Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1342559
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2559 lượt.
ẫn cô đi về phía chiếc giường ngủ mà đi đến bên cửa sổ.
Một tay anh chống lên tấm kính, một tay vuốt ve gáy Giản Dao: “Em nhắm mắt lại đi.”
Giản Dao: “… Anh định làm gì?” Do anh thường có những hành động không đoán nổi nên cô thấy hơi căng thẳng.
Giản Dao vừa dứt lời, một bàn tay mát lạnh che đôi mắt của cô. Bạc Cận Ngôn cúi đầu, hôn lên vành tai cô, đồng thời nói thì thầm: “Khi nào anh bảo em mở mắt em thì hãy mở.”
Giản Dao cứng đờ người trước nụ hôn của anh. Bạc Cận Ngôn dường như rất hưng phấn, bờ môi anh từ tai Giản Dao di chuyển xuống dưới, dừng lại ở cần cổ nõn nà của cô. Giản Dao run rẩy trong lòng anh, hai mắt bị tay anh che mất, cô chỉ còn cách túm lấy áo sơ mi của anh.
“Còn phải đợi bao lâu nữa?” Giản Dao hỏi nhỏ.
“Sắp rồi.” Bạc Cận Ngôn bắt đầu cắn mút trên cổ cô.
Phản ứng đầu tiên của Giản Dao là, chắc chắn anh đã học được chiêu mới. Mấy ngày trước anh hôn cô cuồng nhiệt nhưng động tác tương đối đơn giản. Còn bây giờ, rõ ràng chỉ là sự đụng chạm nhẹ nhàng, vậy mà toàn thân Giản Dao tê liệt, thậm chí đến hơi thở cũng biến thành dồn dập.
Ý nghĩ thứ hai của Giản Dao là, cô biết Bạc Cận Ngôn muốn cho cô xem thứ gì. Từ chiếc xe hơi sang trọng, khách sạn xa hoa và bữa tối trong ánh nến, cô gần như có thể đoán ra, tiếp theo anh chắc chắn bảo nhân viên khách sạn từ tầng dưới thả một chùm bong bóng treo tấm băng rôn viết lời tỏ tình, để chùm bong bóng bay ngang qua mặt cô.
Trời ạ, hy vọng anh đừng viết: ‘Làm tình với anh đi, Giản Dao!’
Giản Dao đang chìm trong suy tư, Bạc Cận Ngôn đột nhiên buông tay, môi lưỡi anh cũng tạm thời rời khỏi làn da cô. Giản Dao từ từ mở mắt, liền nhìn thấy vô số luồng khói trắng màu bạc bay vút lên không trung như từng đợt sóng nước. Đến nơi cao nhất, nó bất thình lình nở rộ thành bông hoa khổng lồ. Cả bầu trời rực sáng trong giây lát.
Giản Dao hết sức kinh ngạc. Không ngờ Bạc Cận Ngôn chuẩn bị màn pháo hoa cho cô xem. Không phải cô chưa từng nghĩ đến khả năng này nhưng thành phố B không cho phép bắn pháo hoa bừa bãi, trừ khi…
“Pháo hoa mừng Quốc khánh.” Bạc Cận Ngôn cất giọng kiêu ngạo: “Bây giờ em đang đứng ở điểm ngắm pháo hoa tốt nhất trong thành phố.”
Chỉ vài giây sau, vô số pháo hoa bay vút trên trời. Cả bầu trời sáng rực với những bông hoa đủ loại màu sắc. Bên ngoài tường kính chỉ còn lại những bông hoa lửa nở rộ trước mặt cô.
Giản Dao say mê ngắm nhìn. Bạc Cận Ngôn đứng bên cạnh tất nhiên không xem màn pháo hoa vô vị, mà chăm chú ngắm Giản Dao.
Kiến nghị thứ hai của Phó Tử Ngộ: Đưa Giản Dao đi thưởng thức phong cảnh đẹp nhất, lãng mạn nhất trong thành phố.
Bạc Cận Ngôn ngẫm nghĩ một hồi, đột nhiên nhớ ra hồi Tết Giản Dao thích xem bắn pháo hoa. Khi anh nói với Phó Tử Ngộ, Phó Tử Ngộ gật đầu: “Rất tuyệt, chẳng có người phụ nữ nào không thích pháo hoa. Cô ấy nhất định sẽ chủ động hôn cậu, sau đó tiếp nhận thân thể cậu một cách tự nhiên.”
Ừm… Anh đang chờ đợi đây. Nếu cô không chủ động hôn anh, anh sẽ hôn cô.
Giản Dao quả nhiên quay người về phía Bạc Cận Ngôn trong ánh sáng pháo hoa lung linh. Gương mặt thanh tú của cô ửng hồng, đôi mắt đen lấp lánh.
“Cám ơn anh, Cận Ngôn.” Cô cất giọng dịu dàng.
“Không có gì.” Bạc Cận Ngôn mỉm cười: “Chỉ cần em cảm thấy lãng mạn là được.”
Bởi vì không khí lãng mạn là chất xúc tác tuyệt vời nhất của cuộc ái ân.
Giản Dao cười tủm tỉm. Cô không tiếp tục ngắm pháo hoa mà thẹn thùng nhìn Bạc Cận Ngôn. Sau đó, cô tiến lên một bước, nhẹ nhàng ôm cổ anh, nhắm mắt đặt nụ hôn lên môi anh.
Nụ hôn này khác những lần trước đó. Cả người Giản Dao tựa vào lòng Bạc Cận Ngôn, phảng phất tự nguyện giao bản thân cho anh. Môi lưỡi của cô mô phỏng động tác của anh, khiêu khích, cuốn lấy đầu lưỡi anh.
Trái tim Bạc Cận Ngôn xao động trong giây lát.
Anh vốn còn chuẩn bị hai tiết mục lãng mạn nữa, nhưng trực giác báo cho anh biết, chúng không cần dùng đến. Bạc Cận Ngôn bế ngang người Giản Dao, đi về chiếc giường ngủ.
Giản Dao tựa vào lồng ngực anh, được anh nhẹ nhàng đặt xuống giữa chiếc giường. Pháo hoa bên ngoài bức tường kính vẫn xán lạn trên bầu trời. Ánh sáng trên đỉnh đầu hai người mông lung như một giấc mộng. Bạc Cận Ngôn cúi xuống nhìn cô, gương mặt anh lại một lần nữa ẩn hiện ý cười cao ngạo, có phần đắc ý.
Anh rất vui vẻ.
Cận Ngôn, em cũng vậy. Tuy em căng thẳng nhưng cũng hạnh phúc biết bao.
“Giúp anh cởi quần áo.” Giọng nói của Bạc Cận Ngôn trầm thấp như dòng nước, anh nhìn sâu vào mắt cô.
Giản Dao đỏ bừng mặt, giơ tay cởi từng chiếc cúc áo sơ mi của anh. Một cúc, hai cúc, ba cúc… Trong lúc tâm tình chao đảo, cô đột nhiên cảm thấy đùi nong nóng, Bạc Cận không biết thò tay vào váy cô từ lúc nào.
“Đừng dừng lại, tiếp tục cởi.” Bạc Cận Ngôn đột nhiên mở miệng, cắt ngang mạch suy nghĩ của Giản Dao: “Trừ khi em thích anh mặc quần áo làm chuyện đó.”
Giản Dao càng xấu hổ. Cô tập trung toàn bộ sự chú ý vào bàn tay không an phận của anh, trong khi hai tay tiếp tục cởi áo sơ mi. Bạc Cận Ngôn mỉm cười hài lòng, lập tức đè xuống người cô. Giản Dao đặt một tay chắn ngự