Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1342558
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2558 lượt.
đầu tiên. Mới đầu chưa có kinh nghiệm mà…”
Sắc mặt Bạc Cận Ngôn lạnh nhạt trầm mặc.
Tình hình lần đầu tiên tối qua, hai người vẫn còn nhớ rất rõ. Bạc Cận Ngôn tiến vào chưa được bao lâu, mới mạnh mẽ hoạt động mấy chục lần, Giản Dao cũng bắt đầu thích ứng từ trong cơn đau, nhỏ giọng như muỗi kêu nói với anh: “Ừm, có cảm giác rồi, thật thoải mái.” Có lẽ bị lời tình tự của người trong lòng kích thích, chỉ thấy gương mặt tuấn tú của anh lộ ra vẻ căng cứng. Lần đầu tiên phá lệ, trong mắt anh ánh lên nhiều tia phức tạp: khó nhịn, không nỡ, nóng bỏng, xấu hổ… đủ loại cảm xúc đan xen vào nhau, anh liền cấp tốc rút lui ra ngoài…
Bạc Cận Ngôn đương nhiên hiểu rất rõ, lần đầu tiên của đàn ông bởi vì bị kích thích lạ lẫm và mãnh liệt, đa số đều rất ngắn ngủi. Nhưng điểm mấu chốt là, trước khi làm với Giản Dao, anh tin chắc rằng, bản thân mình trên phương diện này cũng có thiên phú không giống với người bình thường, hoàn toàn có thể khiến lần đầu tiên của cô có được trải nghiệm cực kỳ dài cực kỳ mãnh liệt…
Vì thế sau khi chuyện tối qua xảy ra, mấy lần sau đó, anh đều không ngừng kéo dài thời gian, nhưng dường như thất bại lần đầu tiên khiến anh có chút không cam lòng. Hôm nay vừa tỉnh dậy, anh lại nhịn không được muốn thêm một lần, chính là muốn thể hiện thực lực của mình với Giản Dao lần nữa, đồng thời cũng thành công gia tăng thời gian bình quân bao gồm cả lần đầu tiên, nâng lên hơn một tiếng đồng hồ.
Con số này, cũng coi như khiến anh có chút vừa lòng với bản thân mình.
“Xin lỗi vì đã làm em sưng lên.” Anh cúi đầu nhìn chằm chằm cô nói: “Nhưng mà không cần lo lắng, trong nhà có thuốc. Hơn nữa anh thấy tính đàn hồi của da em rất tốt, chắc sẽ nhanh chóng hồi phục lại nguyên trạng thôi.” Rõ ràng trong đầu anh lại đang liên tưởng đến hình ảnh của cái gọi là ‘nguyên trạng’, ý cười càng thêm thâm sâu.
Giản Dao nhất thời đỏ bừng cả mặt, giơ tay đấm anh một cái: “Sao anh lại có… loại thuốc này?”
Bạc Cận Ngôn nở nụ cười kiêu ngạo liếc cô một cái: “Làm tình là bước quan trọng trong việc phát triển quan hệ giữa anh và em, em cho rằng anh sẽ có chỗ nào không suy nghĩ chu đáo?”
Giản Dao yên lặng trong giây lát, mỉm cười đáp: “Đúng rồi, rất chu đáo, trừ lần đầu tiên nhanh như tia chớp ra.”
Cô nói lời này hoàn toàn chính là châm ngòi nổ, mắt Bạc Cận Ngôn chợt tối lại, nhìn chằm chằm cô mấy giây. Anh chỉ nhìn thôi cũng khiến lòng cô run rẩy, cô lập tức xoay người muốn xuống giường: “Em đi tắm trước…”
Eo lại bị anh tóm chặt, thân thể đàn ông cao gầy đè lên lần nữa, khí nóng bao trùm lấy cô, đôi mắt đen thẫm nhìn cô chăm chú: “Xem ra thời gian bình quân vẫn chưa đủ lâu, mới khiến em nhớ mãi không quên lần đầu tiên.”
Thân dưới bắt đầu mạnh mẽ tiến vào, Giản Dao thét một tiếng chói tai: “Em sai rồi, em sai rồi, đủ rồi đủ rồi.”
…
Căn phòng lại quấn quýt si mê.
Khi Giản Dao tỉnh dậy lần nữa, đã vào giữa trưa. Cả căn phòng lấp lánh dưới ánh mặt trời từ bốn phía, mùi hương ấm áp sạch sẽ bao trùm lấy thân thể rã rời vô lực của cô.
Trong phòng tắm truyền ra tiếng nước chảy, Bạc Cận Ngôn đang tắm. Cô trốn ở trong chăn ngơ ngẩn một lúc, nhớ đến mỗi giây phút của tối qua và sáng nay, liền cảm thấy triền miên kích động như một giấc mơ. Hiện giờ, cô đã thật sự đem cả thân thể giao cho anh rồi. Ý nghĩ này, chỉ nghĩ thôi cũng khiến lòng người ngọt ngào tan chảy.
Đúng lúc này, điện thoại cầm tay của Bạc Cận Ngôn đặt trên bàn vang lên, Giản Dao quấn lấy ga giường đi qua, cầm lên xem thì thấy là của Phó Tử Ngộ.
Sao anh ấy lại gọi vào giờ này? Giản Dao thoáng có cảm giác xấu hổ như bị người ta bắt gặp, cao giọng nói: “Điện thoại của Tử Ngộ.” Sau đó bắt máy nói: “Tử Ngộ, anh chờ chút, anh ấy tới ngay đây.”
Phó Tử Ngộ ở đầu bên kia hình như đang cười: “Không vội không vội, rời giường rồi à? Không làm phiền hai người chứ?”
Gò má Giản Dao nhất thời nóng bừng, rõ ràng là anh ấy biết rồi. Lúc này thấy Bạc Cận Ngôn đi ra từ phòng tắm, cô dứt khoát không đáp, đưa điện thoại cho anh.
Mái tóc của Bạc Cận Ngôn vẫn còn ẩm ướt nhỏ nước, chưa mặc quần áo, chỉ quấn một cái khăn tắm quanh eo, lại càng lộ rõ đường cong toàn thân trần trụi, thon dài, rắn rỏi.
Giản Dao ngồi ở trên giường ngắm anh, gò má hơi nóng lên, nhưng lại cảm thấy mềm lòng.
Sau này, bọn họ sẽ thường xuyên trần trụi đối mặt nhau thế này.
“Có chuyện gì?” Lúc Bạc Cận Ngôn tiếp lấy điện thoại, trong mắt vẫn còn ý cười nhàn nhạt.
Phó Tử Ngộ vốn muốn gọi điện quan tâm bạn. Dù sao Giản Dao trời sinh tính tình điềm đạm hay thẹn thùng, tuy rằng Bạc Cận Ngôn có để ý nhưng thật sự là dây thần kinh rất thô. Cho nên anh sợ Bạc Cận Ngôn tối qua gặp khó khăn. Hiện giờ nghe thấy giọng điệu của bạn, làm gì có đạo lý chưa ăn được, ngược lại không chừng còn là rất no nữa kìa.
Chậc chậc chậc… Tiểu thư Giản Dao, thật sự khổ thân em rồi, xử nam hai mươi sáu năm đấy!
Vì thế anh nói với Bạc Cận Ngôn: “Không có gì, chỉ muốn chúc mừng thôi.” Lại cười cười hỏi: “Cảm giác thế nào?”
Ý cười trên môi Bạc Cận Ngôn càng sâu: “Cám ơn, cảm giác vô cùn