Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1342554
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2554 lượt.
ng bức di thư của năm người đó.”
Bạc Cận Ngôn đột nhiên lại quay người, tiếp tục đi về phía trước, giọng nói thản nhiên truyền đến: “Xem ra việc làm tình thường xuyên và tình dục mãnh liệt mấy ngày trước, cũng không có những quấy nhiễu rõ ràng đến đầu óc, ảnh hưởng đến trí thông minh bình thường của em. Rất tốt, hãy cứ tiếp tục bảo trì như vậy.”
Giản Dao: “…”
Anh chàng này… quả nhiên cứ hễ bắt đầu công việc là thay đổi ngay lập tức, lại còn thử thách cô ở phương diện này nữa chứ, thật là công tư rạch ròi.
Ở Cục Cảnh sát.
Giản Dao và Bạc Cận Ngôn ngồi trong phòng hội nghị, di thư của năm người chết nằm trên bàn, cùng với bản copy di thư từ các nơi khác gửi tới.
Bạc Cận Ngôn xem xong rất nhanh, ngồi dựa vào ghế, khoanh tay nhìn chằm chằm về phía trước, trong đôi mắt đen nhánh của anh có nét như có như không, cũng không biết đang suy nghĩ điều gì.
Giản Dao cẩn thận tỉ mỉ đọc từng câu từng chữ, càng đọc, nghi ngờ trong lòng càng lớn.
“Những bức di thư này… là lạ.” Cô ngẩng đầu nhìn Bạc Cận Ngôn.
Anh nhếch môi cười, tiếng nói trầm thấp ôn hòa: “Đúng vậy, những bức di thư này quả thực quá hoàn mỹ.”
Giản Dao hiểu rõ, ‘hoàn mỹ’ mà anh nói, hoàn toàn không phải chỉ việc bố trí quá hoàn mỹ, có thể dễ dàng xác định là giả. Mà là…
Chúng quá chân thực đáng tin!
Bút tích lưu loát, thỉnh thoảng có chữ viết ngoáy do cảm xúc bị kích động; dùng khẩu ngữ rất tự nhiên; cảm tình chân thực căm phẫn. Mỗi một bức đều đang lên án những bất công trong cuộc đời mình, sự tuyệt vọng đối với xã hội, cuối cùng quyết định dùng hình thức phóng hỏa, kết thúc sinh mạng, ‘báo đáp’ xã hội. Hơn nữa mỗi bức thư đều dài dòng, hoàn toàn không cố ý lảng tránh bất cứ chuyện gì, thậm chí còn chứa đầy phong cách sắc thái riêng biệt của từng người.
Chiếu theo phương pháp lý luận mà Bạc Cận Ngôn đã dạy cô lúc trước, những bức di thư này rất có khả năng là chân thực, cũng không phải viết dưới tình trạng bị bức ép. Chắc đây là một trong những nguyên nhân mà phía cảnh sát địa phương nhanh chóng kết án.
Nhưng điều này lại đi ngược với các suy luận trước đây của Bạc Cận Ngôn. Thật sự tồn tại người thao túng phía sau sao? Nếu như tồn tại, thì giống như câu hỏi lúc nãy của viên cảnh sát, hắn làm sao có thể khiến bọn họ cam tâm tình nguyện viết di thư, sau đó đi phóng hỏa?
“Hãy nhìn gương mặt nhỏ nhắn đầy nghi hoặc của em kìa.” Giọng nói trầm thấp, làm gián đoạn suy nghĩ của cô. Bạc Cận Ngôn đang nhìn cô chằm chằm, ánh mắt sắc bén thấu suốt, nhưng trên gương mặt anh lại không nhìn ra chút do dự nghi hoặc nào cả, bờ môi thậm chí vẫn còn giữ nụ cười kiêu ngạo.
“Em đang suy nghĩ mà!” Giản Dao phản bác: “Nói nhanh đi, anh nghĩ thế nào.”
Bạc Cận Ngôn đứng lên. Hôm nay anh mặc một bộ comple màu xám đậm, càng toát lên vẻ thanh tân thoát tục phẳng phiu. Anh lại gần bảng trắng ngay trước bàn dài trong phòng hội nghị, khom lưng cầm bút lên, hai tay chắp sau lưng, gương mặt tuấn tú thản nhiên nhìn về phía cô: “Conan Doyle có một câu nói thực dụng cổ điển như thế nào?”
Giản Dao: “Sau khi đã loại bỏ hết các yếu tố không thể hay vô lý, cái còn lại dù có vô lý đến đâu cũng phải coi đó là sự thực.”
Bạc Cận Ngôn: “Cho nên? Em còn nghi hoặc gì nữa? Từng bước suy luận chẳng phải ok rồi sao.”
Giản Dao: “… Đừng nói nhảm nữa! Suy luận liền đi.” Cái người này, trên phương diện chuyên nghiệp và trí tuệ, vĩnh viễn ngạo mạn như vậy. Cho dù bọn họ đã phát triển đến bước này, cũng chẳng thấy anh đối xử ‘thương hương tiếc ngọc’ với cô được bao nhiêu hết, cần đả kích thì vẫn đả kích như cũ… Nhưng mà không sao cả, cô cũng có thể lờ đi sự ấu trĩ tự đại của anh giống y như lúc trước.
Bạc Cận Ngôn lúc này mới bắt đầu bình thản đáp: “Xác định lại lần nữa kết luận trước đây của anh: Nhất định tồn tại một kẻ lập kế hoạch ở phía sau.
Đạo lý rất đơn giản: Cho dù năm người này đều có động cơ phóng hỏa để báo thù xã hội, cũng không thể nào trùng hợp đến thế, đều chọn thời gian mấy ngày liền nhau, chọn phương thức công cụ gây án tương đồng nhau, hơn nữa năm vụ án còn lộ ra xu thế thăng cấp phạm tội ngắn gọn rõ ràng như vậy.”
“Ừ.” Giản Dao tiếp lời: “Xác suất này cực kỳ nhỏ.”
Bạc Cận Ngôn lại nói tiếp: “Dưới tiền đề này, di thư lại không có kẻ hở, chỉ có hai khả năng:
Thứ nhất, bọn họ vốn đã có lòng muốn chết, người này chỉ hơi dẫn đường và tổ chức một chút, biến những vụ án này trở thành những vụ án liên hoàn. Nếu như vậy, hắn cũng là một nhân vật nguy hiểm.”
Giản Dao gật đầu: “Em cảm thấy khả năng này rất cao.”
“Còn có một khả năng thứ hai.” Bạc Cận Ngôn nói: “Lúc viết di thư, hắn sử dụng kỹ thuật khống chế tâm lý, ảnh hưởng đến ý chí của bọn họ, thủ đoạn cụ thể bao gồm dùng thuốc, thôi miên, ngôn ngữ hướng dẫn… khiến bọn họ sản sinh ra ảo giác dẫn đến cảm xúc dao động… Từ đó viết ra được những ‘di thư chân thật’ này.”
Giản Dao sững sờ.
Kỹ thuật khống chế tâm lý? Cái thứ này chỉ nghe qua trên các tác phẩm văn học gần đây thôi, nhưng Bạc Cận Ngôn lại trịnh trọng nhắc đến chuyện này.
Dường như phát hiện được suy ng