XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến

Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1342557

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2557 lượt.

g tuyệt vời.”
Giản Dao ở bên cạnh nghe thấy anh nói như thế, lập tức muốn phát điên, cầm lấy gối đầu ném về phía anh. Bạc Cận Ngôn bị đột kích liếc mắt nhìn về phía cô.
“Đừng có thảo luận chuyện đó với Phó Tử Ngộ!” Cô đè thấp giọng nói quát lên.
Bạc Cận Ngôn cười nhẹ: “Ok.” Quay lại nói với điện thoại: “Cô ấy xấu hổ rồi, tôi không định nói tiếp, nhưng mà chắc cậu có thể tưởng tượng được, ý nghĩa của từ vô cùng tuyệt vời là gì. Chúng tôi tương đối sung sướng, một lần nữa cám ơn những kiến nghị và sự quan tâm của cậu.”
Giản Dao: “…”
Cúp điện thoại, Bạc Cận Ngôn vừa quay người đã nhìn thấy Giản Dao đang bỏ ga giường quấn quanh người ra mặc đồ ngủ, có lẽ định đi tắm rửa. Đường cong trắng trẻo mềm mại xinh đẹp, bộ phận lung linh đẫy đà lướt qua trước mắt anh, lại một lần nữa dễ dàng trêu chọc lòng anh nổi lên một cơn lửa nóng.
Ờ… Cô thuộc về anh, loại cảm giác này thật sự quá tuyệt vời.
Giản Dao vừa quay đầu lại, lập tức trông thấy ánh mắt của Bạc Cận Ngôn đang sáng quắc nhìn về phía mình.
“Sao thế?”
Bạc Cận Ngôn trầm tư trong giây lát, tổ chức lại các từ ngữ của mình, chọn một cách chính xác nhất để biểu đạt cảm giác của anh đối với cô.
“Nếu như sớm biết hợp thành một thể với em về cả cơ thể và linh hồn sẽ mang đến cảm giác sung sướng tột đỉnh thế này. Từ ngày đầu tiên gặp mặt em, anh đã ngỏ lời với em ngay lập tức.”
Cần gì phải phí phạm biết bao thời gian như vậy, nếu không anh sớm đã nắm tay cô cùng nhau đắm chìm trong hạnh phúc rồi.
Giản Dao hơi giật mình, một cảm giác hạnh phúc ngọt ngào, mềm mại lan tỏa trong lồng ngực.
Cái người này… ngày đầu tiên đã ngỏ lời, nếu thật như thế, đúng là rất phù hợp với tác phong ngạo mạn, tự đại lại lộ liễu trắng trợn của anh.
Nhưng mà…
“Cám ơn, em cũng rất vui.” Cô thì thầm.
Rất vui được ở cùng với anh, tuy rằng câu nói giả định này của anh hoàn toàn không có logic, nhưng lại là lần đầu tiên anh vì em, nói ra những lời cảm tính không logic như vậy.
Bởi vì anh yêu em, mà em cũng yêu anh sâu đậm.
***
Chớp mắt đã qua kỳ nghỉ Quốc khánh dài ngày, có người trải qua thật ngọt ngào nồng nhiệt, có người trải qua thật phong phú mệt mỏi, cũng có người lại trải qua thật đau khổ tuyệt vọng.
Đêm tối ngày 7 tháng 10, ngày cuối cùng của kỳ nghỉ dài, ở một thành phố nào đó tại phía nam, trong một công xưởng âm u yên tĩnh.
Một người đàn ông trung niên đang run lẩy bẩy, tay cầm một bình xăng, rưới đầy lên mặt đất chung quanh.
“Cầu xin cậu… đừng như vậy…” Giọng nói của ông nức nở nghẹn ngào, người đàn ông cường tráng lúc này lại rơi lệ đầy mặt: “Ba má tôi tuổi tác đã cao, còn có vợ và con nhỏ. Cầu xin cậu đừng giết tôi, tại sao lại là tôi…”
Trong bóng tối, một giọng nói đàn ông vô cùng êm tai và trầm thấp vang lên: “Bởi vì tôi thấy ông rất vừa ý, cho nên mới chọn ông.”
Người đàn ông đó thật sự là khóc không ra nước mắt. Nhưng ông biết sự tàn nhẫn của người này, hiểu bản thân không còn cách nào khác. Ông run rẩy giơ bật lửa lên, ngọn lửa bốc cao trong đêm tối hết sức dữ tợn.
“Cậu sẽ tha cho người nhà của tôi chứ?” Ông run giọng hỏi: “Chỉ cần tôi đốt lửa, tất cả những quả bom đang đặt trong nhà tôi sẽ được gỡ bỏ hết phải không?”
“Đương nhiên.” Người kia đáp: “Tôi bảo đảm bọn họ sẽ không hề cảm thấy điều gì bất thường. Ha… chỉ trừ ông ra, bởi vì thù hận xã hội, mà tự phóng hỏa bỏ mạng… Bùm!”
Người đàn ông sau khi hít sâu một hơi, nhắm mắt lại, hét lên một tiếng đau khổ, vung tay hất cái bật lửa rơi vào trong đống xăng lênh láng trên mặt đất…
Lúc lửa lớn hừng hực bùng lên xung quanh người ông, ông dường như nghe thấy giọng người kia càng lúc càng xa: “Đây là chuẩn bị cho người bạn tốt nhất của tôi, được chết vì cậu ta, là vinh hạnh của ông.”
Sau đó, một loạt những tiếng nổ truyền tới, ông bị cuốn vào trong luồng nhiệt chấn động đó, không còn nghe thấy bất kỳ tiếng nào.
***
Sáng sớm ngày 8 tháng 10.
Một chiếc xe Jeep dừng lại trong bãi đỗ xe của Cục Cảnh sát. Giản Dao mở cửa xuống xe, Bạc Cận Ngôn vẫn một thân comple như trước, rảo nhanh chân dài bước qua, hai người sóng vai nhau tiến vào tòa nhà làm việc.
Ánh nắng buổi sáng chiếu xuống, gương mặt anh trắng như ngọc, vừa mới đi được vài bước, đôi chân mày tuấn tú khẽ chau lại, liếc mắt nhìn cô chằm chằm.
“Anh vẫn còn muốn đưa ra kháng nghị với đêm qua.”
Bước chân Giản Dao khựng lại, đã nghe thấy anh tiếp tục nói: “Tại sao em lại từ chối thử tư thế mới? Em phải biết rằng với năng lực học tập và lĩnh ngộ của anh, em không thể ngăn cản việc anh tiến sâu tìm tòi về phương diện này được.”
Giản Dao đỏ mặt: “Im lặng đi!”
Bạc Cận Ngôn đương nhiên không chịu im lặng, anh liếc cô một cái, vẻ mặt thản nhiên nói: “Nếu anh đã là một trong những người đàn ông thông minh nhất trên thế giới này, đương nhiên cũng sẽ là người đàn ông ưu tú nhất trong phương diện kia.”
Mặt Giản Dao càng đỏ hơn, đúng lúc phía trước mặt có một đám cảnh sát đang đi đến, cô lập tức thấp giọng nói: “Có gì về nhà nói sau.”
Bạc Cận Ngôn cũng không tiếp tục dây dưa đề tài nà