Viên Viên Bảo Bối Anh Xem Em Chạy Đi Đâu
Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1342526
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2526 lượt.
hiện ra di thư của Lý Huân Nhiên, anh nghĩ, hắn cũng không khống chế được Lý Huân Nhiên…
Hiện giờ chỉ có thể phán đoán anh ta mất tích, chúng ta vẫn còn hy vọng.”
…
Những người chung quanh đi qua đi lại, sắc mặt nhóm hình cảnh đều lạnh lẽo như sắt. Mà hai người bọn họ chỉ ôm chặt lấy nhau, không ai nói lời nào.
Chính vào lúc này, điện thoại của Bạc Cận Ngôn vang lên tích tích ở trong túi quần, là tin nhắn.
Anh một tay ôm Giản Dao, một tay lấy ra xem, ánh mắt chợt tối lại: “An Nham!”
An Nham đang ôm một cái laptop ngồi trong góc gõ gõ, nghe tiếng gọi ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt qua động thái của Bạc Cận Ngôn, lập tức lấy ra một cái dụng cụ cầm tay từ trong túi hành lý lớn bên cạnh đi qua.
Màn hình điện thoại vừa sáng, chỉ có một câu tiếng Anh đơn giản từ một số máy vô danh:
“Now it begins.” (Bây giờ mới bắt đầu.)
An Nham nhanh chóng tiếp lấy điện thoại, lắp vào trong cái dụng cụ cầm tay đó, vừa lần theo dấu vết định vị số điện thoại, vừa không thèm ngẩng đầu lên hỏi: “Hắn có ý gì?”
Giản Dao nghe thấy cũng ngẩng đầu, sắc mặt trắng bệch, đôi mắt đầy lệ đỏ hồng, cô bướng bỉnh cố chấp nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại.
Bạc Cận Ngôn yên lặng trong giây lát, đáp: “Hắn chưa bao giờ trực tiếp gây án. Cho dù là những vụ án này, chúng ta đều biết hắn có liên hệ với những tên phóng hỏa, nhưng không có chứng cứ trực tiếp chỉ điểm hắn.”
Ngừng một lát, anh lại nói: “Hiện giờ, hắn đã bắt đầu muốn tự mình gây án.”
Sắc đêm vắng lặng xen lẫn mưa phùn ẩm ướt. Lúc rạng sáng, thành phố núi thoạt nhìn một màu tối đen, không còn mấy hộ dân sáng đèn.
Bạc Cận Ngôn từ trong phòng tắm bước ra, mái tóc đen ẩm ướt nhỏ giọt dính vào sau tai, trên người mặc một bộ đồ ngủ đen tuyền. Anh liếc nhìn trên giường, Giản Dao đang ngủ rất say, đầu vùi sâu vào gối, tóc đen mềm mại rơi tán loạn trên drap giường màu trắng tinh, không hiểu sao lại khiến người ta có cảm giác điềm đạm đáng yêu.
Anh nhìn chằm chằm mấy phút, rồi đi đến trước cửa sổ, ngắm những hạt mưa rơi tí tách trên mái hiên, gọi điện thoại cho Phó Tử Ngộ.
Giọng điệu của Phó Tử Ngộ có chút phát cáu: “Bây giờ đã là mấy giờ rồi hả thiếu gia? Chín giờ sáng mai tôi còn có một ca phẫu thuật đó.”
Bạc Cận Ngôn liếc nhìn chiếc đồng hồ đeo tay, trả lời anh một cách chính xác: “Một giờ hai mươi phút.”
Nhìn thấy người trong lòng đau khổ vô cùng, thiên tài cũng có lúc không biết phải làm sao.
Phó Tử Ngộ nhất thời cười ngất, suy nghĩ một chốc, ý cười càng sâu: “Đơn giản lắm. Dù cô ấy có suy sụp hay đau khổ như thế nào, chúng ta đều có đòn sát thủ. Chỉ cần cậu chịu hát khó cho cô ấy nghe, cô ấy nhất định sẽ cười.”
Sắc mặt Bạc Cận Ngôn khẽ biến đổi: “Không thể nào.” Nói xong liền cúp điện thoại luôn.
Lúc đó, Giản Dao ở trên giường động đậy một chút, chống tay lên giường ngồi dậy. Cô đang mặc một bộ đồ ngủ phong phanh, đôi mắt vẫn còn hơi sưng, sắc mặt dưới ánh đèn có vẻ tái nhợt.
“Cận Ngôn.” Cô thấp giọng gọi một tiếng.
Bạc Cận Ngôn lập tức đi qua, ngồi xuống bên cạnh cô.
Gương mặt anh vẫn tuấn tú, bình tĩnh như xưa, chỉ có mỗi đôi mắt đen dài nhìn cô chăm chú, lộ ra mấy phần lo lắng trầm mặc.
“Không sao chứ?” Giọng nói trầm thấp, giống như dòng nước trong bóng đêm chảy tràn qua tai.
Giản Dao gật đầu: “Không sao.”
“Vậy hôn anh một cái.”
Giọng nói của Giản Dao vẫn còn hơi khàn khàn: “Anh là trẻ con chắc?”
Đôi mắt đen tối thâm sâu của Bạc Cận Ngôn nhìn cô chằm chằm: “Ngày hôm qua nước mắt của em ở trên áo anh ít nhất cũng có tới một lít. Ai mới là trẻ con hả?”
Lời này của anh khiến Giản Dao nhớ đến một màn ngày hôm qua: Hiện trường bom nổ khói đen tán loạn; những miếng thịt vụn còn sót lại trong túi vật chứng của cảnh sát; một chiếc áo cảnh sát còn vắt trên chiếc sô pha trong ngôi nhà trống vắng của Lý Huân Nhiên…
Cô ấn tay lên trái tim vẫn còn đang đau nhói.
Không cần nghĩ nữa. Còn chưa tìm thấy thi thể, tuyệt đối không được bỏ cuộc.
Cô ngẩng đầu nhìn Bạc Cận Ngôn: “Lẽ nào từ trước tới nay anh chưa từng rơi nước mắt bao giờ?”
“Đương nhiên.” Anh bình thản trả lời: “Kể từ lúc bắt đầu có ký ức.”
Trái tim Giản Dao mềm nhũn, cô ngắm nhìn gương mặt trắng trẻo của anh, không lên tiếng. Anh hình như nhớ đến điều gì đó, mặt không chút biểu tình nói: “Bi kịch chính là, bắt đầu từ thời nhi đồng đến giờ, đã có rất nhiều người khóc trước mặt anh.”
Giản Dao hơi giật mình, cuối cùng không nhịn được phì cười.
Rõ ràng, người đàn ông này không biết rơi lệ, cũng rất ghét nhìn thấy nước mắt của người khác.
Chỉ có điều…
Trừ những người bị hại cảm kích đến rơi nước mắt ra. Những người khác, có lẽ là do bị miệng lưỡi cay độc của anh chọc tức đến phát khóc…
Mấy lời này đương nhiên cô sẽ không nói ra miệng, cô khẽ vươn tay ra, từ phía sau ôm lấy eo anh.
Bạc Cận Ngôn rõ ràng rất hưởng thụ cái ôm của cô, anh ngoan ngoãn ngồi im không động đậy, để mặc cho mặt cô nhẹ nhàng dán lên lưng anh.
Giản Dao khẽ hỏi: “Vậy trong nửa năm đó… anh