Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1342533
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2533 lượt.
đã trải qua như thế nào?”
Bạc Cận Ngôn trầm mặc mất mấy giây, quay người nhìn cô một cái, anh lập tức nằm xuống, đồng thời túm lấy eo cô, để cô nằm sấp trong lòng mình.
“Không có gì đặc biệt, tất cả đều tiến triển theo kế hoạch của anh. Về việc bị thương, cũng là cái giá hợp lý không thể tránh khỏi.”
Anh kể lại nhẹ nhàng như vậy, khiến Giản Dao vừa đau lòng vừa buồn cười. Đại khái cho dù có khó khăn nguy hiểm đến đâu, ở trong mắt anh đều không đáng để tâm.
Trời đã tờ mờ sáng, mưa phùn lại dần lớn hơn, phía chân trời vang lên từng trận sấm chớp.
Bạc Cận Ngôn chợt mở mắt. Trong căn phòng mờ tối, Giản Dao vẫn nằm trong cánh tay anh như cũ, cuộn tròn lại ngủ rất say, gương mặt xinh đẹp trắng trẻo dường như cuối cùng đã thoải mái trở lại, chân mày không còn chau nhẹ nữa, đôi mắt cũng đã bớt sưng rất nhiều.
Anh im lặng nhìn cô chăm chú, trong đầu lại nhớ tới câu hỏi vừa nãy của cô: Vậy trong nửa năm đó, anh đã trải qua như thế nào?
Có rất nhiều hình ảnh điên cuồng và vặn vẹo, dường như đang lướt qua trước mắt: Những vũng máu đầy trên mặt đất, cơ thể người bị tách rời, những mẫu thịt vụn trong khay, máu tươi mỗi ngày dọc theo lưng anh, lặng lẽ chảy vào trong chén…
Anh khẽ nhắm mắt lại, nghiêng đầu dựa sát vào mái tóc cô, ngửi thấy mùi hương thanh đạm, bình yên ngủ thiếp đi.
Những chuyện quá khứ đó có gì đáng nói đâu? Không cần thiết cho cô biết để khiến cô đau lòng làm gì.
Buổi sáng ngày hôm sau, trong phòng hội nghị của Cục Cảnh sát thành phố.
Lúc này, cách thời gian Lý Huân Nhiên mất tích đã quá hai mươi bốn tiếng đồng hồ. Phía cảnh sát điều động rất nhiều lực lượng cảnh sát, tìm kiếm ở các huyện thị gần đó, thiết lập các chốt chặn trên đường quốc lộ, cũng đã đem tình hình thông báo trên toàn quốc.
Còn tin nhắn Bạc Cận Ngôn đã nhận được lúc đó, cuối cùng cũng đã truy tìm được dấu vết dẫn đến một chiếc điện thoại còn sót lại ở hiện trường vụ nổ. Điện thoại đã được thiết kế chức năng hẹn giờ nhắn tin, không có dấu vân tay, đầu mối này đã đứt đoạn giống như dự kiến.
Ở trên bàn tròn, vẻ mặt mọi người rất nghiêm trọng. Tổ trưởng tổ chuyên án hỏi: “Giáo sư Bạc, cậu thấy thế nào?”
Bạc Cận Ngôn mặc một bộ vest đen, áo sơ mi trắng, gương mặt tuấn tú càng thêm vẻ lạnh lẽo.
“Trên thế gian này không có tội ác nào là hoàn mỹ, chỉ có manh mối chưa được phát hiện mà thôi. Hắn tự mình gây án tất nhiên là một chuyện rất long trọng, cần phải lên kế hoạch tỉ mỉ trong một khoảng thời gian. Tôi cho rằng khoảng cách thời gian này đại khái từ mười đến hai mươi ngày. Chúng ta nhất định phải tìm ra manh mối trước lúc ấy.”
Mọi người đồng loạt gật đầu, có người nghi hoặc hỏi: “Giáo sư, tại sao lại từ mười đến hai mươi ngày?”
Bạc Cận Ngôn vô cùng bình tĩnh trả lời: “Tôi đã ước chừng thử, nếu như là tự tôi lập kế hoạch, thực hiện một vụ án tinh vi phức tạp nhất, đại khái cần chừng đó ngày. Nếu như là hắn, chắc cũng xấp xỉ thời gian này.”
Người hỏi: “Ồ…”
Những người đang ngồi, đại khái chỉ có Giản Dao hoàn toàn theo thói quen tin tưởng vào suy đoán tự cao tự đại nhưng thường vô cùng chuẩn xác của anh. Cô nhấc bút lên, viết con số quan trọng vào trong sổ: ‘Mười đến hai mươi ngày.’
Nhưng mà, giống như để xác minh suy đoán của Bạc Cận Ngôn, An Nham đang bận rộn gõ bàn phím đột nhiên lên tiếng: “Có manh mối rồi.”
Mọi người đều rùng mình, Bạc Cận Ngôn cũng hơi nhíu mắt nhìn về phía anh ta.
An Nham cầm điều khiển từ xa trên bàn, nhấn xuống, màn hình trắng phía trước xuất hiện một hình ảnh của máy chiếu.
Hình ảnh tối tăm mơ hồ, xuyên qua những cành lá thưa thớt, có thể nhìn thấy đuôi xe của một chiếc SUV màu đen trên con đường nhỏ xám trắng. Biển số xe rất mơ hồ, An Nham lại nhấn chuột, nói: “Sau khi phóng to xử lý độ nhòe xong, đã có kết quả.”
Trên màn hình xuất hiện một chuỗi phóng lớn, mơ hồ có thể nhận ra được số hiệu: ‘Đồng N05893.’
Một vị hình cảnh đang ngồi nhận ra bối cảnh của bức hình, thấp giọng hô lên: “Con đường này… là bên trong xưởng pháo!”
An Nham gật đầu: “Con đường này hướng đến phân xưởng xảy ra vụ nổ, trước đây chúng ta đã từng kiểm tra, ba chiếc camera trên đường này đều bị phá hỏng. Nhưng chiếc camera này đã được trang bị từ cách đây mấy năm, vị trí bị cây lá che kín, vô cùng khuất mắt, hình ảnh thu được cũng không ổn định. Kết quả, nó ghi lại được lúc khoảng ba giờ sáng, có một chiếc xe khả nghi xuất hiện. Tôi đã đối chiếu, chiếc xe này thuộc về một công ty cho thuê xe địa phương, người thuê xe dùng tên giả để đăng ký, không hề lộ diện.”
Mọi người đều yên lặng. Tuy rằng không có cách nào điều tra ra thân phận của người thuê xe, nhưng có bức hình này, đã là một bước đột phá quan trọng.
Lúc này, Bạc Cận Ngôn lại liếc nhìn Giản Dao, ánh mắt như có ẩn ý. Tâm tư Giản Dao vừa dao động, đột nhiên mơ hồ hiểu được hàm ý trong ánh mắt của anh, lẽ nào…
Quả nhiên, một người hình cảnh già bản địa đã thấp giọng khàn khàn nói: “Có lẽ Lý Huân Nhiên cố ý dẫn dụ hung thủ đến chỗ này. Xưởng pháo, trạm xe lửa, những địa phương này thường có vấn đề về trị an. Cò