Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến

Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1342494

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2494 lượt.

hút khàn khàn: “Dì có tin tức.”
Doãn Tư Kỳ nhất thời ngồi thẳng dậy: “Tin tức gì?”
Nên biết rằng thực lực của tập đoàn tài chính Lận thị mạnh hơn Doãn thị rất nhiều, nhân lực và sức ảnh hưởng lại càng rộng rãi. Phía bên bọn họ có tin tức trước, thật sự là một sự kinh ngạc vui mừng.
Lận phu nhân dường như ngập ngừng một chút, rồi mới dùng một giọng điệu chậm rãi ưu thương nói: “Tin tức trong nội bộ cảnh sát, nói Y Dương cũng bị tên sát nhân đưa tới Hồng Kông, hiện giờ vẫn còn sống. Nhưng không rõ tung tích.”
Doãn Tư Kỳ: “Trời ạ! Quá tốt rồi, anh ấy vẫn còn sống, nhưng mà…”
“Tư Kỳ, cha của Y Dương bệnh tim tái phát đang phải nằm viện. Dì biết em trai con Bạc Cận Ngôn là người đứng đầu vụ án lần này, con có thể đi Hồng Kông trước được không, cố gắng hết sức tìm Y Dương? Dì ở bên này chỉ cần bệnh tình của cha Y Dương hơi ổn định lại, sẽ lập tức bay từ Mỹ về liền.”
“Dạ! Ngày mai con đi ngay.” Doãn Tư Kỳ lập tức đồng ý: “Y Dương, anh ấy nhất định sẽ không có chuyện gì đâu.”
Cúp điện thoại, Lận phu nhân ở San Francisco ngẩn người trong giây lát, bà dựa vào chiếc sô pha xa hoa, hốc mắt từ từ chảy nước mắt.
Đột nhiên, di động của bà vang lên. Bà nhìn mã số Hồng Kông trên màn hình, cả trái tim lại căng thẳng. Bà vội vàng nhấc máy, giọng nói run rẩy: “Y Dương, Y Dương!”
Đầu bên kia, giọng nói quen thuộc của con trai cũng nghẹn ngào trong chốc lát, nhưng giọng điệu dường như cố ý đè nén thật bình tĩnh và trầm thấp: “Mẹ, Tư Kỳ cô ấy có đến không?”
“Có! Ngày mai nó sẽ xuất phát đi Hồng Kông.” Lận phu nhân khẩn thiết hỏi: “Y Dương, rốt cuộc là chuyện như thế nào? Mẹ biết những vụ án này không phải do con làm, tại sao con không liên lạc với bên cảnh sát? Có người bức ép con phải không? Hỏi hắn cần bao nhiêu tiền, bao nhiêu tiền chúng ta cũng sẽ đưa hết!”
“Mẹ! Tuyệt đối không thể báo cảnh sát… Tạm biệt.”
Bóng đêm như nước chảy, vội vàng trôi qua.
Lúc Giản Dao tỉnh dậy, bình minh đang hé lên ngoài cửa sổ. Mà khoảng giường bên cạnh đã trống không.
Cô cũng ngồi dậy, đảo mắt khắp phòng khách sạn, vẫn không tìm thấy hình bóng của Bạc Cận Ngôn. Túi xách và áo vest của anh đều đặt trên sô pha, giày da vẫn còn ngoài huyền quan.
Trong lòng Giản Dao phút chốc kinh sợ, lập tức gọi di động cho anh. Chỉ nghe thấy reng một tiếng đã được bắt máy, giọng nói trầm thấp quen thuộc truyền tới: “Có chuyện gì?”
Giản Dao lúc này mới yên tâm: “Anh đang ở đâu vậy?”
Buổi sáng sớm, sân thượng của tòa nhà thổi qua từng trận gió lớn, cho dù đang đứng trên đất bằng rộng rãi, cũng khiến người ta có cảm giác như muốn rơi xuống. Giản Dao ôm chặt vai mình, vừa mới đi tới vài bước, liền mỉm cười.
Sân thượng của khách sạn là bãi đáp trực thăng. Trên mặt đất màu xanh lục, vẽ một vòng tròn lớn vô cùng. Một người đàn ông mặc áo sơmi trắng quần tây phẳng phiu, đang quay lưng về phía cô, tay anh vắt trên đầu gối, ngồi giữa vòng tròn. Hình bóng đó, chẳng phải chính là Bạc Cận Ngôn quái gở ngạo mạn của cô hay sao?
“Cận Ngôn.” Cô khẽ gọi.
“Ừ.” Anh hừ mũi một cái, không quay đầu.
Giản Dao đi đến bên cạnh anh, cúi đầu nhìn xuống, khóe miệng lại nhếch lên.
Vẻ mặt anh thản nhiên nhìn về mái nhà phía trước, cảng Victoria xinh đẹp đang ngủ say trong sắc trời buổi sáng sớm. Tay phải của anh còn đang cầm một cục phấn trắng, trên mặt đất còn có hai đoạn phấn nhỏ bị gãy. Bãi đáp trực thăng vốn sạch bóng, lúc này bị anh dùng phấn viết đầy những chữ, ký hiệu, thậm chí còn có mấy góc vẽ ra vài con ‘Trầm Mặc’ (*)…
(*) Trầm Mặc là tên con rùa của Bạc Cận Ngôn.
Quá hay rồi. Nhân viên quản lý của khách sạn nhìn thấy nhất định sẽ phát điên mất thôi.
Giản Dao ngồi xuống bên cạnh anh: “Sao anh lại chạy đến đây vậy?”
“Ở đây yên tĩnh.” Anh đáp: “Có ích cho suy nghĩ.”
“Chắc không phải là anh không ngủ suốt cả đêm đấy chứ?”
Lúc này anh mới quay đầu lại nhìn cô: “Em cho rằng anh cần đến cả đêm mới suy nghĩ được những thứ này sao?”
Giản Dao ngẩn người một lát, cười xòa.
Nhưng mà, ngữ khí ngạo mạn thản nhiên này, rõ ràng khác xa với trạng trái trầm tư nghiêm túc sau khi ‘suy luận lại từ đầu’ của tối qua. Lúc nói phải làm lại từ đầu, anh có mấy giờ liền không trông thấy một nụ cười.
“Anh có phát hiện gì à?” Cô hỏi.
Bạc Cận Ngôn khẽ mỉm cười: “Đương nhiên.”
Giản Dao cũng mím môi cười. Đúng vậy. Đương nhiên.
Lúc này có cơn gió thổi qua, Giản Dao khẽ rùng mình một cái. Bạc Cận Ngôn thản nhiên nhấc tay, ôm lấy vai cô, cùng nhìn về phía mặt biển. Ánh vàng mỏng manh của mặt trời sắp ló dạng nhô lên khỏi mặt biển, vẻ mặt anh không hề thay đổi.
“Trong hành vi của hắn, còn có bốn điểm mâu thuẫn. Đương nhiên, hắn chắc chắn không ý thức được.” Anh thở dài nói: “Ờ, một tên tự đại ngông cuồng đáng thương biết bao, hắn sắp bị lộ nguyên hình rồi.”






Ở trên sân thượng.
Bạc Cận Ngôn kéo Giản Dao đứng dậy, cùng đứng trên cao nhìn xuống những chữ viết đầy trên đất. Giữa hai đầu mày anh, lộ rõ mấy phần tự đắc nhàn nhạt.
Giản Dao cũng nghi