Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1342495
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2495 lượt.
Nham đang trầm mặc ăn cơm.
An Nham hoàn toàn không ngờ đến còn có chuyện của mình. Anh ta thoáng yên lặng, nói một cách khách quan: “Top 15% đến 30%. Quả thực không tồi.”
Bạc Cận Ngôn mấy ngày nay đã quen thuộc với anh ta, nghe thấy thế chỉ cười nhạt: “Quả nhiên là những tân binh chưa từng yêu đương gì cả.”
An Nham: “Có ý gì?”
Bạc Cận Ngôn xưa nay chưa bao giờ có kiên nhẫn hướng dẫn cho những người mới vào nghề, anh chỉ luôn âm thầm chế nhạo trong lòng.
Trong tình yêu còn cần phải xếp hạng so sánh cái gì chứ? Cô ấy chính là top 1 duy nhất của anh.
Địa điểm viếng thăm thứ ba, là nơi ở của nạn nhân nam Dương Vũ Triết.
Vị kiến trúc sư trẻ tuổi này, lúc còn sống tự thuê một phòng trọ đơn giản tinh xảo ở một mình. Người tiếp đãi bọn họ là anh trai của anh ta.
“Tại sao tên biến thái đó lại ra tay với Vũ Triết?” Người anh trai hốc mắt đỏ lên, cảm xúc vẫn còn có chút kích động: “Trước giờ nó chưa từng đắc tội với ai cả, tương lai lại rộng mở…”
Nhóm Giản Dao liếc một vòng trong phòng. Quả thực giống như lời của người anh, đây là một thanh niên tương lai rộng mở. Không cần nói đến việc tuổi còn trẻ mà đã là một kiến trúc sư ưu tú, tiền lương hậu hĩnh. Anh ta còn là một nhà văn chuyên viết tiểu thuyết, thậm chí còn có thể tiến xa hơn nữa. Giống như trong nhà của Châu Lâm Phủ, xếp đầy những cúp và huy chương. Thậm chí từ hồi tiểu học, anh ta đã liên tục giành được giải trong các cuộc thi văn học.
Bạc Cận Ngôn cầm lấy một huy chương, trên mặt viết ‘Giải thưởng ngân hà khoa học viễn tưởng Hoa ngữ toàn Hồng Kông 2013’. Giọng người anh trai khàn khàn giải thích: “Đây là vinh dự cao nhất mà nó nhận được cho tới nay. Mới tháng trước thôi, toàn Hồng Kông chỉ có hai người đoạt giải. Nó đã thực hiện được giấc mộng văn học của mình, vốn dự định sẽ thôi không làm kiến trúc sư nữa để chuyên tâm sáng tác.”
Bạc Cận Ngôn lại cầm một xấp giấy dày lên, lướt nhanh qua. Giản Dao sáp tới gần nhìn, đây…
Đều là những bức thư mà độc giả viết cho anh ta, xem ra tiểu thuyết của anh ta rất được hoan nghênh, độc giả lứa tuổi nào cũng có. Bạc Cận Ngôn nhìn Âu Dương Lâm, Âu Dương Lâm hiểu ý, trầm giọng giải thích: “Những cái này đều đã điều tra hết rồi.”
Ý tứ là, ở đây cũng không có manh mối gì.
Giản Dao lại dịu giọng hỏi người anh trai: “Anh ấy có bạn gái chưa?”
Người anh lắc đầu: “Tâm tư của em trai tôi đều đặt vào công việc hết, vốn lên kế hoạch giảm bớt một phần việc, sẽ có thời gian để qua lại với bạn gái. Nó cũng đang xem nhà, dự định mua một bất động sản cho riêng mình, thành gia lập nghiệp. Hiện giờ…”
Mọi người đều im lặng.
Từ khẩu cung của người anh trai và những người khác, bao gồm cả những thứ nhìn thấy tại nơi ở, Dương Vũ Triết cũng là một người lương thiện và ưu tú. Tuy rằng không phải gia đình giàu có mà chỉ là một gia đình bình thường bậc trung, cha mẹ cũng đã qua đời vì bệnh tật mấy năm trước, nhưng anh ta và anh trai lớn lên rất hạnh phúc. Cho đến mấy hôm trước, cuộc đời của anh ta mới vụt tắt.
Địa điểm đến thăm cuối cùng, là nhà của Lý Khải Hiên, nạn nhân nhỏ tuổi nhất.
Nói chính xác hơn, là nhà bác trai bác gái của cậu bé, bởi vì cha mẹ của cậu bé đều đã qua đời vào năm ngoái bởi vì tai nạn xe cộ.
Đứa trẻ qua đời, mang đến sự đau khổ cho gia đình này, nhưng cũng không mãnh liệt như những gia đình trước. Lúc nhóm Giản Dao đến nơi, bác trai của Lý Khải Hiên đang ở trong tiệm tạp hóa của nhà mình, vẻ mặt mệt mỏi sắp xếp hàng hóa. Còn bác gái đang chăm sóc cho hai đứa trẻ, vẻ mặt đau buồn, nhưng giữa đầu mày cũng có sự bất đắc dĩ sâu sắc.
“Chúng tôi có lỗi với đứa trẻ này.” Bác gái chảy nước mắt nói: “Trong tiệm bận rộn, có lúc quả thực không thể chăm sóc nó. Chúng tôi biết sau khi ba mẹ nó mất, nó vẫn luôn buồn bã. Nhưng nó không chịu nói với chúng tôi, mỗi ngày sau khi tan học, chỉ một mình trốn ở trong phòng. Nhưng nó rất nghe lời, thành tích lại vô cùng tốt. Nếu như ba mẹ nó không mất, có lẽ nó sẽ không gặp phải tên biến thái giết người đó, cũng sẽ không gặp chuyện không may…”
Bác gái cuối cùng cũng khóc nấc không thành tiếng, Giản Dao dịu giọng an ủi bà một lúc mới hỏi: “Chúng tôi có thể xem phòng của cậu bé được không?”
“Tất nhiên.”
Điều kiện của nhà họ Lý rất bình thường, cũng không phải là một căn phòng rộng rãi gì cho lắm. Đứa trẻ không chịu ở cùng với anh em họ, một mình ở trong một căn phòng nhỏ trên lầu.
Giản Dao vừa bước vào, lòng liền nhói lên một cái.
Đây quả thực là gian phòng của một đứa trẻ rất hiểu chuyện. Được sắp xếp chỉnh tề gọn gàng, tủ sách được phân loại xếp theo mã số từng tầng. Trừ sách học ra, còn có mấy cuốn truyện tranh lậu rẻ tiền, đều là những câu chuyện anh hùng như Super Man, Spider Man. Trên tường còn dán rất nhiều bằng khen: Đứng thứ hai toàn ban, quán quân cuộc thi làm văn, giải ba cuộc thi kiến thức lịch sử…
Sau đó ngoài dự liệu của mọi người, Bạc Cận Ngôn chỉ bước vào liếc nhìn một cái, liền quay người đi xuống lầu: “Có thể đi rồi.”
Ba người khác đều ngẩn người, vẫn là Giản Dao đuổi theo đầu tiên: “Sao vậy?”