Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1342477
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2477 lượt.
úp tôi… gọi điện thoại… cho cậu ấy.”
An Nham gật đầu, lấy di động ra bấm số, để lên bên tai anh.
Điện thoại reng mười mấy tiếng, An Nham đã khẽ nhíu mày, thần sắc của Phó Tử Ngộ vẫn không thay đổi như cũ, anh chỉ chăm chú lắng nghe, ánh mắt dõi về phía trước.
Một tiếng ‘cạch’ khẽ vang lên, cuối cũng đã nhận được điện.
“Cận Ngôn?” Giọng nói của Phó Tử Ngộ khàn đặc.
Đầu dây bên kia yên lặng mấy giây, mới trả lời: “Tử Ngộ.”
Lúc này, An Nham đột nhiên nhìn thấy, Phó Tử Ngộ ngẩn người một lúc, sắc mặt cũng có chút biến đổi. Sau đó anh ngẩng đầu lên nhìn: “An Nham… cậu… ra ngoài trước đi.”
An Nham gật gật đầu, đặt di động vào tay anh. Anh ta quay người đi về phía cửa. Lúc cánh cửa từ từ khép lại, anh ta đột nhiên ngẩng đầu lên, sau đó liền giật mình.
Phó Tử Ngộ vẫn duy trì dáng nằm thẳng như cũ, một cánh tay miễn cưỡng cứng ngắc cầm lấy di động. Nhưng trên gương mặt anh tuấn trắng bệch đó, lại có một giọt nước mắt không thể kìm nén được lăn xuống.
Người bác sĩ này, là bạn thân duy nhất của Bạc Cận Ngôn. Hôm đó lúc anh trúng đạn ngã xuống đất, sinh mạng đang lúc nguy hiểm, anh lại chỉ lẩm bẩm ‘Giản Dao… bảo vệ cô ấy…’, cũng chưa từng rơi một giọt nước mắt. Lúc làm xong phẫu thuật, hôm nay đáng lẽ sau khi thuốc tê hết hiệu lực sẽ đau đớn vô cùng, anh cũng chưa từng rơi một giọt nước mắt nào.
Nhưng hiện giờ vừa nghe thấy giọng nói của Bạc Cận Ngôn, anh thoáng chốc lại rơi nước mắt.
An Nham từ từ khép lại khe cửa cuối cùng, lặng lẽ chờ ở bên ngoài, không lên tiếng.
Nhưng hiện giờ, anh ta vốn không biết được, mãi đến sau khi vụ án kết thúc, anh ta mới thật sự hiểu nguyên nhân và hàm ý tại sao giờ phút này Phó Tử Ngộ lại đột nhiên rơi nước mắt.
Mà cùng lúc này, khách sạn Marriott trong trung tâm thành phố, tại căn phòng trên tầng cao nhất.
Bạc Cận Ngôn đã thay đổi một bộ vest đen từ đầu đến chân, bóng dáng cô đơn đứng thẳng ở trướng cửa sổ pha lê. Bên ngoài cửa sổ, ánh chiều tà hoàng hôn trải ánh sáng ảm đạm lên mặt anh, anh nắm chặt di động, đôi mắt đen dài nhìn xuống thành phố dưới chân. Trên gương mặt anh tuấn như ngọc, chỉ còn lại vẻ tĩnh lặng lạnh băng.
***
Lúc Giản Dao tỉnh lại lần nữa, phát hiện mình đang nằm sấp trên một cái giá sắt lạnh lẽo. Quần áo vẫn còn, nhưng sau lưng lại lộ ra trong không khí lạnh giá, tay chân cô vẫn bị xích sắt khóa chặt, không thể động đậy.
Tình hình này khiến cô khiếp sợ. Cô ngước mắt nhìn ánh đèn sáng dìu dịu xung quanh, cô đã bị đẩy khỏi lồng giam, đặt trên một khoảng đất trống, giống như một con cá nằm trên thớt.
Cô dùng sức cắn mạnh vào môi dưới đang nứt nẻ, cơn đau kịch liệt truyền đến.
Đại não vẫn còn rất chậm chạp, nhưng ý thức, tầm nhìn và thính giác của cô đều tỉnh táo. Hắn đã dừng tiêm thuốc cho cô, là bởi vì hứng thú của hắn đã chuyển từ quất roi truy đuổi… sang lột da rồi sao?
Khóe mắt Giản Dao từ từ ẩm ướt, nhưng cô vẫn cố gắng kìm nén, không để bản thân phát ra tiếng nức nở quá lớn. Có điều một chút âm thanh này, làm sao có thể thoát khỏi đôi mắt và lỗ tai của người đó… Phía sau lưng cô bỗng truyền đến động tĩnh, có người đứng dậy từ trên sô pha, ngâm nga một khúc ca cất bước đi qua.
“Cuối cùng cũng tỉnh rồi.” Hắn đứng bên cạnh cô, trên tay cầm một thứ gì đó, khẽ va chạm vào nhau phát ra tiếng kim loại thanh thúy. Cho dù Giản Dao không thấy, nhưng cũng đoán ra đó là một con dao giải phẫu.
Đầu ngón tay lạnh ngắt, lại lần nữa dọc theo theo tấm lưng trần thon đẹp của cô, từ từ mơn trớn.
“Tôi sắp bắt đầu rồi.” Hắn cúi đầu nói khẽ bên tai cô: “Chỉ là, tôi còn chuẩn bị cho cô thêm chút gia vị, như vậy… có lẽ cô và tôi đều sẽ hưng phấn và vui vẻ hơn.”
Hai tay của Giản Dao bị trói ở hai bên giá sắt, cô khẽ nắm chặt lấy thanh ngang, sau lưng cũng bị một cơn ớn lạnh quét qua.
Nhưng điều cô không ngờ là, ‘gia vị’ mà Tạ Hàm nói tới, lại là hình ảnh có liên quan đến Bạc Cận Ngôn.
Tạ Hàm cầm lấy hai con dao nhỏ sắc bén tinh xảo, thong thả đi đến trước tầm mắt của cô. Không biết hắn ấn vào chỗ nào, một cái LCD treo giữa không trung đột ngột bật sáng lên.
Là tin tức. Nữ phát thanh viên đang dùng ngữ điệu lưu loát trình bày: “Tiểu thư Giản Dao, bạn gái của chuyên gia tâm lý tội phạm nổi tiếng người Hoa Bạc Cận Ngôn, đã bị tên biến thái ăn thịt người ‘hoa tươi’ số một bắt cóc được bốn ngày. Phía cảnh sát thông báo, đang toàn lực lục soát tung tích của kẻ tình nghi Tạ Hàm. Mà theo chúng tôi quan sát, đây đã là ngày thứ tư, Giáo sư Bạc Cận Ngôn vẫn còn ở trong phòng khách sạn như cũ, cự tuyệt bất cứ sự giao tiếp nào với bên ngoài…”
Lòng Giản Dao đau thắt lại, cô thấy trên màn hình lướt qua cảnh bên ngoài khách sạn bọn họ ngủ lại lúc trước. Toàn bộ tường pha lê của tòa nhà đang phản chiếu ánh sáng của buổi chiều tà, huy hoàng lộng lẫy nhưng cũng hoàn toàn yên tĩnh.
Lệ nơi khóe mắt Giản Dao, bỗng chốc ào ạt rơi xuống.
Mà phản ứng này hiển nhiên đã lấy được lòng Tạ Hàm. Hắn khẽ mỉm cười đi đến bên cạnh cô, ngẩng đầu cùng xem tin tức với cô, hắn cất giọng tràn đầy tán thưởng: “Đàn ông càng là thiên tài th