XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến

Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341972

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1972 lượt.


Giản Dao hơi ngạc nhiên nhưng vẫn không mở miệng.
Lúc này, Bạc Cận Ngôn đã quay người, đi vòng qua bàn ăn tới bệ bếp.
Giản Dao lặng lẽ nhìn anh xắn tay áo, rửa sạch hai tay dưới vòi nước. Sau đó, anh đứng trước cái thớt, bắt đầu thái thịt cá.
Bạc Cận Ngôn thái thức ăn không hề phát ra tiếng động. Giản Dao lờ mờ nhìn thấy anh xếp từng lát cá ngay ngắn đẹp đẽ vào đĩa. Anh tựa hồ trầm tư vài giây mới liên tục thả cá vào nồi, rồi nhanh chóng vớt ra ngoài. Động tác của anh rất tao nhã và thành thạo. Giản Dao lại một lần nữa nhìn thấy bàn tay anh.
Vừa rồi lúc Bạc Cận Ngôn đặt áo khoác xuống ghế, Giản Dao đã chú ý, bàn tay trắng trẻo thon dài, không gầy trơ xương như Giản Huyên mô tả.
Cuối cùng, Bạc Cận Ngôn cũng dừng động tác. Anh cầm đĩa cá, nhìn chăm chú trong giây lát rồi quay người, đặt đĩa cá nóng hổi đến trước mặt Giản Dao.
“Đây mới là món cá thái lát trần.”
Giản Dao ngẩng đầu nhìn anh. Anh bận rộn một hồi, để làm món cá cho cô ăn, nhằm mục đích chứng minh xem ai nấu giỏi hơn?
Bạc Cận Ngôn đứng rất gần. Giản Dao nhìn thấy gương mặt anh. Lần này anh không đeo khẩu trang, mà đeo một cặp kính trông có vẻ phức tạp. Chiếc kính lớn che khuất nửa gương mặt anh, mắt kính phát ra ánh sáng màu đỏ mờ mờ.
Kính nhìn ban đêm?
Nhà anh không có đèn pin, là bởi vì anh đeo kính nhìn ban đêm?
Người đàn ông để lộ sống mũi thẳng tắp, bờ môi mỏng hơi nhếch lên, đường nét gương mặt trông rất bình thường, cân đối, không phải ‘nhăn nheo chảy xệ’ như Giản Huyên nhận xét.
Giản Dao vẫn không để ý đến Bạc Cận Ngôn, cô cúi đầu tiếp tục ăn cá của mình.
Vài giây sau, cô thấy Bạc Cận Ngôn đứng thẳng người, anh chẳng nói một lời, quay người đi lên cầu thang. Thân hình màu trắng cao lớn nhanh chóng biến mất trong bóng tối.
Tầng một chỉ còn lại một mình Giản Dao.
Sau đó, cô cầm cái áo khoác đàn ông trên thành ghế, trông nó hơi quen mắt. Giản Dao lập tức nhớ ra, đây chính là áo khoác Phó Tử Ngộ treo trên mắc áo hôm cô đến đây phỏng vấn. Lúc bấy giờ, anh ta còn rút điện thoại di động từ túi áo.
Thì ra là vậy. Giản Dao bất chợt nhớ đến câu nói của Phó Tử Ngộ. Anh ta nói tính cách của Bạc Cận Ngôn tương đối lập dị nên chẳng có lấy một người bạn.
Vì vậy, kỳ thực Bạc Cận Ngôn gặp khó khăn và trở ngại trong việc giao tiếp với người khác?
Nghĩ đến đây, nỗi bực tức trong lòng Giản Dao tan biến. Cô lại cầm đũa, gắp miếng cá nhỏ nhất, ở dưới cùng trong đĩa do Bạc Cận Ngôn nấu. Sau đó, cô xê dịch miếng cá khác để xóa dấu vết.
Thịt cá vừa vào miệng, Giản Dao sửng sốt ngay tức thì.
***
Giản Dao bị đánh thức bởi tiếng va đập loảng xoảng. Cô từ ghế sofa ngồi dậy, ngẩng đầu quan sát, hóa ra gió lốc khiến hai cánh cửa sổ ở phía tây phòng khách đập thình thịch vào song cửa.
Sắc trời vẫn tối mịt, tiếng mưa dường như nhỏ hơn một chút, nhưng gió càng lớn hơn, thổi ù ù giống tiếng dã thú gầm gào bên ngoài ngôi nhà.
Giản Dao sợ bị vỡ kính, lập tức đứng dậy đi về bên đó. Lúc cô đến gần cửa sổ, trên cầu thang xuất hiện một bóng người. Bạc Cận Ngôn đang từ từ đi xuống tầng một. Có lẽ anh cũng nghe thấy tiếng động vừa rồi. Gương mặt anh chìm trong bóng tối nên Giản Dao không nhìn rõ, chỉ có đôi mắt của anh lập lòe ánh sáng màu đỏ.
Giản Dao không để ý đến Bạc Cận Ngôn. Cô túm một cánh cửa kính, cố gắng kéo vào, đóng chốt mặc cho gió lớn thổi vào mặt. Nhưng vừa định thò tay kéo cánh cửa còn lại, một cơn gió cực lớn từ bên ngoài ập đến, bầu trời lóe tia chớp sáng rực, cánh cửa kính trước mắt đập mạnh vào song sắt.
Theo phản xạ có điều kiện, Giản Dao lập tức quay người, đồng thời giơ hai tay ôm đầu. Cổ tay trái của cô đột nhiên bị túm chặt, cô bị một lực kéo sang một bên. Cùng lúc đó, sau lưng cô vang lên tiếng ‘choang’ cực lớn, tiếp theo là tiếng kính vỡ loảng xoảng…
Giản Dao giật mình, lập tức quay người, cánh cửa sổ trước mắt cô chỉ còn lại viền thủy tinh vỡ sắc nhọn. Nhờ ánh chớp chói lòa, Giản Dao nhìn thấy nền nhà đầy mảnh thủy tinh vỡ.
Tình huống vừa rồi quá nguy hiểm.
Cô lại quay đầu, đối diện Bạc Cận Ngôn. Anh vẫn đeo cặp kính nhìn ban đêm cỡ lớn. Chỉ là ở khoảng cách gần, Giản Dao ngửi thấy một mùi xa lạ nhàn nhạt tỏa ra từ người anh. Trong khi đó, cổ tay cô vẫn bị anh nắm chặt.
“Cám ơn.” Giản Dao định rút tay về nhưng không thể nhúc nhích. Ở giây tiếp theo, Bạc Cận Ngôn đột nhiên cúi xuống, giang tay ôm lưng và đầu gối của cô, bế cô lên.
Giản Dao kinh ngạc: “Anh làm gì vậy?”
Cận Bạc Ngôn cúi xuống nhìn cô: “Tôi không cho rằng cô có thể đi qua đống thủy tinh vỡ quay về ghế sofa trong tình trạng không đeo kính nhìn ban đêm. Nhất là phản ứng thân thể cô không mấy nhanh nhạy.”
Giản Dao im lặng. Bạc Cận Ngôn sải bước dài, đi về phía ghế sofa.
Thân hình anh cao lớn, Giản Dao ở trong lòng anh có cảm giác lắc lư như muốn rơi xuống. Hơn nữa bởi vì áp sát vòm ngực của anh, mùi hương nhàn nhạt trên thân thể đàn ông càng trở nên rõ ràng.
Giản Dao chưa từng tiếp xúc thân mật với đàn ông như vậy bao giờ, cô rất không thoải mái. Nhưng Bạc Cận Ngôn nói đúng, cô chỉ có thể để