Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hẹn Đẹp Như Mơ

Hẹn Đẹp Như Mơ

Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341400

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1400 lượt.

ô dường như buồn ngủ, nhưng ý thức vừa mới mơ màng, đầu bất giác cúi xuống, đúng lúc cằm đập vào nắp chiếc bình giữ ấm. "Bing" một tiếng, đau đến thở phù phù. Một nơi không xa có tiếng đóng cửa, người cô vẫn hơi mơ màng, trong lòng nghĩ hay là đã đến phiên thay y tá trực ban rồi, do dó đặt chiếc bình giữ nóng xuống ghế, một tay xoa xao cằm, nâng tay còn lại lên nhìn đồng hồ, đã 12h rồi.
Giai Kỳ đi ra khỏi bệnh viện, không khí ban đêm lạnh lẽo, lạnh đến nỗi cô bất giác run cầm cập. May mà vẫn có taxi đứng ở ngoài cổng đợi khách, sau khi lên xe mới phát hiện mình quên chiếc bình giữ nhiệt trên ghế, vội vàng nói với lái xe: "Thật là xin lỗi, tôi quên đồ." May mà lái xe rất ôn hòa: "Không sao không sao, cô đi lấy đi."
Cô vội vội vàng vàng chạy đi, từ cổng bệnh viện đến phòng bệnh cách nhau một đoạn rất xa. Đi vào buổi tối, lại càng xa hơn, may mà trên lầu có thang máy. Ra khỏi thang máy men theo hành lang rẽ một góc, từ xa đã thấy trên chiếc ghế trống không, không có gì cả.
Bước chân cô bất giác chậm lại, hai bên hành lang cách rất ca mới có một cánh cửa, dường như tất cả các cánh cửa đều đóng, chỉ có một cách cửa khép hờ, từ khe cửa chiếu ra một ánh sáng vàng, cô đi nhẹ nhàng, nín thở.
Nhìn vào từ kẽ hở rộng 2,3 tấc, khung cảnh hẹp hẹp giống như trong phim, Cả cơ thể Nguyễn Chính Đông đang chìm sâu vào trong chiếc ghế sôpha, chỉ có thể nhìn thấy khuôn mặt nghiêng của anh, chắc chắn là anh đã ngồi đó rất lâu rồi, bởi vì điếu thuốc mà anh ngậm trong miệng đã có một đoạn tàn thuốc rất dài, cũng vẫn chưa rơi xuống. Dường như cô không dám động đậy, chỉ có nhìn theo ánh mắt anh ngó vào trong, trên bàn trà nhỏ đặt chiếc bình giữ nhiệt, thân bình màu vàng nhạt, bên trên còn trang trí hai con vịt con bằng len, dưới ánh đèn màu vàng cam, ấm áp giống như là hai cuộn len nhỏ.
Cũng không biết là qua bao lâu, anh mới ngồi dậy, Giai Kỳ cho rằng anh sẽ đứng dậy, nhưng anh chỉ dập điếu thuốc, lại châm một điếu nữa, quẹt diêm châm lửa.
Đốm lửa nho nhỏ, chiếu trên khuôn mặt anh, màu xanh thậm vừa mới đung đưa, lại bị anh dập tắt.
Anh đưa tay ra, dùng ngón tay trỏ chạm vào hình hai con vịt được chạm trổ bên ngoài chiếc bình giữ nhiệt, động tác rất nhẹ, giống như đó là hai con vịt thật sự, đầu ngón tay lần theo đường viền hai cuộn len đó, cẩn thận tỉ mỉ. Một lúc sau, cũng không biết là nghĩ đến cái gì, mỉm cười một mình.
Lúc anh cười rất đẹp, khóe mắt chìm sâu vào trong mái tóc, đường viền môi cong lên, độ cong dịu dàng.
Giai Kỳ cúi đầu xuống cánh cửa, bỗng nhiên rơi nước mắt.
Ai ngờ rằng Nguyễn Chính Đông lại có thể quay đầu lại: "Ai thế?"
Cô giật mình, không kìm được ho một tiếng, giọng nói vẫn còn khào khào: "Là em."
Cửa bị mở ra hoàn toàn, cả người cô bị chìm vào trong ánh sáng màu vàng cam nhàn nhạt, anh không hề quay người lại, vẫn cứ ngồi nghiêng mặt với cô. Một lúc lâu sau anh mới hỏi: "Sao em lại quay lại?"
Cô chầm chậm tiến đến gần, nói: "Em không đợi được anh."
Anh im lặng không nói.
Cô cũng không nói gì nữa.
Cuối cùng, anh nói: "Hà tất phải quay lại, thật ra rất nhiều lúc vĩnh viễn cũng không đợi được."
Giai Kỳ cố chập nói nhỏ: "Nhưng anh luôn luôn ở đây."
Cuối cùng anh mỉm cười, nhưng lại quay mặt đi: "Có lẽ một ngày nào đó sẽ không còn ở đây nữa."
Giai Kỳ cảm thấy hoảng hốt không yên, trong lòng trống rỗng, trống đến nỗi làm cho người ta cảm thấy khó chịu, khiến cô không thể yên lặng, lại ho một tiếng nói: \'Ăn há cảo đi." Cúi xuống mở nắp chiếc bình giữ nhiệt, há cảo để quá lâu đã tan ra canh. Vỏ bánh đều đã tan hết, nhân chìm trong canh, trên mặt canh có một lớp dầu, ngay cả rau thơm cũng bị đen đi, mặt canh nhẹ nhàng lay động, gợn sóng nhỏ lăn tắn, hóa ra là bản thân mình lại rơi nước mắt, cô ho một tiếng che giấu, nâng chiếc bình giữ nhiệt lên quay người lại: "Không ăn được nữa, ngày mai em làm tiếp cho anh, ngày mai em lại đến."
Đi đến tận cửa, cô cũng không quay đầu lại.
Anh đột nhiên đuổi theo mấy bước ôm cô từ phía sau, bất ngờ không kịp phòng bị như vậy, sức lực lớn như thế, chiếc bình giữ nhiệt bay ra khỏi tay cô, lăn đi rất xa, nước canh chảy tràn ra đất.
Anh quay mặt cô lại, hôn cô mạnh mẽ, dường như là dùng hết tất cả sức lực, hôn cô, trói chặt cô lại, chặt như thế, nếu có thể, dường như muốn nuốt cả vào trong bản thân mình.
Nước mắt có vị mặn, nụ hôn có vị đắng, máu có vị chát, tất cả các mùi vị hòa quyện vào trong miệng, cô dường như không thể thở được, toàn bộ không khí trong ngực bị ép ra ngoài, còn anh thì gấp gáp như vậy, giống như là không kịp, tất cả mọi thứ trong đời này đối với anh đều không kịp.
Cuối cùng anh cũng buông tay xuống, nhưng đôi mắt anh vẫn rất gần gũi, âm u như thế sâu như thế, phản chiếu lại đôi mắt của cô, ở phía đầu có một lớp sương trong vắt, dường như ngưng tụ: "Hãy tha thứ cho anh."
Anh nói: "Hãy tha thứ cho sự ích kỷ này của anh, anh không muốn từ bỏ em nữa."
Đây là lần đầu tiên trong đời, cô nhìn thấy nước mắt của một người đàn ông, một giọt rất lớn, roạt một tiếng rơi xuống. Anh bối rối quay mặt


XtGem Forum catalog