Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341517
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1517 lượt.
tay, bởi vì, cô không giữ nổi .
Tất cả những thứ quá tốt đẹp, cô đều không thể giữ nổi.
Cứ để tất cả nỗi đau đều do cô gánh chịu, cô chỉ cần anh hạnh phúc.
Cô đã mất đi người cha, đã làm cha mất đi hạnh phúc, cuối cùng cha cũng ra đi vội vàng như vậy, cô vốn không có cách nào để bù đắp, nhưng Mạnh Hòa Bình, cô vẫn có thể từ bỏ, không làm liên lụy đến anh nữa, để cho anh quay trở lại cái thế giới vốn dĩ thuộc về anh đó.
Cô không biết cuối cùng đã nói hết những lời nói dối đó như thế nào, về việc bảo lưu thẳng kết quả lên thạc sỹ, về Từ Thời Phong, Mạnh Hòa Bình nhìn cô, giống như là nhìn một người xa lạ, cuối cùng, anh chỉ nói: "Anh không tin."
Anh không tin cô không yêu anh, anh không tin cô muốn rời xa anh.
Nhưng cô lòng dạ sắt đá, từng câu từng chữ, những câu chữ làm tổn thương đến người khác nhất, chầm chậm nói ra tất cả, mỗi chữ như một nhát dao sắc, còn cô không hề để ý, cứ mạnh mẽ đâm thẳng vào chỗ hiểm nhất của anh, cô biết máu thị trở mơ hồ, đau đến tột cùng, ánh mắt anh đau đớn như tan nát trái tim, nhưng cô đã không còn trái tim nữa.
Anh cứ hỏi dồn cô: "Có phải là cha mẹ anh lại nói gì với em không? Có phải là lúc anh không ở đây đã xảy ra chuyện gì không?"
Anh không hề ngốc, nhưng cô đã không còn đường rút lui, chỉ đành dằn lòng, cắtt đứt tất cả.
Lúc cuối cùng, cô sánh vai cùng Từ Thời Phong xuất hiện trước mặt anh, cô thậm chí còn khoác tay Từ Thời Phong ngay trước mặt anh, anh cuối cùng cũng sụp đổ, không thể khống chế được nữa, mạnh mẽ đấm Từ Thời Phong một cái.
Đánh đúng vào mắt Từ Thời Phong, lúc đó Từ Thời Phong đau đến cúi gằm xuống, cô vừa hốt hoảng vừa tức giận vừa đau đớn, chỉ lo xem vết thương của Từ Thời Phong, Từ Thời Phong che mắt, một lúc lâu không nói gì. Cô qua đầu lại mắng lớn: "Mạnh Hòa Bình anh cút ngay đi cho tôi, tôi vĩnh viễn không bao giờ muốn nhìn thấy anh nữa."
Anh đứng ở đó, mặc một chiếc áo khoác hơi cũ, trông người lại càng cao càng gầy, yếu ớt như một cái bóng, anh mím chặt môi, ánh mắt nhìn xuyên cô một sự tức giận mà cô không dám nhìn trực diện, nhưng cô không thể không nhìn thẳng anh, một bước cũng không thể lùi, ánh mắt anh dần dần trở nên đau khổ, cuối cùng anh cũng quay người bỏ đi.
Cô khóc rất lâu, cuối cùng Từ Thời Phong đưa cô về, anh không hề khuyên cô, chỉ để mặc cho cô khóc lóc.
Khó khăn như vậy, giống như là cắt đi một bộ phận quan trọng nhất của cơ thể mình,
Cô ngồi ở hành lang rất lâu, cuối cùng mới đứng dậy, đứng dậy mới thấy Mạnh Hòa Bình đứng dưới bóng cây tối xa xa, nhìn cô, chỉ nhìn cô, ánh mắt đau khổ, dường như tuyệt vọng.
Trong khoảng khắc đó, cô dường như mềm lòng,
Anh đi về phía cô, giọng nói của anh như khẩn cầu: "Giai Kỳ, anh sai rồi, xin em hãy tha thứ cho anh, anh không thể không có em."
Anh không nói anh sai việc gì, nhưng đôi tay anh hơi run lên, cô vĩnh viễn cũng không thể tha thứ cho bản thân mình.
Quyết tâm dằn lòng, cắt đứt anh ra khỏi bản thân mình
Cuối cùng cô đã làm cho anh tuyệt vọng, đuổi anh đi, một mình cô quỳ trên đường đi, gào khóc thảm thiết, dường như khóc cho hết tất cả những việc đau lòng.
Giống như từ trong tâm can, khóc đến mức cô gần như không còn sức lực để đứng dậy nữa.
Cô tự mình từ bỏ, từ bỏ cuộc đời này, từ bỏ mai sau, tất cả hạnh phúc,
Loại bỏ tất cả từ trong sinh mệnh của bản thân, cuối cùng đôi mắt đỏ hoe, dần dẫn lãng quên.
Nhưng từng năm qua đi, thật sự cho rằng, đã quên rồi.
Giai Kỳ nghĩ rồi lại nghĩ, cuối cùng vẫn quyết định nhắn tin cho Nguyễn Chính Đông.
"Dưỡng bệnh cho tốt."
4 chữ, dùng phiên âm, từng chút từng chút, rất chậm, chữ cuối cùng có âm mũi hay không cô cũng không chắc nữa, người miền nam ít nhiều cũng có sự lúng túng thế này. Trong lúc đang do dự, màn hình điện thoại bỗng nhiên sáng lên, số điện thoại vô cùng quen thuộc, cô còn cho rằng đó là một khách hàng nào đó, ai biết được đó lại là Mạnh Hòa Bình.
Anh hỏi: "Có thời gian không?" sau đó hơi ngừng lại: \'Có thể ra ngoài gặp nhau không?
Giai Kỳ cảm thấy đầu gối mềm đi, bởi vì không ngủ được, cả cơ thể mềm nhũn, giống như là bị sốt, nhưng vẫn đồng ý.
"Tình trạng của Đông Tử rất không tốt," Anh nói chầm chậm: "Cho nên Giang Tây hy vọng có thể nhanh chóng kết hôn."
Điện thoại trong túi xách cô đang reo lên, cô nói một tiếng "Xin lỗi", lấy chiếc điện thoại trong túi ra, màn hình sáng lên: "Nguyễn Chính Đông gọi điện có nghe hay không?"
Cô hoảng loạn nhìn hàng chữ đó: "Nguyễn Chính Đông gọi đến có nghe hay không?"
Cuối cùng cô vẫn nghe, nói xin lỗi với Mạnh Hòa Bình, sau đó đứng dậy rời bàn ăn, đi ra ngoài hành lang nghe.
Hành lang không có người, lúc đầu trong điện thoại Nguyễn Chính Đông hơi do dự, gọi một tiếng "Giai Kỳ", Cô lại vẫn như trước, hỏi anh: "Ồ, là anh à, hôm nay có gặp mấy cô y tá xinh đẹp nào không?" Nói những chuyện đâu đâu bên ngoài lề. Cho nên Nguyễn Chính Đông dường như cũng thoải mải trở lại, cứ thế nói mấy chuyện linh tinh bên lề, từ trước đến nay anh cứ vô c