Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hẹn Đẹp Như Mơ

Hẹn Đẹp Như Mơ

Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341520

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1520 lượt.

ta."
Đôi môi cô trắng bệch, hơi đổ mồ hôi, bởi vì đau dạ dày, âm ỉ âm ỉ, luôn giống như là ở trong tim.
Từ Thời Phong nói: "Em làm như thế, là hại người khác hại chính bản thân mình, Nguyễn Chính Đông là người như thế nào, cậu ta kiêu ngạo như thế nào em có biết không? Năm đó cậu ta cãi nhau với cha, không ngờ tự mình nộp đơn xin học bổng toàn phần của học viện công nghệ California rồi đi Mỹ. Là một người như thế, nếu cậu ra biết em cảm thấy thương hại cậu ta, sẽ còn buồn hơn là giết chết cậu ta đi."
Trong lòng Giai Kỳ rối loạn, lấy tay che mặt.
Từ Thời Phong thở dài: "Em đừng làm lỡ người khác làm lỡ chính bản thân mình."
Giai Kỳ bỏ tay xuống, nói: "Em không hề thương hại anh ấy, em thật sự thích anh ấy——thích con người anh ấy. Đúng, hiện tại em không yêu anh ấy, nhưng em muốn giúp anh ấy, làm cho lúc anh ấy bị bệnh cũng có thể được vui vẻ hơn. Em không hề nghĩ gì khác. Em chỉ đang nỗ lực để thử, có lẽ cả cuộc đời này em thật sự sẽ không thể yêu ai nữa, có lẽ em đang hại người khác hại chính bản thân mình, nhưng em chỉ đơn thuần muốn làm cho anh ấy vui hơn. Anh mắng em ngốc cũng được, đần cũng được, nhưng trước đây anh ấy vì em mà làm rất nhiều rất nhiều việc, làm cho em thấy cảm động, làm cho em cảm thấy, em cần phải làm hết sức mình có thể."
Từ Thời Phong liên tục lắc đầu: "Sao em lại nghĩ đơn giản như vậy chứ? Em ở bên cạnh cậu ta như thế, có thể có tương lai gì? Cho dù sau này cậu ta khỏi bệnh, hai người cũng không có cơ hội ở bên nhau, hoàn cảnh nhà họ Nguyễn như thế nào? Em biết cậu ta là con của ai không?"
Giai Kỳ nói nhẹ nhàng: "Em biết."
Cô nói: "Có lần em đến bệnh viện, đúng lúc gặp phải mẹ anh ấy. Em xem thời sự mấy lần, sau đó nhận ra bà ấy."
Từ Thời Phong nhất thời không còn gì để nói: "Vưu Giai Kỳ à Vưu Giai Kỳ, có lúc em làm người khác không biết phải làm sao, em rõ ràng biết rằng phía trước là hố lửa, em vẫn cứ nhảy xuống."
Giai Kỳ cúi đầu xuống: "Anh trai, tùy anh mắng em thế nào, em cũng vẫn thế thôi. Em hy vọng anh ấy có thể vui vẻ, cho dù là một ngày một giờ một giây, em cũng sẽ ở bên cạnh anh ấy. Nếu anh ấy có thể khỏe lại, sau này bảo em rời xa anh ấy, em cũng vẫn vui vẻ. Nếu chẳng may.........vậy em lại càng nên ở bên cạnh anh ấy."
Từ Thời Phong lườm cô một cái: "Em không nghĩ cho bản thân mình sao, em cũng không còn nhỏ nữa, em còn mấy năm nữa để mà trì hoãn, sau này em có còn muốn lấy chồng nữa không?"
Giai Kỳ mỉm cười: "Anh à, để cho em buông thả một lần đi, em không hề nghĩ đến tương lai, dù gì em một mình cũng đã quen rồi, em chỉ cần nuôi nổi bản thân mình là được."
Cuối cùng Từ Thời Phong hỏi: "Vậy Mạnh Hòa Bình thì sao, em thật sự có thể từ bỏ cậu ta?"
Giai Kỳ vẫn cứ mỉm cười: "Vâng, em đã quên rồi."
Cô gọi taxi đi đến bệnh viện, trên đường đi vẫn còn đau dạ dầy, thật sự đau đến nỗi không chịu nổi, do đó trước khi vào bệnh viện, thuận đường đi đến phòng khám, đang xếp hàng, đột nhiên nhìn thấy người phía trước, hình như là Quyên Tử bạn cùng phòng thời đại học của cô.
Giai Kỳ cho rằng nhận nhầm người, bởi vì sau khi tốt nghiệp Quyên Tử đi Thường Hải cùng với người yêu là Thường Kiếm Ba, sau đó thì ra nước ngoài, dần dần cũng mất liên lạc.Cho nên tuy rằng cô thấy rất giống nhưng chỉ nhìn mấy lần nhưng không dám lại chào hỏi. Cuối cùng vẫn là Quyên Tử quay đầu lại nhìn thấy cô, vừa kinh ngạc vừa vui mừng nói: "Cây cung nhỏ!"
Không ngờ rằng đúng là Quyên Tử, hai người chỉ thiếu nước ôm hôn thăm thiết ở giữa cửa phòng khám thôi.
Trong lòng Quyên Tử ôm một đứa bé gái, khoảng 2,3 tuổi, thắt hai bím tóc nho nhỏ, đôi mắt to đen láy đang nhìn người khác, thấy cô, đùa nghịch với cô.
Giai Kỳ quên cả đau dạ dày, quả thật là dễ thương đến mức không rời ra được: "Quyên Tử này, sao cậu lại sinh được đứa bé đáng yêu thế hả, làm cho người khác ngưỡng mộ chết đi được." Lại hỏi: "Về nước lúc nào thế, cũng không liên lạc gì cả."
Quyên Tử cười: "Mới về hồi tháng 8, chưa được ba tháng mà. Vừa mới ổn định nhà cửa, lộn xộn lắm, làm gì còn sức quan tâm đến việc liên lạc với bạn cũ." Lại hỏi: "Cậu thì sao, Hòa Bình nhà cậu có khỏe không?"
Giai Kỳ đờ đẫn một lúc, mới nói qua loa: "Chúng tớ chia tay nhau nhiều năm nay rồi."
Quyên Tử cũng đờ đẫn một lúc: "Thật sự không ngờ ....."
Giai Kỳ cúi đầu trêu đứa bé gái: "Cháu tên là gì hả?"
"Cháu tên là Ngô Đinh Đinh, không phải là đinh trong cái đinh đâu, là đinh trong "Đinh Ninh"( có nghĩa là dặn dò)" Giọng nói trẻ con, nhưng vẻ mặt vô cùng đáng yêu, đôi mắt to đen láy chỉ lo dò xét Giai Kỳ. Giai Kỳ rất bất ngờ, Quyên Tử nói: "Tớ ly hôn với Thường Kiếm Ba rồi, tớ đem con về nước, con gái tớ lấy họ Ngô của tớ."
Tất cả đều thay đổi, Giai Kỳ cảm thấy thất vọng, năm đó Quyên Tử và Thường Kiếm Ba là một đôi rất đẹp, kim đồng ngọc nữ, người người ngưỡng mộ.
Không ngờ không đến mấy nắm, đã mỗi người một ngả.
Khám xong, Giai Kỳ kiên quyết mời Quyên Tử ăn cơm: "Về rồi dù thế nào cũng phải mời cậu một bữa."
Quyên Tử cũng cười, đôi mắt cong cong: "Được rồi, tớ cũng không bỏ qua cho cậu đâu.