XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hẹn Ước

Hẹn Ước

Tác giả: Twentine

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342718

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2718 lượt.

i thuốc lá ở đầu giường, cầm lên mới biết không còn điếu nào. Cô không biết Tiết Miểu còn ngoài phòng khách hay không, nhưng bên ngoài rất im ắng. Dương Chiêu không muốn di chuyển nên cứ ngồi như mất hồn trên giường.
Đã lâu rồi cô không mất ngủ.
Đêm rất tối, cũng rất yên tĩnh. Ban đêm, thời gian trôi rất chậm, lại như rất nhanh.
Dương Chiêu quen dần với bóng đêm, dần dần nhìn được đồ vật trong phòng. Bức tranh treo trên tường, đến bàn đọc sách, rồi đến khung cửa sổ lớn sát đất.
Dương Chiêu thấy rèm cửa hé ra, một khe hở rất nhỏ từ trên xuống dưới tấm rèm.
Dương Chiêu nhìn một hồi, bước xuống giường, định kéo rèm kín lại.
Cô đi chân không trên mặt đất, cảm nhận sự lạnh lẽo dưới chân. Cô đến bên cửa sổ kéo rèm.
Ngay lúc cô kéo rèm lại, dường như cô nhìn thấy gì đó khác lạ qua khe hở mỏng manh ấy. Chỉ cần khoảnh khắc ngắn ngủi như vậy đã đánh tan ý định đi ngủ tiếp của Dương Chiêu.
Cô kéo rèm cửa ra lần nữa——
Khu Hoa Khải Kim được coi như một khu chung cư cao cấp, trên mỗi nhánh đường đều có đèn đường. Để không ảnh hưởng các hộ gia đình tầng dưới nghỉ ngơi, đèn đường trong khu vực thường là đèn vàng, hơi mờ.
Hiện tại, ở cuối tầm mắt của Dương Chiêu có một bóng người đang lẳng lặng tựa vào cột đèn bên đường.
Không gian u ám phủ sương mù, nhưng nhìn thật kỹ bóng dáng đó vẫn ngập tràn màu sắc.
Ánh đèn mờ nhạt chiếu trên lá cây héo rũ, chiếu lên chiếc xe taxi màu đỏ lại càng đậm màu hơn. Người đó mặc áo khoác màu đen, tựa vào cột đèn, tay cầm điếu thuốc.
Bỗng dưng, Dương Chiêu thấy tay cầm thuốc của Trần Minh Sinh dừng lại.
Không hiểu vì sao, ngay tại thời khắc đó Dương Chiêu biết Trần Minh Sinh đã phát hiện ra cô —— giống như lần trước.
Anh bỏ thuốc xuống, chậm rãi ngẩng đầu.
Dương Chiêu không thấy rõ mặt anh, nhưng cô cảm thấy, ánh mắt Trần Minh Sinh nhất định đang theo sát cô.
Anh kiên cường như thế, lại yếu ớt như vậy.
Dương Chiêu buông rèm cửa sổ, xoay người nhằm về phía cửa phòng.
Phòng khách không một bóng người, Dương Chiêu vơ đại cái áo trên sô pha, chợt lướt qua cuốn sách trên bàn trà.
《 Vùng đất lý tưởng 》
Cô đẩy cửa ra, không chờ thang máy, chạy thẳng xuống lầu. Có lẽ thang máy sẽ nhanh hơn, nhưng Dương Chiêu không muốn dừng bước, cô có thể cảm nhận được một nguồn sức mạnh to lớn đẩy cô về phía trước.
Bóng đêm xua tan tất cả.
Không có khúc mắc, không cần để ý, không phải bận lòng… Nếu những thứ này không tồn tại, có phải cô sẽ đến nơi đó không—— Cho dù đó là hoang mạc, hay vũng bùn tối tăm, hoặc là nơi bị người khác từ chối.
Nếu có, thì đó có phải là vùng đất lý tưởng của cô không?
Trước đây Dương Chiêu vẫn cho rằng, một người đàn ông như Tiết Miểu là hình tượng trong mộng của các cô gái. Đến hôm nay cô đã hiểu ra, người trong mộng lý tưởng của cô chính là Trần Minh Sinh.
Dương Chiêu đẩy một cánh cửa, bước đến trước mặt anh.
Cô thấy ánh mắt đen thăm thẳm của anh, khẽ hỏi anh: “Sao anh lại tới đây?”
Trần Minh Sinh rũ mắt, bỗng nhiên nở nụ cười trầm thấp, Dương Chiêu ngửi thấy mùi thuốc lá nồng đậm.
Giọng anh hơi khàn: “Bởi vì anh cảm thấy, em sẽ không quay lại.”
Môi Dương Chiêu mấp máy, nhưng không nói gì.
Trần Minh Sinh thấp giọng: “Đêm nay, rất xin lỗi em.”
Dương Chiêu khẽ lên tiếng: “Ừm.”
Trần Minh Sinh như không biết nên nói gì nữa, chỉ cúi đầu đứng im lặng.
Ban đêm hơi lạnh, Dương Chiêu lại hỏi: “Anh đến lâu chưa?”
Trần Minh Sinh ngập ngừng: “Cũng chưa lâu.”
Dương Chiêu không nói gì, Trần Minh Sinh nhìn cô, phát hiện ánh mắt cố chấp của cô nhìn mình, anh thở dài: “Anh đến lúc chín rưỡi.”
Dương Chiêu nói: “Bây giờ mấy giờ rồi.”
Trần Minh Sinh không nhìn đồng hồ, nói luôn: “Hai giờ.”
“…” Dương Chiêu hơi nhíu mày: “Anh không lạnh sao?”
Trần Minh Sinh khẽ cười: “Không lạnh.”
Lại lặng im.
Dương Chiêu nghe thấy tiếng cười của Trần Minh Sinh, trong lòng cô thấy khó chịu. Trước giờ anh vẫn thích cười trầm ấm như vậy, nhưng khi đó tiếng cười của anh thoải mái hơn bây giờ rất nhiều. Tiếng cười này, Dương Chiêu cảm thấy không đành lòng nghe.
Cô nhìn chung quanh, ban đêm khu nhà rất im ắng, bóng đem bao phủ, giống như thế giới chỉ còn lại hai người bọn họ.
Dương Chiêu bỗng nhiên quay đầu, hỏi Trần Minh Sinh: “Anh có ngày nghỉ không?”
Trần Minh Sinh sửng sốt: “Cái gì?”
Dương Chiêu nói lại: “Ngày nghỉ, anh có kỳ nghỉ nào không?”
Lái taxi có ngày nghỉ không?
Trần Minh Sinh gần như đã thốt ra câu trả lời, nhưng thấy vẻ mặt tràn đầy hứng thú của Dương Chiêu, anh lại nuốt trở vào.
“Sao vậy?”
Dương Chiêu: “Có không?”
Trần Minh Sinh im lặng một chút, sau đó nói: “… Có.”
Dương Chiêu nhìn anh mỉm cười: “Trần Minh Sinh, chúng ta đi du lịch đi.”
Trần Minh Sinh: “…”






Trần Minh Sinh khựng lại chừng mười giây, mới hỏi cô: “… Du lịch?”
Dương Chiêu đáp: “Đúng vậy.”
Trần Minh Sinh ngơ ngác: “Đi đâu?”
Dương Chiêu: “Anh muốn đi đâu?”
Mọi chuyện đêm nay thay đổi quá nhanh, Trần Minh Sinh cảm thấ