XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hẹn Ước

Hẹn Ước

Tác giả: Twentine

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342712

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2712 lượt.

cô cũng không rõ.
Cô chợt nhớ Trần Minh Sinh, nhớ khuôn mặt anh, nhớ nụ hôn của anh, cuối cùng nhớ tới cái chân khiếm khuyết của anh… Có lẽ cô cũng loáng thoáng nhận ra lý do, nhưng đáp án đó dường như giấu tận sâu thẳm cõi lòng cô không thể nói ra ngay được.
Tiết Miểu thấy Dương Chiêu không lên tiếng, anh ta cũng không ép cô. Anh ta cất điếu thuốc vào túi áo rồi trả hộp thuốc lá lại cho Dương Chiêu: “Anh đi chuẩn bị vài thứ, lát nữa chúng ta đi ăn.”
Dương Chiêu cúi đầu đáp ừ.
Tiết Miểu bước tới cửa rồi dừng lại: “Đúng rồi.” Anh ta giữ tay nắm cửa quay đầu nhìn Dương Chiêu ôn tồn: “Anh còn muốn nói với em một câu…”
Dương Chiêu ngẩng đầu, cách đó không xa Tiết Miểu chăm chú nhìn cô cất tiếng: “Dù là bạn bè hay bất kỳ ai khác, nếu khiến em khó chịu em có quyền không gặp.” Tiết Miểu dứt lời, trừng mắt bảo: “Em có cái quyền đó, nên em phải đối xử tốt với bản thân một chút.”
Dương Chiêu khẽ cười nói: “Cám ơn.”
Tối đó khi ra ngoài ăn, Dương Chiêu lái xe, Tiết Miểu ngồi xuống ghế lái phụ hỏi cô: “Chúng ta đi ăn gì vậy?”
Dương Chiêu chăm chú nhìn kính chiếu hậu đáp: “Không phải anh bảo ăn gì cũng được sao?”
Tiết Miểu: “Đúng vậy, ăn gì cũng được, em muốn dẫn anh đi đâu.”
Dương Chiêu lái xe ra khỏi khu nhà: “Đến chỗ em thích.”
Tám giờ tối, Trần Minh Sinh đến quán nhỏ bên vỉa hè rất đúng giờ, Tống Huy và Tương Tình cũng đã tới.
Trần Minh Sinh chống nạng bước qua, bọn họ chọn chiếc bàn ở ngoài cùng, Tống Huy gọi Trần Minh Sinh: “Anh Sinh, ở bên này.”
Trần Minh Sinh đặt nạng sang một bên rồi bảo: “Hai người chờ lâu chưa?”
Tương Tình lắc đầu đáp: “Không lâu, tụi em vừa tới thôi.”
Trần Minh Sinh cũng gật đầu.
Tống Huy gọi phục vụ rồi chọn vài món và mấy chai bia.
“Anh Sinh, mấy lần trước toàn là anh mời, lần này tới lượt tụi em. Nào, uống, uống vài ly.” Tống Huy rót một ly rượu cho Trần Minh Sinh. Trần Minh Sinh cầm ly thấp giọng: “Cậu cũng giúp tôi nhiều việc, không cần khách sáo đâu.”
Tống Huy cười nói: “Đúng vậy, chúng ta đều là anh em tốt, khách sáo làm gì.”
Trần Minh Sinh uống một hơi cạn sạch ly rượu.
Lúc bọn họ uống rượu, Tương Tình vừa gắp một đũa rau cho Tống Huy vừa lên tiếng: “Hai anh uống chậm thôi, sợ có người cướp mất rượu à?”
Tống Huy cười: “Em không hiểu đâu, đàn ông uống rượu phải uống từng ngụm lớn, chỉ có phụ nữ mới nhấp môi thôi.”
Tương Tình khẽ hừ, rồi gắp một con sò biển cho Trần Minh Sinh: “Anh Sinh, anh cũng ăn chút gì đi.”
Trần Minh Sinh gật đầu: “Cảm ơn.”
Tương Tình lắc đầu: “Cảm với chả ơn.”
Rất nhanh, năm chai bia đều sạch sẽ, mặt Tống Huy hơi đỏ, vỗ vỗ vai Trần Minh Sinh rồi gọi nhân viên phục vụ kêu thêm vài chai.
Trần Minh Sinh lên tiếng: “Uống bấy nhiêu đủ rồi, lát nữa cậu còn phải về nữa, đừng say quá.”
“Không sao, không sao đâu.” Tống Huy hức một tiếng, lè nhè: “Em có một ưu điểm đó là uống rượu không biết say.”
Trần Minh Sinh cúi đầu rồi lại nâng mắt nhìn Tống Huy: “Hôm nay cậu nói có chuyện liên quan tới Dương Chiêu?”
Tay Tống Huy hơi khựng lại, sau đó anh ta nhíu mày xua xua tay: “Cô ta …”
Trần Minh Sinh hỏi: “Cô ấy thế nào?”
Tống Huy hít một hơi thật sâu, vì uống nhiều rượu, đáy mắt anh ta hơi sung huyết.
“Anh Sinh, em hỏi anh, chúng ta có phải là anh em không?”
Trần Minh Sinh nhìn khuôn mặt đỏ bừng của Tống Huy gật gật đầu đáp: “… Phải.”
“Đúng! Chúng ta là anh em, cho nên em chỉ muốn tốt cho anh!” Tống Huy giơ tay chỉ về một hướng vô định, lớn tiếng: “Người anh em khuyên anh chấm dứt với người phụ nữ kia đi.”
Trần Minh Sinh sửng sốt sau đó bật cười: “Cậu nói gì vậy.”
Tống Huy: “Anh Sinh, mắt nhìn người của anh làm sao vậy? Anh không thể ở bên cô ta được, anh có mưu tính gì vậy?”
Trần Minh Sinh không đáp.
Tương Tình thấy không ổn, vội vàng kéo Tống Huy bảo: “Anh nói bậy gì vậy, anh Sinh không phải loại người đó.”
“Anh biết!” Tống Huy lớn tiếng, quay đầu trừng mắt với Trần Minh Sinh: “Những người phụ nữ có điều kiện tốt trên đời này thiếu gì! Chẳng phải cô ta chỉ có chút tiền thôi sao, nhiều nhặn gì chứ…”
Anh ta chỉ Tương Tình rồi nói: “Tiểu Tình… Nhà Tiểu Tình ở vùng nông thôn, trong nhà còn hai em trai, từ nhỏ cô ấy phải vừa chăm sóc gia đình vừa lo học hành. Nhưng cô ấy không thua kém ai, đậu vào trường đại học thành phố, còn lấy học bổng học tiếp nghiên cứu sinh. Cha mẹ cô ấy quả không bằng cha mẹ người phụ nữ có tiền kia, nhưng cô ấy kém Dương Chiêu chỗ nào chứ?”
Tương Tình cắn môi, khóe mắt hơi ửng đỏ, cô kéo Tống Huy bảo: “Anh đừng nói nữa.”
Trần Minh Sinh lấy một điếu thuốc ra châm, thấp giọng: “Cậu tìm tôi là muốn nói những lời này?”
Tống Huy quệt mũi, ngồi thở hổn hễn. Tương Tình vội nói: “Anh Sinh, không phải vậy, thật ra tụi em có chuyện muốn nói với anh.”
Trần Minh Sinh nhìn cô: “Chuyện gì?”
Tương Tình ngập ngừng, lúc trước cô ta không hề phát hiện đôi mắt Trần Minh Sinh đen thăm thẳm.
Cô ta cúi đầu, lấy một xấp giấy trong túi xách ra, ngập ngừng: “Anh Sinh, thật ra em cũng không dám chắc, nhưng mà…” Cô ta đưa xấp giấy cho Trần Minh Sin