Tác giả: Twentine
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342693
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2693 lượt.
“Anh thích ăn đắng.”
“?” Dương Chiêu nhìn anh hơi kỳ lạ: “Đắng?”
“Ừm.”
Dương Chiêu ngẫm lại rồi nói: “Cay đắng cũng tốt, sẽ giúp thần kinh bớt mệt nhọc.” Cô nhìn Trần Minh Sinh: “Mai mốt mua sô cô la đen cho anh.”
Trần Minh Sinh mỉm cười: “Không phải kẹo, anh không thích ăn kẹo.”
Dương Chiêu cũng không nói nữa, theo anh đi tới cuối phố.
Những cửa hàng nhanh chóng biến mất, hai bên đường dần thay thế bằng những tảng đá và cây cối, mặt trời xuống núi, phía chân trời biến thành màu vàng cam.
Dương Chiêu và Trần Minh Sinh ngồi trên một tảng đá ven đường, Dương Chiêu kéo chặt chiếc khăn quàng cổ trên người, tựa vào người Trần Minh Sinh.
Trần Minh Sinh hỏi: “Em mệt à.”
Dương Chiêu lắc đầu: “Không.”
Trần Minh Sinh nói: “Ngồi một lúc nữa chúng ta sẽ quay về.”
Dương Chiêu lấy điện thoại trong chiếc túi nhỏ ra, Trần Minh Sinh hỏi: “Em gọi điện về nhà à?”
Dương Chiêu không nói gì, mở điện thoại chọn chế độ chụp hình.
Trần Minh Sinh sửng sốt: “Chụp hình?”
Lúc cô lấy điện thoại ra, Trần Minh Sinh mới nhớ ra, đi chơi mấy ngày nay, bọn họ chưa chụp tấm hình nào.
Dương Chiêu chỉnh chế độ chụp hình trước, sau đó từ từ dựa vào Trần Minh Sinh, giơ điện thoại di động lên.
Trần Minh Sinh nhìn khuôn mặt hai người trên màn hình điện thoại, nhìn núi rừng ở phía sau, lại nhìn những ngôi chùa ẩn mình trong núi rừng, còn có vùng chân trời bị nhuộm đỏ.
“Tách”. Hình ảnh được chụp từ trên xuống.
Dương Chiêu mở tấm hình ra, Trần Minh Sinh cúi đầu nhìn. Hai người trong tấm hình rất bình thản, không vui vẻ cười đùa, cũng không biểu hiện gì khác.
Nhưng anh vẫn có thể nhận ra tình cảm trong tấm hình lạnh nhạt kia, anh quay sang, phát hiện Dương Chiêu cũng đang nhìn mình. Anh biết, cô cũng có thể cảm nhận được trong tấm hình ——
Sự im lặng, bình thản kia là tình cảm không muốn người khác biết…
Ngày thứ ba, họ đến tham quan miếu Ngũ Gia nổi tiếng của Ngũ Đài Sơn. Hương khói ở miếu Ngũ Gia thịnh vượng nhất nơi đây, những người làm việc ở miếu nói rằng phần lớn tiền nhang đèn ở miếu đều được chia cho những ngôi chùa miếu hẻo lánh, dù vậy miếu Ngũ Gia vẫn dư dả nhiều.
Dương Chiêu để lại tiền nhang đèn trước miếu, nhưng với một ngôi miếu nổi tiếng về cầu tiền tài, công danh, cô lại không hề thắp nhang, thậm chí cũng không ở lâu.
Trần Minh Sinh hỏi cô có muốn mua đèn hoa sen không, Dương Chiêu bảo không cần.
“Em không cầu tài lộc chỉ cầu bình an.” Cô đáp.
Từ lúc từ miếu Ngũ Gia quay về, Dương Chiêu và Trần Minh Sinh rất ít khi ra khỏi nhà.
Ánh mắt Dương Chiêu rất thẳng thắn, cô nhìn chằm chằm Trần Minh Sinh, anh nhớ đêm đó cô nói với anh. Cô bảo: “Trần Minh Sinh, anh không nên yếu đuối, đừng bao giờ.”
Trần Minh Sinh bỏ điếu thuốc xuống, gật đầu khẽ đáp: “Được.”
Dương Chiêu nói tiếp: “Anh đồng ý mang em đến gặp ba mẹ anh không?”
Trần Minh Sinh: “Đồng ý.”
Anh vẫn cúi đầu nhìn mặt đất chăm chú. Dương Chiêu thấy hình như anh còn điều muốn nói. Quả nhiên, sau một lúc im lặng Trần Minh Sinh ngập ngừng: “Dương Chiêu, nhà anh… tình cảnh nhà anh hơi đặc biệt.”
Dương Chiêu hỏi lại: “Ý anh là?”
Trần Minh Sinh: “Anh chưa từng gặp ba, lúc anh còn chưa sinh ra ông ấy đã mất.”
Dương Chiêu sửng sốt: “Còn chưa sinh?”
“Ừ.” Trần Minh Sinh khẽ khàng: “Lúc mẹ mang thai anh, ông gặp chuyện bất trắc.”
Dương Chiêu nhìn anh, Trần Minh Sinh tiếp tục nói: “Là mẹ anh một mình nuôi dưỡng anh.”
Dương Chiêu: “Vậy mẹ anh đã rất khó khăn.”
Trần Minh Sinh yên lặng một lát: “Tình trạng hai năm nay của bà luôn bất ổn, có lẽ vì bà đã già nên hay nhớ chuyện xưa, có nhiều lần bà bảo nhìn thấy ba anh trong nhà.”
Dương Chiêu hơi nhíu mày hỏi: “Có lẽ tinh thần bác hơi rối loạn, anh đã tìm bác sĩ cho bác chưa?”
Trần Minh Sinh lắc đầu: “Bà không cho, bà cũng không để người khác ở cạnh, thậm chí không cho phép anh gọi điện về.”
“Không cho gọi?” Dương Chiêu: “Tính cách mẹ anh thích cô độc hay là mẹ anh mắc chứng trầm cảm hoặc tự kỷ? Mặc kệ thế nào, không cho anh gọi đã hơi quá đáng rồi.”
Trần Minh Sinh nhìn đốm lửa lập lòe trên điếu thuốc, khẽ nói: “Đó là bóng ma tâm lý. Lúc trước, ba anh vì gọi cho bà một cuộc điện thoại nên mới mất.”
Trần Minh Sinh quay đầu lại thấy Dương Chiêu chăm chú nhìn anh. Anh siết chặt tay: “Em đừng sợ, chỉ là chuyện bất trắc thôi.”
Dương Chiêu gật gật đầu.
Còn lại hai ngày, Dương Chiêu hoàn toàn nhiễm bệnh lười của Trần Minh Sinh, cô cứ rúc trong phòng với anh, quá lắm là ra ngoài cửa dạo quanh.
Suốt hai ngày, Tửu Trì – Nhục Lâm (*), trời u đất ám.
* Ý chỉ cuộc sống sa đọa, lười biếng.
Điển tích từ chuyện Trụ vương – Đát Kỷ. Trụ vương cho người một cái hồ lớn đủ chỗ cho một số chiếc xuồng, được xây dựng trên nền cung điện, với lớp lót bên trong là các viên đá hình bầu dục lấy từ bờ biển, rồi đổ đầy rượu vào hồ, gọi là Tửu Trì (hồ rượu). Một hòn đảo nhỏ được xây dựng ở giữa hồ, với các cây trồng trên đó được treo đầy các xiên thịt thú rừng nướng treo lơ lửng trê