Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hiểu Phong Thư Quán Bát Quái Sự

Hiểu Phong Thư Quán Bát Quái Sự

Tác giả: Nhĩ Nhã

Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342370

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2370 lượt.

mấy ngày rồi, muốn ra ngoài một chút.”.
Vinh phi cau mày lại.
“Con đi hỏi thăm chút tin tức thôi.”. Đường Tinh Vũ nhanh chóng nói: “Vẫn tốt hơn là ở trong cung không có việc gì làm mà.”.
Vinh phi thở dài, phất tay: “Tùy ngươi vậy.”.
Đường Tinh Vũ nhanh chóng chạy mất, chuẩn bị đến Phiêu Hương viện hoặc là Di Hồng viện tìm cô nương.
***
Sách La Định trở lại thư trai thì phát hiện Bạch Hiểu Nguyệt không có ở đó nữa, bèn hỏi Tiểu Ngọc đang ôm y phục đi ngang qua: “Tiểu thư nhà ngươi đâu rồi?”.
“À, ban nãy tiểu thư vừa đi ra ngoài cùng bọn Lục hoàng tử rồi, hình như bảo đi mua đàn cho Tiểu vương gia.”. Tiểu Ngọc đi theo Bạch Hiểu Nguyệt đã lâu, đương nhiên là không sợ Sách La Định, cũng biết Bạch Hiểu Nguyệt nhất định có ý với Sách La Định cho lên tiến đến nói: “Sách tướng quân, bọn họ đến cầm quán, ngài có muốn đi xem một chút không? Vừa mới đi một lúc thôi.”.
Sách La Định sờ cằm “à” một tiếng.
Tiểu Ngọc thấy hắn không tỏ vẻ gì cũng bất đắc dĩ lắc đầu – Người này vẫn còn hồ đồ quá, bao giờ mới mây tan trăng sáng được đây… nghĩ xong rồi xoay người rời khỏi.
Sách La Định khoanh tay – Bạch Hiểu Nguyệt đi cùng Đường Tinh Trị đến cầm quán rồi sao?
“Chậc, lão Sách à! Ngươi đề phòng chút đi, cẩn thận bị người ta hoành đao đoạt ái mất đó.”. Trình Tử Khiêm lại nhô ra.
Sách La Định nhìn trời, ra ngoài.
“Ngươi đi đâu đấy?”. Trình Tử Khiêm đuổi theo.
“Đến quân doanh, không thì đi đâu nữa.”. Sách La Định chẳng thèm để ý đến hắn, xoay người đi mất.
Trình Tử Khiêm không quên ở phía sau la lớn: “Đến cầm quán thì ra cửa, rẽ trái, rẽ trái lại rẽ trái nữa!”.
Sách La Định bĩu môi, ra ngoài cửa thì nhìn xung quanh một chút… vẫn nên đi về phía trái đi… rẽ trái, rẽ trái lại rẽ trái nữa là kiểu đi gì chứ?






Trong cầm quán cực kỳ đông đúc, gần đây có một đợt đàn mới được nhập về, cho nên có không ít người đến mua, cũng có rất nhiều người đang trao đổi cầm phổ ở bên trong.
Người của thư quán Hiểu Phong vừa mới tới đã thu hút sự chú ý của không ít người.
Người tới trước là mấy cô nương Đường Nguyệt Như, Đường Nguyệt Yên, Hạ Mẫn và Nguyên Bảo Bảo, các nàng đang nói chuyện với cầm sư trong lầu, cũng muốn mua mấy bản cầm phổ.
Chỉ là vừa mới lên lầu lại chạm mặt mấy cô nương đang xuống lầu.
Mọi người vừa ngẩng đầu lên nhìn, Hạ Mẫn lại lập tức kéo ba người sang bên cạnh xem đàn trước.
Đàn của Cầm quán này thường là độc nhất vô nhị, rất khó để tìm được chiếc thứ hai.
Kỹ nữ kia quan sát trên dưới Nguyên Bảo Bảo một lượt, cười một tiếng: “Tiểu muội muội, đây là đàn tốt, chỉ thích hợp cho những người có tay nghề cao học mà thôi, người mới học thì dùng những cây đàn gỗ bạch dương kia đi.
Nguyên Bảo Bảo cau mày, sao người này ăn nói lại bất lịch sự như vậy – Có điều bản thân nàng cũng không biết đánh đàn.
Đường Nguyệt Yên bên cạnh đột nhiên đưa tay ra, nhẹ nhàng sờ dây đàn: “Tiêu mộc cầm còn gọi là đàn tri âm, tiếng rất trầm, cần phải làm bạn với đàn, rất thích hợp cho văn nhân nhã khách dùng. Đàn gỗ bạch dương thì không được, tiếng đàn cao lại phù phiếm, thích hợp cho một số… cao thủ khác dùng hơn.”.
Nguyên Bảo Bảo há miệng… tính Đường Nguyệt Yên rất tệ đó, vừa kiêu kỳ lại vừa đanh đá, bình thường chẳng có ai dám đến chọc nàng ta cả. Nhưng mà cũng đã nói rồi, nàng ta sẽ không cố tình đi gây sự với người khác, nhưng mà nếu ai đó chọc đến nàng, vậy thì xong đời rồi, tính cách này giống hệt hoàng nương của nàng!
Người mua đàn ở đây ngoại trừ bọn Nguyên Bảo Bảo và các kỹ nữ ra thì vẫn còn có một số người đến tham dự cho vui, hoặc là một vài khách qua đường đến mua đàn khác, và cả các học sinh của mấy thư quán khác.
Trong hoàng thành này ai mà không biết Đường Nguyệt Yên chứ. Người ta là Thất công chúa, xinh đẹp lại cao quý, hơn nữa quả thực là kỹ nữ kia đã ăn nói khó nghe trước, hẳn là phải dự đoán được sẽ bị người khác nói khó nghe lại rồi.
Hai hàng lông mày của kỹ nữ kia nhướng cao, nhìn Đường Nguyệt Yên chằm chằm.
Đường Nguyệt Yên mà sợ ả sao, cười nhạt, kéo Nguyên Bảo Bảo, nói: “Bảo Bảo, chúng ta đi xem cây đàn khác đi.”.
Kỹ nữ kia cười lạnh, thầm nghĩ, ngươi cũng biết sợ rồi.
Nguyên Bảo Bảo còn đang ngơ ngác thì đã bị kéo sang bên cạnh xem cây đàn khác, lại nghe thấy tiếng Đường Nguyệt Yên từ tốn nói: “Ban nãy đúng là mù mắt rồi mới đi thích cái đàn đó.”.
Nguyên Bảo Bảo không hiểu: “Sao?”.
“Cậu nghĩ mà xem, tớ mà lại có cùng sở thích với cái loại người đó, nói ra đúng là quá mất mặt.”. Đường Nguyệt Yên dảu môi, nàng trông đã xinh đẹp dịu dàng, dáng vẻ tức tối mà lại yêu kiều như thế đã khiến cho không ích khách nam không còn lòng dạ nào làm việc của mình trong cầm quán, cũng phải động lòng.
“Nếu bị truyền đi, Hoàng nương của tớ sẽ mắng tớ cho xem.”. Đường Nguyệt Yên ra vẻ ngây thơ mà nói những lời thật khó nghe: “Ài, bình thường tớ chỉ cần mặc bộ đồ nào hơi hở hang chút là hoàng nương ta đã mắng tớ rồi, cái gì mới quan trọng nhất với nữ nhi đây? Chính là danh tiết đó! Có tiền


XtGem Forum catalog