XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hiểu Phong Thư Quán Bát Quái Sự

Hiểu Phong Thư Quán Bát Quái Sự

Tác giả: Nhĩ Nhã

Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342354

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2354 lượt.

gió, dù mọi người vẫn luôn cố hết sức tránh cho nàng nghe được những lời đồn đại ngoài kia, nhưng mà chuyện phải nghe rốt cuộc thì vẫn cứ nghe được thôi.
Lần đầu nghe được những tin đồn không thể lọt tai này, Nguyệt Như gần như giận đến ngất xỉu. Nhưng mà, tiếng đời đáng sợ, nàng gần như không có cơ hội nào để giải thích, đa số mọi người đều tưởng là thật rồi.
Trong trí nhớ của Nguyệt Như, mẫu hậu nàng hiền hòa cao quý. Mặc dù nàng sinh tại hoàng gia, nhưng từ nhỏ đã được cha nương yêu chiều. Phụ hoàng nàng hoàn toàn là vì quá nhớ thương mẫu hậu sinh bệnh mà qua đời của nàng nên mới buồn đau mà chết, trước lúc lâm chung, lúc phó thác giang sơn còn không quên dặn dò hoàng thúc nàng, hãy coi một đứa trẻ mồ côi là nàng như con gái ruột mà chăm sóc. Như vậy thì sao có thể không phải ruột thịt được! Nhưng vấn đề bây giờ chính là, người dân toàn hoàng thành đều đã coi nàng như con hoang rồi, ánh mắt nhìn nàng nếu không phải chế nhạo khinh thường thì cũng là đồng cảm thương xót, thật đáng giận!
Bạch Hiểu Nguyệt nhìn Đường Nguyệt Như, cứ cảm thấy nàng ấy gầy hơn một chút, cúi đầu nhìn Sách La Định đang chơi đùa rất vui vẻ cùng Tuấn Tuấn, đưa tay chọc chọc hắn.
Sách La Định ngẩng đầu lên.
Hiểu Nguyệt nói nhỏ với hắn: “Ngươi có biện pháp nào không?”.
Sách La Định hơi sửng sốt: “Cái gì?”.
Hiểu Nguyệt nhìn Đường Nguyệt Như một chút: “Nguyệt Như tỷ tỷ ấy!”.
Sách La Định quay đầu liếc nhìn Đường Nguyệt Như đang cùng mọi người đi ra ngoài cửa phía trước, chẳng hiểu gì: “Làm sao vậy?”.
“Ngoài kia đồn đại đến vậy, ngươi có biện pháp nào giúp chị ấy một tay không?”. Hiểu Nguyệt than.
Sách La Định bật cười, cũng hơi bất đắc dĩ: “Ta quản làm sao được.”. Vừa nói vừa đẩy xe lăn của nàng đi về phía trước.
“Không phải ngươi là người có nhiều cách nhất sao? Như thế này thì phải làm sao bây giờ?”. Hiểu Nguyệt bất lực.
“Chuyện đó nếu như là giả thì không phải là thật rồi, mà cho dù là thật cũng chẳng có gì quan trọng, không phải lỗi của nàng ta.”. Sách La Định nói rất nhẹ nhàng: “Thời dã vận dã mệnh dã (1) mà, mặc kệ nó đi.”.
Hiểu Nguyệt bất lực nhìn hắn, chẳng còn lòng đâu mà giận được nữa.
Chính trong chớp mắt nàng quay đầu lại, chợt cảm thấy hình như có ai đó đang quan sát nàng.
Hiểu Nguyệt nhìn bốn xung quanh một cái, ảo giác sao? Ban nãy trong lòng đột nhiên có cảm giác rờn rợn mà.
“Nàng sao thế? Lạnh à?”. Sách La Định thấy nàng chỉ khoác một chiếc choàng nhỏ thì lại cằn nhằn: “Ngồi ghế thì cần mặc nhiều chút, tối đến có gió lớn.”.
“Không phải, hình như có người đang nhìn ta.”. Hiểu Nguyệt cau mày nghiêm túc nói.
Sách La Định nghe thấy thật mới lạ: “Dù sao thì tiểu thư như nàng cũng là đại mỹ nhân, có bị người ta nhìn cũng là bình thường mà, làm gì dễ giận thế.”.
Trong lòng Hiểu Nguyệt lại thịch một cái – Đại mỹ nhân đó nha! Tên nào nhìn nàng vậy? Không nhớ nữa!
Trên đường phố thật dài người đông như dệt cửi, trước mặt là cửa Tây hoàng cung, trên đầu tường đèn đuốc huy hoàng, toàn bộ dân chúng hoàng thành hôm nay đều ở đây ăn mừng cả.
Những tài tử giai nhân ấy, hòa cùng đoàn người cũng không còn quá nổi bật nữa.
Bạch Hiểu Phong đi phía trước, Đường Nguyệt Yên đi theo bên cạnh. Hôm nay tâm trạng Nguyệt Yên hình như không tệ, có chút hưng phấn mà ngắm nghía hoa đăng.
Bạch Hiểu Phong thì không biểu hiện rõ có vui hay không, vẫn mang phong cách lười nhác như thường.
Bốn người bọn Đường Tinh Trị đã biến mất dạng, chắc là chạy đến chỗ nào đó chơi rồi.
Đường Nguyệt Như đi sau lưng Bạch Hiểu Phong, bên cạnh, Sầm Miễn vẫn luôn theo sát, nhưng cũng không dám đi quá gần nàng.
Đi ở cuối cùng là Sách La Định đẩy theo Bạch Hiểu Nguyệt, hắn còn mua cho nàng một chuỗi kẹo hồ lô đường để nàng cầm.
“Gần đây ta béo lên rồi đó.”. Hiểu Nguyệt vừa gặm vừa nhéo má mình một cái, mềm nhũn.
“Nào, ăn thêm cái bánh bao nữa.”. Sách La Định còn định chạy đi mua cho nàng cái bánh bao, Hiểu Nguyệt căm phẫn kéo tay áo hắn lại.
“Lão Sách, đừng đi đến phía trước nữa, quay đầu, quay đầu thôi!”.
Hai người còn đang cười đùa thì đã thấy Trình Tử Khiêm chạy như điên đến, phất tay lia lịa.
“Sao lại không đi tiếp?”. Sách La Định ngẩng đầu nhìn quanh, thấy phía trước có một khán đài rất lớn, gánh hát vùng khác đang diễn, có rất nhiều người vây xem, cũng có rất nhiều người cười nữa.
“Đang diễn cái gì vậy?”. Sách La Định thấy hứng thú.
“Ài, Tam công chúa đâu?”. Trình Tử Khiêm càng gấp hơn.
“Nguyệt Như tỷ tỷ ở phía trước đó.”. Hiểu Nguyệt chỉ, lại thấy ở phía bên ngoài đoàn người ấy, bọn Đường Nguyệt Như cũng đã dừng chân xem màn kịch kia.
“Hỏng bét!”. Trình Tử Khiêm nhanh chóng chạy lên.
Bạch Hiểu Nguyệt cùng Sách La Định nhìn nhau một cái, sao vậy?
Chẳng biết vở kịch đang diễn trên sân khấu kia thuộc loại gì, hình như là hài kịch, diễn viên đều vẽ mặt hoa hoét lòe loẹt, các tuồng diễn đều pha trò rất thú vị.
Mà nhìn đoàn người vây xem bốn phía lúc này đều đã cười ngả tới ngả lui rồi.
Khi nhìn kỹ xem trên sân khấu diễn cái gì thì mới biết, thì ra là diễn vở