Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hiểu Phong Thư Quán Bát Quái Sự

Hiểu Phong Thư Quán Bát Quái Sự

Tác giả: Nhĩ Nhã

Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342353

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2353 lượt.

n gái của tiên hoàng không phải ruột thịt, nương nương của tiên hoàng đi vụng trộm…”.
“Phụt…”. Ngụm trà Sách La Định vừa uống cũng phun cả ra ngoài, ngoáy tai nghe thật cẩn thận.
“Má ơi.”.
Sách La Định cúi đầu, thấy Trình Tử Khiêm đứng ở cái ghế bên cạnh cũng đang nghiêng tai nghe lời mấy đứa trẻ kia hát.
“Này, cháu bé.”. Trình Tử Khiêm đưa tay kéo một đứa trong số đó, hỏi: “Bài hát này ai dạy cháu?”.
Đứa bé kia ngẩn người, nhìn Trình Tử Khiêm: “Tất cả mọi người đều hát mà.”.
Sách La Định cùng Trình Tử Khiêm nhìn nhau một cái, mấy đứa nhỏ này nhìn khoảng ba bốn tuổi, có lẽ cũng không hiểu ý nghĩ của lời hát này, bài hát này nghe rất vần, trẻ con chỉ coi như một trò chơi mà thôi… Nhưng mà ai dạy bọn nó chứ? Bọn trẻ nhỏ như vậy mà cũng biết hát thì xem ra chuyện này cũng không phải mới xảy ra.
“Sách La Định.”.
Lúc này Nguyên Bảo Bảo chạy tới, mặt đỏ bừng: “Chúng ta chọn xong cả rồi, muốn nhờ ngươi ôm quần áo giúp, cả xe lăn của Hiểu Nguyệt nữa…”.
Nguyên Bảo Bảo còn cho nói xong thì cũng bị lời bài hát của mấy đứa nhỏ bên cạnh thu hút, ngoáy tai: “Cái gì?”.
“A, nhanh chóng mang về thôi.”. Sách La Định kéo Nguyên Bảo Bảo trở về cửa hàng quần áo, Nguyên Bảo Bảo vẫn đang chẳng hiểu gì ráo, gì mà “nương nương của tiên hoàng đi vụng trộm” chứ?
Lúc Sách La Định ôm quần áo lên xe, Trình Tử Khiêm đã cho đám trẻ kia ít tiền bảo chúng đi mua kẹo ăn đi, đừng hát ở xung quanh đây nữa.
Nhóm cô nương bọn Hiểu Nguyệt đi từ cửa hàng quần áo ra, bởi vì mua được nhiều váy áo yêu thích cho nên tâm trạng rất vui, Sách La Định sách xe lăn của Hiểu Nguyệt đặt lên xe ngựa. Lúc này hắn mới cảm giác được… không khí xung quanh hình như hơi kỳ lạ một chút.
Nam thanh nữ tú của thư quán Hiểu Phong đều là những nhân vật tiếng tăm lừng lẫy, lúc ra ngoài bị vây xem cũng là chuyện bình thường, cho nên Sách La Định cũng không để ý lắm. Nhưng mà bây giờ nhìn lại mới phát hiện hình như không giống trước đây. Trước đây vẻ mặt người trên đường hầu hết đều là tò mò và hâm mộ, nhưng hôm nay… hình như còn chút tò mò chỉ trỏ giễu cợt, có người lại còn cười nữa.
Nhóm cô nương bọn Hiểu Nguyệt hoàn toàn không phát hiện ra có gì khác thường cả.
Các cô nương vừa mới vào trong xe ngựa, buông rèm xuống, Sách La Định cũng vừa ngồi xuống đầu xe thì không biết là ai lại hô lên một câu: “Nương nương của tiên hoàng đi vụng trộm…”.
Cả đám người cười ầm lên.
Sách La Định cau mày.
Các cô nương trong xe nghe không hiểu gì, nhưng mà cũng nghe thấy bên ngoài xôn xao lên.
“Làm sao vậy?”. Hạ Mẫn định ghé đầu ra xem một chút.
Nguyên Bảo Bảo đưa tay giữ màn xe lại, khẩn trương đến độ đôi mắt cũng trợn tròn.
Đường Nguyệt Yên đang xem đồ cũng có chút khó hiểu nhìn nàng: “Sao vậy?”.
“Không có… không có gì.”. Nguyên Bảo Bảo căng thẳng cái là lại nói lắp.
May mà lúc này xe ngựa đã bắt đầu đi.
Bởi vì Hiểu Nguyệt phải ngồi xe lăn cho nên tựa vào cửa sổ, ban nãy hình như nàng có nghe được câu nói “vụng trộm…” gì đó thì phải?
Đường Nguyệt Như không nghe rõ, nhưng mà mấy hôm nay nàng cũng cảm thấy là lạ, hình như luôn có người chỉ chỉ chỏ chỏ nàng thì phải.
***
Xe ngựa về đến thư quán Hiểu Phong, đám nha hoàn trong thư quán chạy ra ngoài giúp mang đồ vào.
Sách La Định tung người xuống ngựa thì thấy Bạch Hiểu Phong đi ra.
Hiểu Nguyệt vịn cửa sổ xe, hỏi: “Ca, nương về chưa?”.
Bạch Hiểu Phong gật đầu một cái: “Đi lâu rồi.”.
Hiểu Nguyệt thở phào.
Sách La Định nhấc xe lăn của nàng khỏi xe ngựa, nhìn xung quanh một chút, thấy có không ít người đi đường đều cười trộm chạy qua, cau mày – Qủa nhiên bị truyền ra rồi.
“Lão Sách.”.
Vừa mới đẩy xe lăn vào đến thư quán, Trình Tử Khiêm đã vọt đến sau lưng Sách La Định, hai ngón tay kéo hắn một cái, hất đầu sang một bên, ý như muốn nói – Qua kia nói chuyện đi!
Sách La Định giao xe lăn của Bạch Hiểu Nguyệt cho Bạch Hiểu Phong, theo Trình Tử Khiêm tới một bên, hỏi: “Tình hình thế nào?”.
“Bị truyền ra rồi, hình như từ khoảng mười ngày trước thì bắt đầu có trẻ con hát bài này, lời ca hơi khó hiểu nhưng lại rất vần, đại ý nói là tiên hoàng bị một vị nương nương đội cho cái mũ xanh lè. Tam công chúa Đường Nguyệt Như là do nương nương đó vụng trộm với một thị vệ sinh ra, tiên hoàng căn bản không có khả năng sinh con, nhưng lại không thể vạch trần cho nên mới phải ngậm đắng nuốt cay như vậy, từ lâu đã ban chết cho Hoàng hậu nương nương rồi, bản thân cũng vì tức giận mà chết.”.
Sách La Định cau mày: “Mười ngày trước đã bắt đầu truyền ra rồi sao? Nói vậy thì lúc đó cha con Sầm Miễn vẫn chưa vào thành phải không?”.
Tử Khiêm suy nghĩ một chút, gật đầu: “Cũng không ai biết họ sẽ đến.”.
“Đã truyền ra lâu như vậy rồi à… khó trách sao Hoàng thượng lại phái thị vệ canh chừng Tam công chúa chặt như vậy.”. Sách La Định sờ cằm: “Lúc trước chẳng phải ngươi nói Hoàng hậu và Lệ phi phái người điều tra về thân thế của Tam công chúa à, ngươi là người có được tin tức đầu tiên… lúc này lại chứng minh tin tức đó là chính xác sao?”.
“Ngươi cũng cho rằng Lệ ph