Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hiểu Phong Thư Quán Bát Quái Sự

Hiểu Phong Thư Quán Bát Quái Sự

Tác giả: Nhĩ Nhã

Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342332

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2332 lượt.

rằng ngày nào đó sẽ không có bạo loạn gì. Mấy vị Hoàng tử khác chẳng phải cũng luôn tìm cơ hội làm thân với hắn sao, mà Đường Tinh Trị này lại không biết nắm chắc cơ hội ngàn năm có một này, chỉ vì chút ghen tuông vớ vẩn mà đi đối đầu với hắn, nếu ta mà là Lệ phi, ta cũng sẽ cho hắn nếm mùi đau khổ cho biết, để cho hắn hiểu được cái gì là nhân ngoại hữu nhân, sơn ngoại hữu sơn.”.
Lúc này, Sách La Định đã chơi với đao phay chán rồi, nhìn sang Nguyên Bảo Bảo đang yếu ớt đánh đàn bên kia.
Nguyên Bảo Bảo thấy Sách La Định phi dao phay loạn xạ đã bị dọa đến mặt mũi trắng bệch từ sớm rồi, vội vã nói mình đã đàn xong rồi trốn ngay vào khoang thuyền.
Sách La Định liếc qua… chẳng phải nói là đánh đàn múa kiếm à? Lúc này chẳng có ma nào đánh đàn, mà kiếm cũng bị đổi thành dao phay rồi, phải làm sao đây?
“Hay là cứ để ta đàn đi.”. Lúc này Tam công chúa Đường Nguyệt Như đi ra.
Sách La Định nhìn nàng một chút, trong đầu lại lóe lên một cái – Chẳng lẽ đây chính là phản kích mà người ta vẫn nói đó à? Sau đó lại nhìn trời một chút, chắc chắn là do mình ở cùng với Trình Tử Khiêm và Bạch Hiểu Nguyệt lâu quá, cho nên mới thành ra hóng hớt thế này…
Tam công chúa đến ngồi bên cây đàn, nói: “Đàn cho Sách tướng quân, đương nhiên không thể đàn loại nhạc tiểu kiều nước chảy lơ thơ được, phải đàn loại nhạc mang đậm khí phái của chốn đại mạc khói lửa cô tịch mới được, đúng không?”.
Sách La Định gật đầu một cái, lại còn liếc sang Bạch Hiểu Phong đang vừa uống rượu thưởng thức cảnh đẹp hai bên bờ sông lại vừa tiếp tục tạo hình khiến các thiếu nữ hai bên bờ sông ngây ngất… hắn có chút không hiểu được, Tam công chúa thật sự chung tình với Bạch Hiểu Phong như vậy sao? Nhìn có vẻ không giống lắm thì phải.
Nhưng mà lúc Sách La Định vẫn còn ngẩn người thì Đường Nguyệt Như đã bắt đầu gảy đàn rồi.
Tiếng đàn cất lên, Sách La Định hơi ngẩn người một chút – Á? Khác với tiếng “tang tang khi” chẳng khác nào ngàn vạn con muỗi vo ve ban nãy à nha, tiếng đàn lần này lại thực sự có thể nghe được một cảm giác thê lương.
Sách La Định vô thức mà nhìn Đường Nguyệt Như một cái, thầm than, Đường Nguyệt Như này không đơn giản chút nào, là một nữ lưu nhưng cũng rất có khí chất hào sảng.
Tiếng đàn rất thích hợp cho nên cũng không có gì khó, Sách La Định vung tay múa đao, tùy tiện đánh một bài, giống như lúc luyện tập bình thường mà thôi.
Sách La Định múa đao đương nhiên là khác với mấy bài múa kiếm kiểu thiêu hoa của mấy công tử ca nhi kia rồi, đao đao đều mang theo nội kình, lúc nào cũng có thể lấy mạng người như chơi. Trong nhất thời, trên thuyền chỉ còn lại những động tác mãnh liệt - Ở mũi thuyền, theo từng động tác đánh về hai phía của Sách La Định, những dải lụa trắng tung bay theo gió, khiến cho cả con người Sách La Định cứ như hòa vào cùng gió vậy, một loại đao pháp tràn ngập khí thế!
Lúc này, căn bản thì mọi người cũng chẳng còn chú ý đến trong tay Sách La Định cầm loại đao gì nữa, chỉ cảm thấy được trong tiếng đàn thê lương ấy, thân pháp của Sách La Định lại dũng mãnh phi thường, khiến cho dân chúng đã quen với cảnh Hoàng thành thái bình thịnh thế, cả ngày nhàm chán lúc này lại sinh ra một loại cảm giác muốn vì nước mà cố sức chinh chiến sa trường, vô cùng mãnh liệt, dĩ nhiên, sự mãnh liệt ấy cũng chỉ là nhất thời mà thôi.
Tiếng đàn vừa dứt thì Sách La Định cũng thu đao lại, giơ tay trả dao lại cho tiểu nha hoàn vẫn còn ngây ngốc đứng nhìn.
Nha hoàn nhận lại dao, vẫn ngu ngơ đứng bên cạnh, ánh mắt chẳng cách nào dời khỏi Sách La Định được, Bạch Hiểu Phong là ai? Không nhớ!
Sách La Định không hụt hơi, không thở suyễn, chậm rãi quay đầu giơ ngón cái với Tam công chúa, khen ngợi: “Tam công chúa thật khí phái.”.
Đường Nguyệt Như khẽ mỉm cười: “Tướng quân quá khen.”.
Lúc này có không ít người trên bờ lại bắt đầu thảo luận.
“Thất công chú đúng là rất xinh đẹp, quyến rũ động lòng người, cũng tốt tính… nhưng mà, so với Tam công chúa thì…”.
“Vẫn kém một bậc a, kiểu như một người là tiểu muội muội còn một người là nữ nhân chân chính vậy!”.
“Đúng vậy mà, ta đổi sang ủng hộ Tam công chúa thì hơn!”.
“Đúng thế đúng thế!”.
Sách La Định nhướng cao mày – Qủa nhiên là phản kích thành công, mà còn chẳng cần phô trương nữa, lợi hại thật.
Trở về chỗ ngồi, Sách La Định bưng chén trà nhấp một ngụm, lại thấy cả người Bạch Hiểu Nguyệt ở bên cạnh cứ vặn vẹo, nhăn mũi ngậm miệng mím môi, dáng vẻ này ngoại trừ hai chữ “khó chịu” ra thì chẳng có từ nào có thể mô tả tốt hơn nữa, vì vậy hắn bèn hỏi thử một câu: “Nàng sao thế? Mặt nhăn như vậy, buồn tiểu à? Nhanh chóng đi giải quyết đi, nhịn lâu không tốt… Ai da!”.
Sách La Định còn chưa nói xong, Trình Tử Khiêm ở sau lưng đã nhấc chân đạp hắn một cước: “Nói lung tung gì đó!”.
Sách La Định vốn không hề phòng bị, hơn nữa hắn còn đang quan sát vẻ mặt của Bạch Hiểu Nguyệt, nha đầu này nhăn mặt đến khó chịu luôn.
Cũng chẳng biết Tử Khiêm vô tình hay cố ý mà đá một cước này từ sau lưng Sách La Định đến, Sách La Định chẳng tránh được đi đâu cũng không bị đạp đa