XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hiểu Phong Thư Quán Bát Quái Sự

Hiểu Phong Thư Quán Bát Quái Sự

Tác giả: Nhĩ Nhã

Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342369

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2369 lượt.

p cho hắn cái chăn nhưng mà lại không dám.
Đường Nguyệt Yên ngồi bên cạnh Bạch Hiểu Phong, một nha hoàn khá lanh lợi mang đến cho nàng một chiếc chăn da dê.
Nguyệt Yên nhận lấy, đang định đắp lên cho Bạch Hiểu Phong thì…
“Không biết ai lại chơi diều ở đây chứ, thật quá quắt, chẳng may khiến người khác bị thương thì sao!”. Đường Tinh Trị bất mãn, Bạch Hiểu Phong đặt con diều sang bên cạnh, không nói gì.
Lúc này, mọi người đều đến an ủi Đường Nguyệt Yên.
Hồ Khai thấy khóe mắt nàng đo đỏ, hình như sợ hãi, bèn nói: “Nhất định là do con diều kia thấy muội đẹp quá, nên mới bị sắc đẹp của muội làm ngây ngất mà rớt xuống đó.”.
Một câu nịnh nọt như vậy cũng khiến Đường Nguyệt Yên phải bật cười, mà xung quanh cũng có không ít người bị hắn chọc cười.
Dĩ nhiên, trong số những người đó không có Bạch Hiểu Nguyệt vẫn còn đang ngẩn người bên cạnh.
“Lão Sách cực kỳ thích thả diều.”. Trình Tử Khiêm nói một câu, đã thành công đánh thức Bạch Hiểu Nguyệt.
“Không phải hắn thích cưỡi ngựa đánh giặc à? Thích cả thả diều nữa á?”. Hiểu Nguyệt tò mò hỏi.
“Đúng vậy, khi thả diều, hắn còn thích cắt đứt dây diều để cho diều bay đi nữa.”. Trình Tử Khiêm cười hì hì mà buôn chuyện về huynh đệ hắn cho Bạch Hiểu Nguyệt nghe.
“Tại sao vậy?” Hiểu Nguyệt không hiểu.
“Trong đây có một chuyện cũ.”. Trình Tử Khiêm từ tốn nói: “Chuyện này liên quan đến việc khi nhỏ Lão Sách cùng một lão ăn mày lưu lạc, thấy người khác đều có cha nương chỉ mình hắn là không có, còn lúc nào cũng bị người ta đuổi đi nữa, hắn liền hỏi lão ăn mày kia rằng ‘Tại sao không ai thích con chứ?’”.
Hiểu Nguyệt cảm thấy đau xót trong lòng, người ta nói quan tâm nên mới loạn, mũi cũng thấy cay cay nữa.
“Nhắc tới chuyện hồi đó, rất trùng hợp, lúc đó trên bầu trời lại có một con diều vô chủ chẳng biết từ đâu bay đến, rớt trúng đầu của lão Sách.”. Trình Tử Khiêm cười một tiếng: “Lão ăn mày nói với hắn, ai bảo là không có ai thích con hả, con nhìn con diều này xem, nó chẳng qua chỉ đi ngang đây thôi mà cũng xuống chào hỏi con một tiếng này.”.
Hiểu Nguyệt vội hỏi: “Con diều đó đâu rồi? Hắn vẫn giữ chứ?”.
“Không a.”. Trình Tử Khiêm lắc đầu một cái: “Sau đó hắn lại chuẩn bị cái dây diều, đợi khi con diều bay lên cao rồi cắt dây cho diều bay đi.”.
“Vì sao vậy?”. Hiểu Nguyệt không hiểu.
Trình Tử Khiêm cười hì hì: “Đây chính là một trong mười điều bí ẩn của Lão Sách vẫn chưa được phá giải, ta cũng không rõ tại sao hắn lại cho diều bay đi, cô hứng thú vậy thì đi hỏi thăm hắn giúp ta chút nhé.”.
Hiểu nguyệt cau mày gật đầu – Vậy à.
Cách chỗ bọn họ không xa, Đường Nguyệt Như nghe được chuyện Tử Khiêm nói, bèn hỏi Bạch Hiểu Phong vẫn giả vờ ngủ say không đến an ủi Nguyệt Yên bên cạnh: “Chàng đoán tại sao hắn lại thả diều đi?”.
Bạch Hiểu Phong chậm rãi mở mắt ra, nhẹ nhàng đưa tay mà sờ cằm một cái, nhướng mày: “Chắc con diều kia là con đực rồi, hắn thích con cái.”.
“Khụ khụ…”.
Trình Tử Khiêm bị nghẹn nước trà, ho khan.
Đường Nguyệt Như bật cười lắc đầu: “Lại nói hươu nói vượn rồi.”.
Bạch Hiểu Phong thấy hiếm khi nàng cười vui vẻ như vậy, cũng cười theo nàng, người trên bờ thấy Bạch Hiểu Phong cùng Đường Nguyệt Như người nằm người ngồi, không biết nói chuyện gì mà cười rộ lên, hình ảnh đó thật chẳng khác nào một bức tranh, trai xinh gái đẹp giữa nơi non xanh nước biếc, ai mà không thích chứ?
***
Sau khi thuyền hoa cập bến, Lệ phi muốn mời mọi người đi dùng bữa, Bạch Hiểu Phong mượn cớ sức khỏe không tốt nên không đi, Nguyệt Như thì muốn hồi cung thăm Hoàng thượng nên đã đi trước.
Bạch Hiểu Nguyệt thấy Sách La Định không ở đây cũng không có hứng thú, nói mình không muốn ăn lắm rồi vội vã trở về thư quán. Dạo quanh một vòng trong ngoài thư quán nhưng cũng chẳng thấy bóng dáng Sách La Định đâu hết – Lúc này trời cũng tối rồi mà, còn đi đâu nữa?
“Chắc là đến quân doanh cưỡi ngựa rồi.”. Trình Tử Khiêm cầm một xấp bản thảo thật dày, còn tò mò hỏi Bạch Hiểu Nguyệt: “Nha đầu này, hay là chúng ta hợp tác đi?”.
Hiểu Nguyệt tò mò: “Hợp tác thế nào?”.
“Chẳng phải cô thích lão Sách à?”.
Mặt Hiểu Nguyệt đỏ lên: “Không có.”.
“Ha hả.”. Trình Tử Khiêm hiểu ý cười, cô nương này chỉ cứng miệng mà thôi: “Hay là thế này đi, cô giúp ta hóng hớt chuyện của đại ca cô, ta giúp cô cướp lão Sách về.”.
Hiểu Nguyệt lại càng đỏ mặt hơn, lặng lẽ giơ ra ngón tay cái nhỏ nhắn của mình…
Trình Tử Khiêm suýt nữa thì phụt cười, cô nương này vì hạnh phúc cả đời của mình mà chẳng chút do dự nào bán đại ca mình luôn.
Hai người ngoắc tay làm dấu xong, Trình Tử Khiêm bèn hỏi: “Trong thư quán có nhiều cô nương thế, rốt cuộc thì đại ca cô thích ai vậy?”.
Hiểu Nguyệt suy nghĩ một chút: “Đại ca ta không thích ai cả.”.
Trình Tử Khiêm sửng sốt: “Hả?”.
Hiểu Nguyệt gật đầu: “Thật đấy!”.
“Đại ca cô có người trong lòng khác rồi sao?”. Máu buôn chuyện của Trình Tử Khiêm lại sôi trào.
“Cũng không…”. Hiểu Nguyệt chắp tay sau lưng đi lại trong sân: “Ngươi thử nghĩ xem, nếu ngày nào đó ca ca nói muốn kén vợ, có bao nhiêu cô nươn