Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hiểu Phong Thư Quán Bát Quái Sự

Hiểu Phong Thư Quán Bát Quái Sự

Tác giả: Nhĩ Nhã

Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342359

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2359 lượt.

bò dậy rồi, vẫn ngồi xuống như cũ, còn nhìn trộm Sách La Định nữa, tiếng mắng của những người vây xem xung quanh càng lúc càng khó nghe hơn, bàn tán ầm ĩ.
“Chậc chậc, sao Hiểu Nguyệt cô nương lại cản Lục hoàng tử đánh tên lưu manh đó chứ?”.
“Đúng vậy, cứ để thế sao? Qúa lời cho tên khốn kia rồi!”.
“Chắc không phải Bạch Hiểu Nguyệt thực sự coi trọng tên đó đấy chứ?”.
Hiểu Nguyệt càng nghe càng giận, hung dữ trợn mặt lườm Trình Tử Khiêm sau lưng Sách La Định một cái – Tại ngươi hết!
Ngược lại, vẻ mặt Trình Tử Khiêm lúc này lại chẳng thay đổi chút nào, hình như hắn cũng chờ hiệu quả phản ứng này thì phải.
Sách La Định cũng có chút không hiểu mà nhìn Trình Tử Khiêm một cái – tên tiểu tử nhà ngươi giở trò quỷ gì đấy?
Trình Tử Khiêm nhìn vẻ mặt khó chịu của Bạch Hiểu Nguyệt, nhưng mà có vẻ như không phải giận Sách La Định mà là giận mình thì phải, trong đầu cũng “lóe” lên một cái, hiểu rõ.
Trình Tử Khiêm dùng một tay nâng cằm, trong lòng hiểu rõ, Bạch Hiểu Nguyệt vốn là con nhím tinh đầu thai, người đè lên nàng hôm nay nếu đổi thành một nam nhân khác, có khi cô nương này sẽ ngay lập tức rút đao chém người ta rồi cũng nên. Vừa rồi Sách La Định đụng trúng nàng, nàng ta lại không hề trở mặt, còn giận người khác vu oan cho hắn, xem ra cũng cần phải điều tra một chút rồi xem năm đó lúc cô nương này ngã sông, Sách La Định có ở gần nơi đó hay không.
Bạch Hiểu Nguyệt lòng đầy tâm sự mà nhìn Sách La Định.
Sách La Định cũng phát hiện nàng nhìn mình, nhướng mày một cái: “Sao nào? Giận thì cứ đánh mấy cái đi, ta cũng đâu có cố ý.”.
“Ta biết ngươi không cố ý.”. Hiểu Nguyệt hơi ngượng ngùng một chút: “Còn hại ngươi bị hiểu lầm là dâm tặc nữa.”.
Sách La Định cười, lầm bầm: “Ta đúng là đã dâm rồi mà.”.
“Hả?”. Bạch Hiểu Nguyệt nghe không rõ.
“Không có gì.”. Sách La Định cười tươi rói, nhìn ngực Hiểu Nguyệt: “Cái kia của nàng còn không lớn bằng của ta, hai ta chưa biết là ai dâm ai đâu, đúng không? Hòa nhau.”.
Hiểu Nguyệt ngẩn người, cái gì mà cái kia của nàng cái kia của ta… vừa nhìn xuống theo tầm mắt của Sách La Định, nàng mới hiểu được.
Nháy mắt một cái, gương mặt Bạch Hiểu Nguyệt đỏ bừng cả lên, Sách La Định lại còn cười hả hê nữa.
“Sách La Định, tên khốn này!”. Hiểu Nguyệt cầm dao phay trên tay nha hoàn vẫn còn sững sờ đứng bên cạnh, chém thẳng về phía Sách La Định.
Sách La Định cười nhạt, vậy mà nụ cười này lại có thể khiến cho Bạch Hiểu Nguyệt sửng sốt, khi nhìn thấy mình chém vào khoảng không thì đã thấy Sách La Định nhảy một cái khỏi thuyền, đạp trên mặt nước hai ba cái đã nhảy lên bờ rồi.
Hắn vừa lên tới nơi, đám người đã nhanh chóng tản ra, nhìn thấy hắn là sợ hãi y như nhìn thấy quái vật dâm tặc ấy.
Sách La Định càng cảm thấy đường rộng rãi hơn, khoanh tay bỏ đi, vẫn cứ ngang ngược như thường.
Hiểu Nguyệt cầm dao phay ngây ngô đứng ở mép thuyền.
Lúc này, người trên bờ tiếp tục bàn tán.
“Nhìn đi, ta đã nói Hiểu Nguyệt cô nương không thể không trở mặt mà!”.
“Đúng vậy, ban nãy ta còn tưởng Hiểu Nguyệt cô nương có ý với tên mọi rợ đó chứ.”.
“Chứ sao, lúc bắt đầu cũng không giống giận quá như vậy mà.”.
“Chắc là con cái đại gia được dạy dỗ đàng hoàng đi.”.
“Nhưng mà tên mọi rợ đó quá đáng quá rồi!”.
***
Hiểu Nguyệt cầm dao phay ngồi lại, đưa tay nhéo cánh tay Trình Tử Khiêm một cái thật đau.
“Ái!”. Trình Tử Khiêm đau đến tê dại, nhưng cuối cùng vẫn dán tới hỏi nàng: “Chẳng lẽ, người cứu cô năm đó là…”.
Hiểu Nguyệt liếc mắt một cái phang luôn dao qua, Trình Tử Khiêm lập tức cảm thấy từng luồng đao quang dày đặc lạnh lẽo xẹt qua ngay dưới mũi mình, lại còn thoang thoảng mùi mỡ lợn, lập tức ngoan ngoãn ngậm miệng, lùi sang một bên.
Nhưng mà, nhìn cảnh Hiểu Nguyệt quay đầu lại, có vẻ cô đơn mà nhìn về phía Sách La Định đang đi xa, trên mặt tràn ngập muộn phiền, trong lòng Trình Tử Khiêm đã hiểu – Ái chà, lão Sách à lão Sách, cuối cùng cũng nở được một đóa hoa đào cực lớn rồi nha!
=============================
Dịch giả tâm sự chút:
Bỏ lâu quá rồi chẳng biết mọi người có quên mất Thư quán Hiểu Phong này không nữa. Xin lỗi mọi người nhiều nhé.
Từ nay mình sẽ chăm chỉ hơn, cố gắng mỗi ngày 1 chương cho đến cuối truyện. Sau đó sẽ dành tâm trí cho 2 cuốn còn lại.
Tiếp đó thì, hầu hết các chương chưa để Hiệu đính là bởi vì Nhược Lam chưa có thời gian hiệu đính giúp bạn, khi nào em ấy hiệu đính xong bạn xem xét sửa lại những chỗ bất ổn để bản dịch ngày càng hoàn thiện hơn. Bên cạnh đó, cũng rất mong nhận được sự góp ý của mọi người. Bạn cảm ơn trước nhé.
Cuối cùng, chúc mọi người đọc vui vẻ nhé!






Hôm đó, sau khi Sách La Định rời khỏi chiếc thuyền hoa đang du hồ đánh đàn kia thì cũng có đến một nửa số người vây xem cũng bỏ về, thực ra chẳng phải Sách La Định có uy lực lớn lao gì, chẳng qua rất nhiều người phải về nhà nấu cơm mà thôi.
Bạch Hiểu Phong hình như không khỏe lắm, dựa vào trên tháp ngủ mất.
Đám đông nha hoàn đứng nhìn từ xa, cũng muốn đi đắ