Tác giả: Nhĩ Nhã
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342337
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2337 lượt.
g đến xếp hàng chứ?”.
Tử Khiêm còn có cả số liệu thống kê nữa: “Nơi khác không tính, chỉ tính riêng người nguyện ý gả cho đại ca cô trong hoàng thành này thôi cũng đã đến mấy vạn cô nương rồi, số lượng những cô nương trẻ tuổi trong hoàng thành cũng chiếm đến sáu phần rồi.”.
“Nhìn đi!”. Hiểu Nguyệt gật đầu một cái: “Ta cũng không nói chuyện khác, chỉ nói trong số mấy vạn cô nương này, cao thấp béo gày dạng gì chẳng có, phải không? Lại nói tới trong thư quán này, chị Nguyệt Như thì xinh đẹp, Nguyệt Yên dịu dàng, chị Hạ Mẫn tài giỏi, Bảo Bảo lại đáng yêu, người ta vẫn nói hoa đẹp bắt mắt, nhưng đó chỉ nên có một hai chậu hoa mà thôi, nhưng điều quan trọng là, bây giờ đầy sân đều là hoa, ngươi bảo đại ca phải chọn thế nào đây?”.
Trình Tử Khiêm sột soạt ghi chép, vừa lắc đầu: “Lý do này đáng đánh quá, biết bao nam nhân trong hoàng thành này muốn hâm mộ thôi cũng không được, nếu không chọn được một thì cứ chọn mấy đi!”.
Hiểu Nguyệt cười: “Thế thì không được, ca ca nói huynh ấy chỉ cần một mà thôi.”.
“Vậy à?”. Tử Khiêm nghe ra được chút điểm cốt yếu: “Ai vậy?”.
Hiểu Nguyệt suy nghĩ một chút: “Không cần phải tốt nhất nhưng nhất định phải đúng nhất.”.
“Đúng…”. Trình Tử Khiêm viết một chữ “đúng” thật to trên giấy, gãi đầu: “Chuyện này còn có đúng hay sai nữa sao?”.
“Ta làm sao biết được.”. Bạch Hiểu Nguyệt chắp tay sau lưng, híp mắt nhìn Trình Tử Khiêm: “Ta đã giúp ngươi rồi, trả lễ đi!”.
Tử Khiêm lập tức cười xấu: “Ha, nha đầu nhà cô được đó! Lão Sách thích nhất là Hoa Điêu, lúc này cô mà xách một vò Hoa Điêu đến quân doanh, biết đâu hắn còn dạy cô cưỡi ngựa nữa đó.”.
Hiểu Nguyệt lại cau mày, nhảu miệng: “Không được, chủ động quá rồi!”.
“Nữ truy nam cách tầng sa (1) mà!”. Trình Tử Khiêm chọc bả vai Bạch Hiểu Nguyệt: “Tiểu muội à, không nên xấu hổ đâu! Dạo này cứ xấu hổ sẽ bị sét đánh đó!”.
Hiểu Nguyệt đi sang bên cạnh, ôm lấy Tuấn Tuấn chẳng biết đã chạy đến cọ mình từ lúc nào mà vuốt lông cho nó, dáng vẻ có chút khó nghĩ: “Còn biện pháp khác không?”.
Trình Tử Khiêm cũng ngồi xổm xuống, chống cằm suy nghĩ một chút: “Ừm… hoặc là cô chủ động đánh tới, hoặc là đừng quá vội vàng.”.
Hiểu Nguyệt ngẩng mặt lên nhìn hắn: “Nghĩa là sao?”.
“Để lão Sách thích rồi đến theo đuổi cô đi.”. Trình Tử Khiêm nhướng cao mày.
Hiểu Nguyệt nhìn hắn: “Ngươi có biện pháp nào tốt à?”.
Trình Tử Khiêm cười toét miệng, vỗ ngực nói: “Cứ giao cho ta.”.
Hiểu Nguyệt thấy Tử Khiêm nói xong liền hớn hở chạy ra ngoài cửa, cũng thấy hơi nghi ngờ chút, Trình Tử Khiêm này cứ thần thần quỷ quỷ, không biết có tin được không đây.
***
Lúc trời tối, Sách La Định cũng về, trên tay cầm một bao giấy dầu, vừa vào sân đã thấy Bạch Hiểu Nguyệt và Tuấn Tuấn.
Sách La Định cầm bao giấy dầu lướt qua trước mắt Tuấn Tuấn, Tuấn Tuấn liền lắc đuôi theo hắn vào viện.
Hiểu Nguyệt tò mò vào theo, thấy Sách La Định mang về một bọc thịt thú hoang lớn, hình như là những món nướng nóng hổi tươi ngon béo ngậy.
Sách La Định lấy ra vò rượu, ném cho Tuấn Tuấn một khúc xương vẫn còn dính chút thịt, Tuấn Tuấn vui sướng càm đến bên cạnh gặm xương.
Sách La Định thấy Bạch Hiểu Nguyệt vẫn còn đứng ngoài cửa, bèn hỏi nàng: “Nàng không đi ăn cùng họ à?”.
Hiểu Nguyệt lắc lư đi vào: “Không.”.
“Vậy nàng ăn cơm chưa? Có ăn thịt không?”. Sách La Định đưa cho nàng cái chân gà rừng nướng vàng: “Nếm thử trù nghệ của quân doanh chút đi, chân gà rừng!”.
Hiểu Nguyệt vén tay áo lên, đưa tay cầm lấy, ngồi trên ghế nhìn vào trong túi giấy dầu, thấy bên trong vẫn còn rất nhiều những món nướng hoang dã khác, không hề dời mắt hỏi: “Ngươi đi săn thú à?”.
“Ừ, ngứa tay nên vào núi với các huynh đệ một chút, gần đây trong núi nhiều đặc sản.”. Vừa nói vừa lau tay lên người.
Hiểu Nguyệt cau mày đưa cho hắn cái khăn để lau tay: “Lau mỡ đầy người thế!”.
Sách La Định ngại ngùng lau tay, sau rồi đưa tay vào áo lấy ra một thứ, đặt lên bàn.
“A?”. Hiểu Nguyệt đưa tay cầm lên xem, là một mảnh hổ phách lớn, bên trong còn có một con bướm gãy nửa cánh, mặc dù cánh đã bị gãy nhưng lại càng đặc biệt hơn.
“Ban nãy nhặt được trong núi đó.”. Sách La Định cắn một ngụm thịt lớn rồi chạy vào nhà lục lọi tìm được một cây đinh, khoan một lỗ trên mảnh hổ phách, đưa cho Hiểu Nguyệt: “Cầm về làm phiến trụy (2).”.
Hiểu Nguyệt vui vẻ: “Cho ta à?”.
Sách La Định tiếp tục gặm thịt: “Ừ, ta là nam nhân cần thứ đồ này làm cái gì? Đương nhiên là nhặt về để nịnh bợ phu tử rồi!”.
Hiểu Nguyệt cất mảnh hổ phách vào ví cẩn thận, tặng cho Sách La Định một nụ cười thật rạng rỡ, cười đến độ Sách La Định cũng run rẩy một cái – Bình thường nha đầu này miệng cũng rất nhỏ, nụ cười này lại thấy toàn răng không thấy mắt đâu!
Hiểu Nguyệt bỏ đi cáng dáng vẻ e thẹn mà mỹ nữ nên có, cầm chân gà rừng gặm lấy gặm để một ngụm… Ngon quá!
Chỉ lát sau, ngay cả chó mèo cùng Trình Tử Khiêm cũng bị mùi thơm của thịt nướng dụ tới.
“Oa, có thỏ hoang không?”. Tử Khiêm nhào tới.
Sách La Định đưa thịt thỏ hoang cho hắn, biết Trình Thử Khiêm thích ăn thịt thỏ hoan