The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hiểu Phong Thư Quán Bát Quái Sự

Hiểu Phong Thư Quán Bát Quái Sự

Tác giả: Nhĩ Nhã

Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342574

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2574 lượt.

La Định giục: “Còn nháo nữa trời tối bây giờ.”.
Hiểu Nguyệt mỉm cười, vịn vào vai hắn nhảy phốc một cái lên, ôm lấy cổ Sách La Định, cúi đầu nhìn thấy một tay hắn đang cầm đồ ăn, tay kia lại ôm Tuấn Tuấn, bèn đưa tay: “Đưa đồ cho ta.”.
Sách La Định đưa hộp đồ ăn cùng cái giỏ cho Hiểu Nguyệt.
Hiểu Nguyệt cầm chặt hai tay, Sách La Định lật tay ra sau giữ lấy nàng, tung người một cái… nhảy lên trên núi.
Hiểu Nguyệt bất giác ôm chặt, lúc này nàng cũng chẳng còn rảnh rỗi để mà quan tâm chuyện ăn đậu hũ với chẳng chiếm tiện nghi nữa rồi, nhanh quá! Không ôm chặt sẽ ngã xuống mất.
Có thể nói là Sách La Định chạy như điên một đường lên núi, chưa tới nửa canh giờ hai chân đã chạm đất, đặt Tuấn Tuấn xuống, quay đầu nhìn Bạch Hiểu Nguyệt, không hề thở dốc chút nào: “Đến rồi.”.
Mặt Hiểu Nguyệt lúc này cũng đã sợ đến xanh mét rồi, ôm thật chặt lấy Sách La Định, cả đường chạy như điên khiến cho ruột gan nàng cũng nhộn nhạo không nói, còn lo chẳng may ngã xuống sẽ chết mất.
Ngẩng đầu lên đã thấy Sách La Định đang quay đầu lại nhìn mình, trong mắt hắn còn lóe lên sự ranh mãnh nữa.
Hiểu Nguyệt cũng biết người này cố tình làm chuyện xấu đây mà, nhanh chóng phủi lại y phục, lấy một chiếc gương ra vuốt lại tóc.
Sách La Định quay đầu liếc mắt nhìn về phía ngôi miếu đằng xa, hơi ngẩn người.
Hiểu Nguyệt đang đang vén tóc lại nghe thấy Sách La Định nghi hoặc hỏi nàng: “Đây chính là miếu Tử Ngọ sao?”.
“Đúng vậy, ngươi chưa từng đến miếu Tử Ngọ à?.”. Hiểu Nguyệt cất gương, cầm giỏ chuẩn bị vào miếu bái phật.
“Đúng là ta chưa từng tới… Nhưng mà trước giờ ta chưa từng nghe nói rằng miếu Tử Ngọ là ngôi miếu hoang a.”.
Sách La Định nói câu này khiến Hiểu Nguyệt sửng sốt.
Hiểu Nguyệt ngẩng đầu lên, nhìn về hướng miếu Tử Ngọ đằng xa… vừa nhìn đã ngây dại.
Chỉ thấy ngôi miếu Tử Ngọ đáng lẽ phải khói hương nghi ngút nay lại trở nên tiêu điều đổ nát không tưởng tượng nổi, ngay cả cửa miếu cũng sụp, trên tường còn có màu xám đen như từng bị hỏa thiêu, tường đã sụp gần một nửa còn bị bám bụi rất nhiều, cây cối trong miếu cũng đổ ngả đổ nghiêng. Ngôi miếu Tử Ngọ mà Hiểu Nguyệt rất quen thuộc trước kia lại càng giống với ngôi miêu đổ nát nơi núi rừng hoang vắng hơn.
“A?”. Hiểu Nguyệt kinh ngạc há to miệng: “Sao lại như vậy?”.
Nàng định chạy lên phía trước xem thì lại bị Sách La Định kéo cánh tay lại, lôi về phía sau.
Nhìn lại Tuấn Tuấn đứng trước bọn họ lúc này đã nhe răng uốn lưng, khẩn trương nhìn chằm chằm về phía cửa chính đen ngòm của ngôi miếu đổ nát kia, cứ như bên trong đó có quái vật gì vậy.






Ngoài miếu Tử Ngọ, Sách La Định dùng mũi chân cọ cọ Tuấn Tuấn đang muốn thể hiện mình ở phía trước: “Này, tránh ra chút.”.
Tuấn Tuấn quay đầu lại nhìn hắn một cái, vọt sang bên cạnh.
Sách La Định muốn vào trong ngôi miêu đổ kiểm tra một chút, Hiểu Nguyệt lại kéo ngay hắn lại: “Ngươi định làm gì?”.
“Vào miếu bái thần.”. Sách La Định nhướng mày.
“Hình bên trong đó có cái gì.”. Hiểu Nguyệt nghi ngờ.
Trong miếu không có ai, cả tòa miếu cứ như đã từng trải qua nạn hồng thủy hoặc là bị cướp nên bị san bằng vậy, bên trong ngoại trừ bụi bẩn tích dày và bàn ghế cùng tượng phật đổ nghiêng đổ ngả ra thì chỉ có một đống lửa giữa miếu, trên đống lửa có treo một cái nồi, bên trong nồi đang nấu thứ gì đó sôi sùng sục, hương thơm toát ra từ cái nồi này.
Sách La Định mở nắp nồi ra ngửi một cái, lập tức đi đến bên cạnh Bạch Hiểu Nguyệt: “Thêm chút hẹ nữa là có được một món thịt chó thượng hạng rồi, chúng ta chia thế nào đây?”.
“Biến!”. Hiểu Nguyệt lườm hắn: “Ta không ăn thịt chó, ngươi cũng không được ăn.”.
“Nấu xong rồi mà, không ăn rất phí.”. Sách La Định tìm đũa, Hiểu Nguyệt kéo hắn: “Đồ không rõ ràng mà ngươi cũng dám ăn à, ngươi cẩn thận trúng độc chết đó.”.
Còn đang nói chuyện thì đột nhiên từ sau miêu lại truyền đến tiếng khóc, nghe cứ như tiếng than thở của một nam nhân.
Hiểu Nguyệt giật mình nhảy dựng, ôm chầm lấy cánh tay Sách La Định.
Sách La Định thấy thú vị quá, thì ra nha đầu này nhát gan thế, bình thường ở thư quán ngông nghênh như gì ấy.
Kéo theo Hiểu Nguyệt có chết cũng không chịu buông tay mình ra vượt qua những tượng phật ngả nghiêng, đi ra phía sau phật đường… lại thấy có một căn phòng đổ nát. Có một lão hoà thượng quần áo lam lũ, mặt mày hôi hám đang ngồi trên đất mà khóc, nhìn rất đau lòng.
Hiểu Nguyệt nhìn kỹ một chút, kinh ngạc hô lên: “Tịnh Viễn phương trượng?!”.
Sách La Định nghe xong cũng cảm thấy mới mẻ - Hòa thượng điên này mà là Phương trượng à?
Hiểu Nguyệt nhanh chóng chạy đến đỡ hòa thượng kia dậy: “Phương trượng?”.
Lão hòa thượng vẫn đang khóc, quay đầu lại nhìn Hiểu Nguyệt một cái, lại đột nhiên cười, khuôn mặt bẩn thỉu, đưa tay định bóp cổ Hiểu Nguyệt.
Sách La Định kéo Bạch Hiểu Nguyệt sang bên cạnh, ngăn hòa thượng kia lại.
Hòa thượng vừa khóc vừa cười, lại cầm thứ gì đó ném hết lên người Sách La Định.
Sách La Định vỗ tay áo, thấy trên đó toàn là hẹ xan