Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hiểu Phong Thư Quán Bát Quái Sự

Hiểu Phong Thư Quán Bát Quái Sự

Tác giả: Nhĩ Nhã

Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342393

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2393 lượt.

h lét.
Nhìn những lá hẹ thái nhỏ trên người mình, Sách La Định và Bạch Hiểu Nguyệt nhìn nhau một cái – Chẳng lẽ nồi thịt chó kia là do lão hòa thượng này nấu sao?
Lão hòa thượng phát điên xong rồi liền bỏ chạy đến phía trước phật đường, Hiểu Nguyệt cùng Sách La Định cũng đi ra, lại nhìn thấy lão hòa thượng ngồi bên cạnh nồi, cầm bát bắt đầu ăn thịt chó, lại còn lấy một hồ lô rượu bên hông ra uống, mùi rượu rất nồng.
Sách La Định nhướng mày, có vẻ rất tán thưởng: “Hòa thượng này rất biết hưởng thụ nhỉ, Thiêu Đao Tử này đúng là rất hợp với thịt chó, nhưng mà cứ ăn như vậy liệu có bị thượng hỏa không?”.
Hiểu Nguyệt tức giận, đẩy hắn một cái: “Ngươi tỉnh lại đi, đây là phương trượng Tịnh Viễn, là chủ trì của miếu Tử Ngọ, cao tăng đắc đạo đó!”.
Sách La Định chỉ hòa thượng đang ăn thịt chó đầy miệng: “Đây mà là cao tăng á? Là hòa thượng rượu thịt thì có?”.
Hiểu Nguyệt đau lòng, miếu Tử Ngọ này đã hoang tàn đổ nát đến không chịu nổi, cứ như là đã gặp phải kiếp nạn gì đó rồi, lão hòa thượng Tịnh Viễn phương trượng ôn hòa thông tuệ, lúc nào cũng hòa nhã với mọi người nữa, trước đây mỗi lần đến miếu Tử Ngọ, Hiểu Nguyệt đều đánh cờ nói chuyện với hắn nữa. Lão hòa thượng này kiến thức uyên bác, tinh thông phật pháp, mỗi lần Hiểu Nguyệt nói chuyện với hắn đều ngộ ra rất nhiều điều cho nên rất kính trọng, lúc này nàng không thể nghĩ được tại sao một cao tăng như vậy lại lưu lạc thành một vị hòa thượng điên thế này, còn rượu thịt nữa.
Hiểu Nguyệt còn muốn đến hỏi phương trượng Tịnh Viễn xem đã xảy ra chuyện gì, nhưng mà hòa thượng kia ăn xong thịt rượu rồi liền bỏ đến góc phật đường, gối đầu lên một cái đệm quỳ mà ngủ rồi.
Hiểu Nguyệt gọi mãi hắn cũng không tỉnh, ủ rũ cúi đầu đi về, lại thấy Sách La Định đang đứng bên cạnh cái nồi kia, đang ăn thịt uống rượu.
Hiểu Nguyệt vô cùng tức giận, đến đẩy mạnh hắn một cái.
Sách La Định bị nàng đẩy cũng không giận, ngẩng đầu nhìn nàng: “Lão hòa thượng này bị điên rồi, nàng có xả giận vào ta cũng không ích gì đâu, đi thôi, đến chỗ khác cầu bùa thi cử đi.”.
“Nhất định là đã xảy ra chuyện gì đó rồi, ngươi nghĩ hay là chúng ta đi báo quan được không?”. Hiểu Nguyệt nghiêm túc hỏi.
“Ta không phải là quan à.”. Sách La Định chỉ mũi mình: “Hơn nữa, nàng báo quan rồi thì sao? Hòa thượng ăn thịt cũng không có phạm pháp mà.”.
Nói xong bèn đứng lên, kéo Hiểu Nguyệt: “Đi thôi, nàng xem trời cũng sắp tối rồi.”.
Hiểu Nguyệt nhìn bên ngoài miếu một chút, quả nhiên thấy mấy đen giăng đầy trời, nhưng mà nàng cũng không yên tâm về lão hòa thượng lắm, nói: “Mang hắn về mời đại phu kiểm tra một chút đi?”.
“Hắn đã điên đến vậy rồi phải làm thế nào để mang về?”. Sách La Định kéo Hiểu Nguyệt: “Hắn như vậy chẳng phải rất tự tại sao? Ăn thịt dù sao cũng tốt hơn là gặm vỏ cây có đúng không.”. Nói xong cứ thế kéo Hiểu Nguyệt rời đi.
Trước khi ra đến cửa miếu, Sách La Định quay đầu liếc nhìn lão hòa thượng đang nghiêng đầu ngủ sau trong góc, lão hòa thượng cũng… mở mắt nhìn hắn một cái.
***
So với khi đi hăng hái, khi về Hiểu Nguyệt lại rầu rĩ vô cùng.
Sách La Định đi cùng nàng xuống núi… đi một lúc, Hiểu Nguyệt ngẩng đầu lên, phát hiện ra không phải bọn họ đang đi trên đường xuống núi mà là chẳng biết đã đi vào trong khu rừng quanh núi từ lúc nào rồi.
Hiểu Nguyệt hỏi Sách La Định: “Đi đâu vậy?”.
Sách La Định suy nghĩ một chút: “Đi dạo xung quanh chút đi.”.
“Đi dạo một chút à?”. Hiểu Nguyệt nheo mắt lại: “Ngươi cũng rảnh rỗi nhỉ, ban nãy còn nói trời sắp tối rồi mà.”.
“Trời tối mới tốt chứ.”. Sách La Định mặt dày cười: “Nơi núi rừng hoang dã, cô nam quả nữ rất thú vị đấy!”.
Hiểu Nguyệt nhấc chân lên, định đạp lên bắp chân Sách La Định một dấu giày đen kịt luôn.
“Đùa thôi mà, sao phải cau mày thế.”. Sách La Định vỗ ống quần, nhìn thấy phía trước có một ngôi nhà đang lên khói, chỉ: “Trời sắp mưa rồi, qua đó tránh đi.”.
Đang nói thì đã có giọt mưa xuyên qua kẽ lá đỉnh đầu rớt xuống, rơi trên mặt họ rồi.
Hiểu Nguyệt bỗng hiểu ra: “À, ta hiểu rồi, ngươi muốn tìm người dân quanh đây hỏi thăm xem họ có biết gì về biến cố trên núi không!”.
Sách La Định không nói, chỉ cười.
“Biện pháp rất tốt!”. Hiểu Nguyệt lập tức chạy về phía ngôi nhà phía trước.
Sách La Định nhìn cây cối hai bên đường một chút, hình như hơi để ý, nhưng mà vẫn dẫn theo Tuấn Tuấn đuổi theo Bạch Hiểu Nguyệt ở phía trước.
Sâu trong rừng rậm chỉ có một ngôi nhà có vẻ đơn sơ.
Khói bếp tỏa ra từ ống khói trong ngôi nhà nhỏ này, Hiểu Nguyệt đinh lên gõ cửa trước, lại nghe thấy có tiếng “cạch”, cửa phòng được mở ra, một hòa thường bưng theo bồn gỗ chuẩn bị ra ngoài, liếc mắt thấy Sách La Định và Hiểu Nguyệt thì sửng sốt.
Sách La Định vừa nhìn thấy cái đầu tròn lông lốc thì bĩu môi – Lại là một tên đầu trọc.
Hiểu Nguyệt quan sát hòa thượng kia, khoảng hơn hai mươi tuổi, mặt mày trắng trẻo nhã nhặn, không biết tại sao hắn lại ở trong núi sâu một mình.
“Hiểu Nguyệt thí chủ?”. Tiểu hòa thượng thấy Hiểu Nguyệt thì gọi một tiếng.
“Ngươi biết ta sao?”.
“Hiể