Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hiểu Phong Thư Quán Bát Quái Sự

Hiểu Phong Thư Quán Bát Quái Sự

Tác giả: Nhĩ Nhã

Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342424

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2424 lượt.

âu.
Trong sơn động tối đen như mực, chỉ lát sau đã có mấy tiểu hòa thượng chạy ra, đất cát đầy người.
Người áo đen đi vào, Sách La Định đi ra, ở phía sau, người áo đen lại mang thêm khoảng mười mấy tiểu hòa thượng, có người khóc, có người bị thương, còn có người nói tiếng cảm ơn với Sách La Định.
Sách La Định hỏi Minh Tịnh trên mặt đất: “Cẩu Thanh đâu?”.
Minh Tịnh kinh ngạc nhìn Sách La Định: “Ngươi sao lại…”.
“Bớt nói nhảm.”. Sách La Định nhịn không được, mắt run lên.
Người áo đen ngồi xổm xuống, một cây dao găm dí sát vào da mặt Minh Tịnh lướt qua, đến khi lưỡi đao cắm xuống lòng đất, hắn mở miệng lạnh như băng nói: “Không nói chặt hết ngón tay ngón chân ngươi.”.
Minh Tịnh nào có gặp những chuyện thế này bao giờ chứ, hắn vội vàng nói: “Không liên quan đến ta… tất cả đều là ý của Cẩu Thanh, ta cũng không muốn độc chết bọn họ.”.
Sách La Định sửng sốt: “Độc chết?”.
Người áo đen thấy Minh Tịnh mang theo một thùng gỗ, mở nắp ra xem, bên trong là đồ ăn.
Người áo đen rút một cây ngân châm ra thử một chút, ngẩng đầu bẩm báo với Sách La Định: “Tướng quân, đồ ăn bên trong có độc.”.
Sách La Định cau mày.
“Không phải chứ…”. Đường Tinh Trị nhịn không được mà mắng hòa thượng kia: “Những hòa thượng này không thù không oán với ngơi, sao lại ác độc như thế!”.
“Vì Cẩu Thanh tức giận… hắn bảo sao ta phải làm vậy, Cẩu Thanh điên rồi, các ngươi đi tìm hắn đi, không liên quan đến ta a!”. Minh Tịnh nhanh chóng chối bay mọi liên quan.
Sách La Định sững sờ tại chỗ, hình như có chút nghĩ không ra, ngồi xổm xuống hỏi hắn: “Không phải hôm nay Cẩu Thanh tiếp tục bịa chuyện để hại Bạch Hiểu Phong sao, tại sao lại đổi ý?”.
“Tất cả đều do những tin đồn truyền ngoài kia.”. Minh Tịnh vừa nói vừa móc một trang giấy từ trong ngực ra cho mọi người xem.
Sách La Định không cầm, người áo đen nhận lấy liếc mắt xem, đứng lên nói với Sách La Định: “Trên đây viết, Cẩu Thanh chính là tên phụ tình kia, hắn hận Bạch Hiểu Phong vì không thông minh bằng Bạch Hiểu Phong, ngay cả ba đời tổ tiên cũng bị điều tra ra, cả chuyện trong Thư quán năm đó cũng bị truyền ra ngoài rồi, nhưng mà những điều viết trên đây có vẻ khác với những gì Trình Tử Khiêm điều tra được.”.
Sách La Định cau mày: “Viết cái gì?”.
“Trên đây không hề viết về chuyện năm đó hắn luôn đứng thứ hai, cũng không viết về chuyện danh tiếng của hắn bị rớt xuống đáy vực.”. Người áo đen nói nhỏ: “Ngược lại đem ngoại hiệu Cẩu thông minh của hắn đổi thành Cẩu ngu, nói là cả thư quán ai cũng ghét hắn chỉ có mình Bạch Hiểu Phong thân thiện với hắn, bởi vì ghen ghét mà hắn lấy oán trả ơn.”.
Sách La Định cau mày, cầm lấy tờ giấy kia xem một chút, nhăn mày nói: “Không phải là Tử Khiêm viết…”.
“Khó trách sao Cẩu Thanh lại thẹn quá hóa giận muốn đồng quy vu tận.”. Đường Tinh Trị xán tới xem ké tờ giấy kia: “Là ai viết vậy?”.
Sách La Định suy nghĩ một chút, “chậc” một tiếng rồi hỏi rõ Minh Tịnh: “Cẩu Thanh đi đâu rồi?”.
“Hắn nói hắn muốn tìm Bạch Hiểu Phong đồng quy vu tận.”. Minh Tịnh trả lời: “Cẩu Thanh là người điên rồi, ta nghe lệnh hắn a…”.
“Câm miệng.”. Người áo đen đạp hắn một cước, sợ hắn quấy rầy Sách La Định suy nghĩ.
Sách La Định đột nhiên xoay người rời đi, lóe cái biến mất vô tung.
Đường Tinh Trị và Hồ Khai nhìn nhau một cái, cùng hỏi người áo đen kia: “Hắn đi làm gì vậy?”.
Người áo đen cúi đầu trói Minh Tịnh, lạnh nhạt trả lời: “Đương nhiên đi làm chuyện quan trọng.”.
“Chuyện quan trọng gì vậy?”. Hồ Khai mặt dày hỏi.
Người áo đem ngoắc tay gọi mấy tiểu hòa thượng kia: “Dẫn bọn ngươi ra ngoài.”.
Mấy tiểu hòa thượng đỡ ra nhau người áo đen ra ngoài.
Người áo đen một tay nhấc Minh Tịnh lên, đi trước dẫn đường, một đám chó lớn lại giống hệt đàn thỏ, chạy theo hắn.
Đường Tinh Trị và Hồ Khai vô thức nuốt nước bọt một cái, không dám nói thêm gì nữa, ngoan ngoãn đi theo.
Sách La Định dùng tốc độ nhanh nhất xuống núi, chạy nhanh về thành.
Vừa đến phố Đông Hoa thì đụng phải Bạch Hiểu Phong đang vội vã chạy từ phía cửa cung ra.
Có lẽ đây cũng là lần đầu Sách La Định thấy Bạch Hiểu Phong gấp gáp như vậy, hai người đối mặt một cái, Bạch Hiểu Phong cau mày: “Hiểu Nguyệt không ở cùng ngươi sao?”.
Sách La Định nhìn hắn một cái, không lên tiếng mà bước tiếp về phía trước.
Bạch Hiểu Phong theo sau.
Hai người vào phố Đông Hoa, lại thấy trước mắt hỗn loạn, phía trước khói tuôn mù mịt, nơi bị cháy chính là hướng thư quán Hiểu Phong.
Sắc mặt Bạch Hiểu Phong tái nhợt, Sách La Định bước vội lên, rẽ ra đoàn người đang hỗn loạn.
Trình Tử Khiêm đang chỉ huy người cứu hỏa.
“Hiểu Nguyệt!”. Bạch Hiểu Phong tìm khắp nơi thì thấy lẫn trong đám nha hoàn hỗn loạn, Tam công chúa có chút chật vật mà lắc đầu với hắn.
Bạch Hiểu Phong cũng hít vào một luồng lãnh khí.
“Không tìm thấy nàng…”. Tam công chúa thấy mặt Bạch Hiểu Phong trắng bệch không còn giọt máu, nhanh chóng nói: “Thế nhưng bên trong cũng không có ai.”.
Bạch Hiểu Phong quay đầu lại nhìn, Thư quán bị chạy một nửa, ngọn lửa vụt đến tận trời, Trì