Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hồ Đồ

Hồ Đồ

Tác giả: Ngải Tiểu Đồ

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 1341538

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1538 lượt.


Trình Đoan Ngọ chưa bao giờ cảm thấy rất bất lực như vậy. bước ra từ đồn cảnh sát, cô có cảm giác chân mình không đứng vững nữa.
Người ta nói, già nua là một quá trình từ từ, nhưng đối với Trình Đoan Ngọ, dường như đó là chuyện trong nháy mắt.
Khó khăn lắm cô mới học được cách không nghĩ đến quá khứ đau khổ mà đuổi theo dấu chân của Lục Ứng Khâm, khó khăn lắm cô mới một lần nữa chọn cho mình một chố dựa vững chãi để nghỉ ngơi…
Nhưng chỏ trong chớp mắt, tất cả những thứ tốt đẹp ấy đều bị Lục Ứng Khâm phá vỡ.
Anh ta dễ dàng phá hủy sự kiên cường mà Trình Đoan Ngọ vất vả lắm mới có được. Bức Tranh đẹp đẽ mà Du Đông vẽ nên cũng tan thành mây khói dưới bàn tay vô tình của Lục Ứng Khâm.
Cô suy sụp hoàn toàn, không biết mình có thể làm được gì nữa.
Mặc dù Du Đông không nói gì nhưng cô biết tất cả những chuyện này đều là do Lục Ứng Khâm gây ra.
Trước lúc rời đi, Du Đông còn dặn đi dặn lại: “Em đừng đi tìm Lục Ứng Khâm, bất luận ai cầu xin thì anh ta cũng không tha mạng cho anh đâu!”
Nhưng cô không thể nào thờ ơ được, đặc biệt là khi Du Đông dặn dò: “Nhất định phải giúp anh chăm sóc Lạc Lạc thật tốt.”
Cũng là một người mẹ, đương nhiên cô hiểu rất rõ cảm giác vừa đau lòng vừa bất lực khi không thể ở bên cạnh bên mình.
Lần đầu tiên cô cảm thấy oán hận vì sự bất công của số phận.
Du Đông vô tội, tại sao ngay cả anh ấy mà anh ta cũng không tha? Tại sao? Cô đã từng yêu Lục Ứng Khâm, cô là đứa đê hền, nếu bị báo ứng thì tại sao không phải là cô? Tại sao lại liên lụy đến anh ấy? tại sao Lục Ứng Khâm nhất định phải áp bức người khác? Lẽ nào.. lẽ nào thật sự cô chết đi thì tất cả những tai họa này mới kết thúc?
Trình Đoan Ngọ rất bận, hận mình sao lại nhỏ bé và bất lực như vậy.
Bảy năm qua, cô chưa bao giờ xúc động như thế này, cũng chưa bao giờ thấy hận Lục Ứng Khâm đến vậy.
Trước đây, cô luôn muốn chạm vào trái tim anh ta, nhưng anh ta giống như củ hành tay, cô phải bóc từng lớp, từng lớp một. cứ mỗi lần bóc như thếm cô lại chảy nước mắt. Và sau bao nhiêu nước mắt, đến lớp vỏ cuối cùng cô đã phát hiện ra rằng, thì ra anh ta không hề có trái tim.
Cô nghĩ cả đời nay sẽ không gặp lại anh ta nữa, nhưng anh ta lại ép cô phải gặp.
Lần đầu tiên cô dám cả gan xông thẳng vào công ty của Lục Ứng Khâm, nhưng vì cô sức yếu nên bị bảo vệ chặn ngoài cửa.
Đợi hơn ba tiếng đồng hồ, Quan Nghĩa mới đủng định bước ra, dẫn cô lên trên.
Lúc ở trong thang máy, cảm giác nhục nhã, phẫn nộ đau đớn… trào dâng, cô như muốn phát điên.
Giờ cô không nghĩ được bất cứ thứ gì nữa, chỉ muốn nhanh chóng lên gặp Lục Ứng Khâm để cùng chết với anh ta.
Quan Nghĩa nãy giờ vẫn đứng ở một góc trong thang máy, không nói lời nào, nhìn thấy vẻ hung hãn nơi đáy mắt cô, anh ta xoay người lại, thở dài một tiếng, nhắc nhở: “Ông chủ hoàn toàn có thể không gặp cô, nhưng anh ấy vẫn đồng ý gặp, cô đừng lãng phí cơ hội này.”
Câu nói đó của anh ta khiến Trình Đoan Ngọ càng tức giận, giọng nói cũng không tự chủ mà rất cao: “Quan Nghĩa! Anh có bị điên không thế? Tại sao anh lại muốn giúp một tên cầm thú như vậy chứ?! Tại sao cái tên cầm thú này lại tác oai tác quái, coi trời bằng vung như vậy? Tôi không tin! Tôi không tin không có ai trị được anh ta!”
“Cô nghe tôi hay không thì tùy, tôi thì nhắc nhở cô một câu, với khả năng hiện nay của cô thì không thế đấu được anh ấy đâu.”






Trình Đoan Ngọ kiên định ngẩng cao đầu, ánh mắt nghiêm nghị Quan Nghĩa rồi nói: “Quan Nghĩa, tôi không sợ, không sợ anh ta một chút nào. Tôi chẳng có bất cứ thứ gì, tôi không sợ anh ta, tôi cũng không có ý định đấu với anh ta, tôi chỉ muốn đi thật xa, không phải anh ta ức hiếp người quá đáng sao?!”
Quan Nghĩa chau mày, ánh mắt phức tạp, “Đoan Ngọ cô thực sự không có bất cứ thứ gì sao? Tại sao tôi lại thấy cô có rất nhiều thứ nhỉ? Tại sao tôi thấy trên người cô toàn điểm yếu? Anh trai cô, con trai cô, lại còn Du Đông nữa, hãy nói cho tôi biết, cô có thể từ bỏ người nào?”
Câu hỏi này của Quan Nghĩa khiến Trình Đoan Ngọ cứng họng, không nói được gì. Cô trợn tròn mắt nhưng lại phát hiện minhg không thể phản bác. Đúng vậy, cô chẳng có bất cứ thứ gì, nhưng trên người cô toàn điểm yếu, điều này khiến Lục Ứng Khâm sỉ nhục cô hết lần này đến lần khác.
“Đoan Ngọ, cô đã từng nghĩ tới chưa? Tại sao ông chủ lại hết lần này đến lần khác áp bức cô? Anh ấy thực sự rảnh rỗi như vậy sao? Giờ đây anh ấy đã có mọi thứ rồi, đối với anh ấy, cô chẳng là gì cả.”
“Đúng, tôi chẳng là gì cả, tôi chỉ hi vọng anh ta có thể rộng lượng mà quên đi quá khứ. Điều này cũng không được sao?!”
Cô chậm rãi nói: “Không nghe thấy à? Lục Ứng Khâm tôi hận anh!”
Cuối cùng, cô cũng thừa nhận, yêu Lục Ứng Khâm thực sự là một cơn ác mộng, tỉnh không được ngủ chẳng xong. Cô giống như đang bước trên một lớp băng mỏng nhưng dù thế nào cũng không thể thoát ra. Cô đối với anh ta, rất giống câu mà người xưa từng nói “Tình thâm bất thọ, cường cực tắc nhục!”
Trình Đoan Ngọ nắm chặt tay, dường như cô ch