Tác giả: Ngải Tiểu Đồ
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 1341540
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1540 lượt.
em hiểu anh chứ!” Anh ta chậm rãi quay người lại, cao ngạo nhìn cô, ánh mắt khinh thường ấy khiến Du Giai Giai như chết lặng.
Cô hít một hơi thật sâu. Cuối cùng nở nụ cười đẹp nhất. “Em biết rồi” Cô không nói thêm gì nữa, quay người chuẩn bị rời đi.
“Khoan đã.”
Du Giai Giai dừng bước: “Sao cơ?”
Lục Ứng Khâm cười: “Cứ đi thẳng đến sân bay nhé!”
Nụ cười trên khuôn mặt cô bỗng đông cứng, khóe mắt đỏ hoe.
Lục Ứng Khâm nhìn cô vẻ thương hoa tiếc ngọc, chầm chậm bước đến, dang tay ôm cô vào lòng, cúi đầu, thì thầm bên tai cô: “Giai Giai, anh đã nói với em rồi, anh thích em vì em nghe lời anh nhất. Tại sao em lại khônh nghe lời anh nữa?”
“Ứng Khâm…” Du Giai Giai hiểu rõ là mình phải thuận theo anh ta, nước mắt rơi, trông cô lúc này như bông hoa sũng nước mưa, ai nhìn cũng thấy đáng thương, chỉ có Lục Ứng Khâm là chẳng có biểu hiện gì.
“Giai Giai, sáu năm qua em đã ở bên cạnh anh, chưa bao giờ anh cảm thấy không thoải mái, hy vọng em sẽ vẫn như thế. Lần này đi, hãy suy nghĩ cho cẩn thận, đừng bắt anh phải cho em đi du lịch như thế này nữa.”
Nước mắt của Du Giai Giai vẫn lả chả rơi, cô cảm thấy vô cùng tuyệt vọng. Người đàn ông trước mắt cô thật sự là người đàn ông cô biết không? Không, anh ta lạ lẫm đến mức cô có cảm giác như mình không quen biết. Cô có hạn phúc không? Thật may là Lục Ứng Khâm vẫn có chút tình cảm với cô nên không tống cổ cô đi luôn.
Phụ nữ trong măt anh ta vẫn nhỏ bé và hèn mọn như vậy, nghe gì làm nấy giống như con rối, không thể có ý kiến riêng mình.
Cô oán hận nhưng không thể phản kháng,
Chỉ bởi anh ta là Lục Ứng Khâm.
Mà cô thì không thể rời xa anh ta.
Trình Đoan Ngọ đứng đợi ở nơi hẹn mà lòng nóng ran như có lửa đốt.
Cô cứ nhìn chăm chú từng chiếc xe đi lại trên đường nhưng vẫn chưa thấy chiếc xe nào đưa Đông Thiên của cô đến.
Du Giai Giai nói sẽ đến muộn một tiếng, nhưng đã hết gần hai tiếng rồi, cô cũng không dám gọi điện thúc giục cô ta, sợ cô ta thấy khó chịu mà thay đổi quyết định.
Mười phút trước, Du Đông gọi điện giục cô, giờ cũng chẳng thấy gọi nữa. cô gọi lại cũng không thấy anh nghe máy, bắt đầu cảm thấy có gì đó bất thường.
Hai bên đều gấp nhưng cô cũng không dám rời đi.
Sau ba tiếng đồng hồ chờ đợi, cuối cùng thì điện thoại của Trình Đoan Ngọ cũng đổ chuông, không phải Đông Thiên đến, cũng chẳng phải Du Đông gọi, cái mà cô nhận được là một tin rất xấu.
Trong điện thoại anh cô vô cùng gấp gáp, lo lắng: “Đoan Ngọ! không xong rồi! Du Đông bị người ta dẫn đi anh đợi hơn một tiếng đồng hồ rồi mà vẫn không thấy trở lại, e là đã xảy ra chuyện rồi!”
Trình Đoan Ngọ vẫn chưa hiểu chuyện gì, nhíu mày hỏi: “Anh, anh đừng cuống lên thế, nói rõ cho em nghe xem rốt cuộc chuyện gì!”
“Đoan Ngọ, em hãy bình tĩnh nhé! Du Đông bị cảnh sát bắt đi rồi. E rằng chúng ta không thể đi được, mà em đã đón được Đông Thiên chưa?”
Tay Trình Đoan Ngọ bỗng run lên, cô gần như không cầm chắc được điện thoại nữa, vì sợ hãi mà toàn thân run rẩy. “Anh, em vẫn chưa đón được Đông Thiên, Du Giai Giai vẫn chưa đến..”
“…”
“Cái gì?” Quan Nghĩa cầm điện thoại mà không dám tin vào tin tức mình vừa nghe được.
Nhưng người đàn ông ở đầu dây bên kia vẫn lần lượt báo cáo kết quả mà anh ta điều tra được, anh ta không nhìn thấy sắc mặt Quan Nghĩa gần như đã hoàn toàn biến đổi.
“Cô Trình hẳn sẽ đi cùng Du Đông, nhưng vé máy bay lại do Du tiểu thư đặt. Người của Du Tiểu thư có đặt vé máy bay ở ba nơi khác nhau nhưng lại cùng một thời điểm, một vé bay đến Nhật Bản, một vé đến Singapore và một vé đến Hồng Công, có lẽ đó chỉ là điểm trung chuyển, Tôi nghĩ ý đồ của họ là muốn che mắt. Lục Ứng Khâm. Tôi cũng không rõ họ định đi đâu, nếu đợi bọn họ làm xong thủ tục ở sân bay rồi mới kiểm tra thì e rằng sẽ rất khó tìm.”
“Biết rồi.” Quan Nghĩa tắt điện thoại, quay sang nhìn Lục Ứng Khâm, muốn nói gì nhưng lại thôi.
Lục Ứng Khâm đang thư thái nhăm mắt, khẽ nhíu mày hỏi: “Thế nào?”
Với thế lực lớn mạnh như hiện nay của Lục Ứng Khâm thì Trinh Đoan Ngọ có thể trốn đi đâu được?
Lẽ nào đến bây giờ cô vẫn không hiểu rằng, với những thứ mà Lục Ứng Khâm không chịu buông tay thì cho dù có bị phá hủy đi chăng nữa, anh ta cũng sẽ không nhường cho kẻ khác?
Bất kể là giờ đây Lục Ứng Khâm có tình cảm như thế nào với Trình Đoan Ngọ thì những hành động của anh ta cho thấy anh ta vẫn còn rất có hứng thú với cô.
Vậy thì Trình Đoan Ngọ có trốn đi đến đâu cũng không thoát được…
Ngày hôm đó, Lục Ứng Khâm bỏ mặc chuyện công việc bận rộn, trở về căn biệt thự ở ngoại ô…
Quan Nghĩa biết, không phỉa vì anh ta muốn gặp con trai cũng chẳng phải vì nhớ Du Giai Giai. Bản tính của anh ta là muốn không chế người khác, thích cái cảm giác khống chế mọi thứ. Anh ta rất thích trò chơi đó, không biết mệt.
Buổi sáng, khi Quan Nghĩa cùng lái xe đến biệt thự đón Lục Ứng Khâm, Du Giai Giai vẫn tiễn họ đến tận cửa như mọi khi, Quan Nghĩa cũng nhìn thấy vẻ mặt rất tình tứ của Du Giai Giai lúc đó, không hề phát