Tác giả: Ngải Tiểu Đồ
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 1341517
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1517 lượt.
vạn vết thương của cô giờ đây như vỡ thành trăm mảnh.
“Mẹ..mẹ…Tại sao mẹ không cần con nữa… Tại sao không đến đón con về nhà…”
Trình Đoan Ngọ cố kìm nén nhưng cuối cùng cô không thể chịu đựng được nữa. Cậu chất vấn của Đông Thiên giống như vô số bàn tay tóm chặt lấy trái tim khiến cô có cảm giác nghẹt thở.
Cô cứ nghĩ rằng mình dù tàn nhẫn. Trong thời gian lâu như vậy, cô đã cố không nghĩ đến, cũng không hỏi han gì, cố kiềm chế bản thân để có thế yên lòng từ bỏ tất cả.
Cô cứ nghĩ mình dù tàn nhẫn. Trong thời gian bao lâu như vậy, cô đã cố gắng che mắt mình để trở nên lạnh lùng và vô tình nhưng rốt cuộ cô vẫn không làm được. Khi Lục Ứng Khâm đưa cô đến gần nơi này, đưa cố đến gần đứa con của cô thì cô không thể thản nhiên được nữa.
Cô tự trách mình. Ý thức về trách nhiệm đang dâng trào mạnh mẽ trong cô. Những cảm xúc hỗn độn đó khiến cô như muốn phát điên.
Cô không muốn có bất cứ vướng bận nào nữa, cô thực sự muốn chết để kết thúc tất cả, vì vậy cô mới cố sống cố chết phản kháng, cô không muốn phơi bày trái tim mềm yếu của mình, nhưng Lục Ứng Khâm không cho cô cơ hội đó.
Cô không muốn để lộ sự mềm yếu của mình trước mặt bất cứ ai, nhưng chỉ một tiếng gọi của cậu bé đã đánh bại tất cả. Cô không còn ý chí để chống lại Lục Ứng Khâm nữa.
“Con ngoan, mẹ sẽ không bỏ con đâu…sẽ không đâu…” Cô thua rồi, cô đã thua với cái hiện thực tàn khốc này rồi. Cô đành đâm lao phải theo lao vậy, không nỡ rời bỏ đứa con của mình, cô muốn tiếp tục được sống.
Một lần nữa cô đành thỏa hiệp với Lục Ứng Khâm, nhưng trong thâm tâm, cô thực sự muốn giảng cho mình vài cái bạt tai…
Đến đêm, cô ôm Đông Thiên ngủ. Đã rất lâu rồi cậu bé không ngủ cùng cô, cậu bé cứ ôm chặt lấy cô như sợ rằng lúc nó ngủ say, cô lại đi mất.
Trình Đoan Ngọ đau lòng, xoa xoa đầu Đông Thiên, nhẹ nhàng nói: “sao vẫn chưa ngủ vậy?”
Đông Thiên chớp mắt, nhếch miệng nói: “Mẹ ngủ trước đi, con sợ lúc con ngủ rồi sẽ lại không gặp mẹ nữa.”
Trình Đoan Ngọ thấy sống mũi cay cay, cô véo mũi cậu bé. “Mẹ sẽ không như vậy đâu, mẹ sẽ không rời xa Đông Thiên nữa.”
Đông Thiên bướng bỉnh lắc lắc đầu. “Đã mấy lần liền con mơ thấy mẹ đến đón con, nhưng cứ tỉnh lại là không nhìn thấy mẹ đâu, cho nên lần này con sẽ không ngủ nữa.”
Cậu bé ngây thơ không biết che giấu cảm xúc. Sự thất vọng và lạc lõng trong đáy mắt cậu bé khiến Trình Đoan Ngọ càng tự trách mình.
Giọng cô run run: “Lần này nhất định sẽ không thể, Đông Thiên ngủ ngoan nhé, mẹ sẽ không rời xa con nữa đâu.” Cô cúi xuống, hôn lên má trắng mịn của cậu bé.
Đông Thiên nhìn Trình Đoan Ngọ vẻ hoài nghi. “Thật chứ?”
“Thật!”
Đông Thiên không nói thêm gì nữa, rồi đột nhiên cậu bé nhớ ra điều gì đó, lại nói tiếp: “Mẹ, bác đâu rồi? Sao không đi cùng mẹ đến đây?”
Trong bóng tối, đôi mắt ngây thơ của cậu bé vẫn lấp lánh. Câu hỏi đó vô tình lại chạm vào nỗi đau của Trình Đoan Ngọ nhưng lại không thể thổ lộ. Cô không biết phải trả lời như thế nào. Cô nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc của cậu bé, cố gắng bịa ra một câu chuyện hay nhất: “Bác đã đi đến một nơi rất xa rồi. Bác rất bận, không thể ở bên Đông Thiên được nữa.” Lục Ứng Khâm không đưa Đông Thiên đến dự đám tang của Trình Lạc Minh, Trình Đoan Ngọ cũng không hề thắc mắc. Ngay đến chính bản thân cô cũng không thể đối diện với sự thật , cô không thể để một đứa trẻ chưa biết gì như Đông Thiên phải trải qua những chuyện đau thương, chết chóc quá sớm như vậy
Đông Thiên đảo đảo đôi mắt sáng long lanh như ánh sao rồi thận trọng hỏi: “Có phải là bác đi lấy vợ rồi không? Cô Trương Kiều nói, rồi bác cũng sẽ lấy vợ, sau này bác cũng sẽ có người bạn nhỏ, bác phải chăm sóc người bạn nhỏ của mình và chẳng có thời gian cho Đông Thiên nữa.”
Trình Đoan Ngọ trầm lặng một lúc, rất lâu sau mới nói: “Đúng rồi, bác có nhà mới rồi.” Thiên đường cũng là một ngôi nhà mới chăng?
“Nhà mới có tốt hơn bây giờ không?”
“Có.”
“Vậy thì bác sẽ có nhà mới rồi. Nhà mình chật bác cao như vậy nên không ở được, lần nào bác tám cũng bị cụng đầu.”
“Ừ.” Trình Đoan Ngọ thấy nóng nóng mắt. Cô xoa xoa đầu Đông Thiên. “Con ngoan, mau ngủ đi!”
“Con phải nghe mẹ kể chuyện.” (Diễn đàn Lê Quý Đôn)
“Được rồi.”
“…”
Vì đã quá mệt nên một lúc sau cậu bé đã ngủ thiếp đi, còn Trình Đoan Ngọ không thể nào chợp mắt được. Cậu bé ngủ say nhưng vẫn ôm chặt lấy cô. Bộ dạng đó khiến cô thấy buồn. Cô nhìn căn phòng vắng lặng. Đây đã từng là nhà của cô, rõ ràng mọi thứ vẫn được bày trí như cũ nhưng cô chẳng hề có cảm giác thân quen, ngược lại, cô cảm thấy nó không thích hợp với mình chút nào.
Trong phòng không bật đèn. Nhưng đồ nội thất cố ẩn mình trong bóng tôi, chỉ lờ mờ nhìn thấy những góc cạnh. Ánh trăng mờ ảo xuyên qua tấm rèm cửa sổ chiếu vào chăn phòng rọi xuống khuôn mặt đang ngủ rất ngon lành của Đông Thiên. Trình Đoan Ngọ thất thần nhìn thằng bé, nó càng lớn càng giống Lục Ứng Khâm, cô bỗng thấy hoang mang.
Trước kia, cô đã liều mình sinh ra nó, nghĩ một cách hèn mọn rằng, có lẽ Lục