Tác giả: Ngải Tiểu Đồ
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 1341513
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1513 lượt.
” Anh ta làm ra vẻ thần bí, ghé sát tai cô, nói: “Trình Đoan Ngọ, cô có bao giờ nghĩ đến khả năng tồi tệ nhất không? Tôi yêu cô mất rồi.”
“…”
Lục Ứng Khâm nhướn lông mày vẻ dửng dưng, khóe miệng hiện lên ý cười, hả hê nhìn vẻ mặt lúng túng của Trình Đoan Ngọ. Anh ta cũng chẳng hiểu tại sao mình đột nhiên nói ra câu đó. Thực ra, sau khi nói câu đó, anh ta có cảm giác mãn nguyện đến kỳ lạ. Anh ta thích nhìn bộ dáng cứng miệng, không nói được gì như thế này của Trình Đoan Ngọ, đôi mắt lấp lánh ấy tròn xoe ngạc nhiên, lúc này trông cô giống một cô gái từ trên trời rơi xuống vậy.
Anh ta tiếp tục ác ý nói: “Trình Đoan Ngọ, cô phải biết rằng, nếu tôi yêu cô thì tuyệt đối sẽ không để cô rời khỏi tôi cho dù có chết thì cô cũng sẽ chết trước mặt tôi, điều đó so với việc cô ghét tôi còn đáng sợ hơn nhiều.” Ánh mắt thản nhiên và khuôn mặt bình tĩnh của anh ta khiến người khác không thể nào đoán được anh ta có ý đồ gì,
Cuối cùng, anh ta cười nhạt rồi nói chậm rãi và rõ ràng. “Trình Đoan Ngọ, cô có sợ không?”
Anh ta chớp chớp mắt, không hiểu tại sao mình lại hỏi Trình Đoan Ngọ một câu mang tính giả thiết như vậy rồi đợi câu trả lời của cô. Thực tế, anh ta biết rõ, câu trả lời lúc này của Trình Đoan Ngọ chỉ khiến anh ta tức giận mà thôi, nhưng anh ta vẫn muốn nghe cô nói.
Dường như đã rất lâu rồi anh ta không có cảm giác này. Điều này sẽ khiến anh ta có cảm giác khao khát một người phụ nữ.
Anh ta không nói gì hồi lâu, cảm thấy thật ngột ngạt nhưng không biết trút bỏ như thế nào. Gió lạnh thổi qua cửa sổ khiến tấm rèm lay động, sự lạnh lẽo khiến đầu óc đang rối bời của anh ta tỉnh tái phần nào.
Anh ta nhếch miệng cười lạnh lùng, phớt lờ nói: “Trình Đoan Ngọ, cô có biết là cô càng phản kháng thì tôi càng cảm thấy hứng thú không?”
“Hơ!” Trình Đoan Ngọ cuời châm chọc. “Vậy thì anh cảm thấy hứng thú thì tôi càng phản kháng.”
Gió đêm đùa nghịch mái tóc có chút rối bời của cô, vành tai cô cũng vì gió lạnh mà ửng đỏ, toàn thân đang căng lên cũng được thư giãn nhiều. Cô phản bác Lục Ứng Khâm đến cùng.
Anh ta đứng lặng trước mặt cô, ánh mắt chẳng khác nào mũi tên tẩm độc khiến Trình Đoan Ngọ sợ hãi. Nhưng cô quyết không lùi bước , cố đứng thẳng lưng, nét mặt hiện rõ sự quật cường, không chịu thua,
Lục Ứng Khâm cười lạnh lùng, nụ cười càng trở nên cay độc. Anh ta đưa tay nâng cằm cô, bắt cô phải ngẩng lên, giọng lạnh buốt đến tận sống lưng: “Trình Đoan Ngọ ai bảo cô không hợp với sở thích của tôi chứ? Xem ra bảy năm trước tôi nhìn người không chuẩn, một người phụ nữ thú vị thế này, sao tôi nỡ bỏ qua chứ? Nếu cô đã chuẩn bị tâm lý rồi thì chúng ta có thể thử xem ai sẽ thua.”
“…”
Sau ngày hôm đó, Lục Ứng Khâm cũng không có ý gâu khó dễ với Trình Đoan Ngọ nữa. Anh ta rất bận, vài ngày mới đến một lần, đến cùng chỉ là để ăn bữa tối cùng mẹ con cô. Hai người lớn và một đứa trẻ ngồi ở hai bên chiếc bàn ăn dài, hai mẹ con cô ngồi một bên ăn uống rất tình cảm và tự nhiên, còn bên kia thì ngược lại, Lục Ứng Khâm lạnh lùng và nghiêm túc, chẳng ai động chạm đến ai và cũng chẳng có mâu thuẫn gì.
Từ khi Đông Thiên về bên cạnh, có lẽ do tâm trạng thoải mái mà Trình Đoan Ngọ cười nhiều hơn, người cũng béo lên đôi chút. Những sự việc đau buồn như dồn dập xảy ra trước kia thực sự khiến cô gục ngã, nếu không vì đứa trẻ này, cô vẫn sẽ chán nản.
Ăn xong, Trình Đoan Ngọ tắm cho con rồi tự ru nó ngủ. Đến lúc đó cô mới phát hiện dây buộc tóc của mình rơi ở phòng khách, Cô đành lê đôi dép xuống dưới tầng tìm.
Phòng khách vẫn sáng đèn. Chẳng biết có phải hôm nay Lục Ứng Khâm rất tốt hay không mà anh ta vẫn ung dung ngồi xem ti vi. Thấy cô đi xuống, anh ta cũng chẳng ngẩng lên, chỉ dửng dưng nói: “Lại đây!”
Trình Đoan Ngọ dưng bước, lấy chiếc dây buộc tóc trước rồi đi đến bên cạnh Lục Ứng Khâm. Dáng người cao gầy, lúc này, cô mặc một chiếc váy hoa trắng, trông vừa gọn gàng vừa hấp dẫn. Lục Ứng Khâm đứa mắt nhìn cô một lượt, hồi lâu mới nói: “Ngày mai hẹn cô giáo của thằng bé ăn cơm. Thằng bé làm loạn ở trường, đưa về nhà dạy bảo thế cũng đủ rồi, đến lúc phải đưa nó trở lại trường rồi.”
Việc của Đông Thiên cũng đã trao đổi xong xuôi. Trình Đoan Ngọ cũng biết cậu bé đã đến tuổi đi học, không thể không cho nó đi học được, nhưng nó vẫn còn nhỏ như vậy, gửi ở ký túc xa của trường, cô không nỡ chút nào. Trình Đoan Ngọ do dự một lúc rồi nói: “Không thể chuyển đến sống gần trường học gần đây được à? Nó còn bé thế mà đã gửi vào ký túc xa thì nó sẽ chẳng biết gì cả.”
Lục Ứng Khâm vẫn nhìn chằm chằm vào ti vi. “bé mà cưng chiều quá cũng không được. Cô không phải là một ví dụ điển hình sao?”
“Anh…” Trình Đoan Ngọ nghiêm mặt nhưng chẳng tìm ra câu nào để phản bác, đành buông một câu: “Tùy anh” Rồi trở về phòng.
Chỉ còn lại một mình Lục Ứng Khâm ngồi đó. Ngòn tay cầm chiếc điều khiển ti vị của anh ta đã tê đi. Trong không khí vẫn còn phảng phất mùi sữa tắm trên người Trình Đoan Ngọ. Chưa đến nửa tháng mà cô đã thay da đổi thịt, trên mặt lúc