The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Đào Bất Thành Kiếp

Hoa Đào Bất Thành Kiếp

Tác giả: Mặc Thập Nhất

Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341348

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1348 lượt.

không có gì.” Sau đó hắn đen mặt hướng ba người kia quát lớn: “Làm loạn còn chưa đủ, đều không có việc gì làm có phải hay không?”
Trong phòng nam tử nhìn qua lớn tuổi nãy giờ chưa nói gì khụ khụ lên tiếng: “Đã nói các ngươi đừng tới nháo lão Nhị, hắn tính tình nôn nóng, nếu thật sự ảnh hướng đến cái kia, nhìn xem hắn có xẻ các ngươi ra không!”
“Cái gì cái gì, đại ca, ngươi rõ ràng khi nghe chúng ta muốn tới biểu hiện tích cực nhất nha. . . .”
“Chính là chính là. . . . . .”
Trong phòng trong nháy mắt loạn thành một mớ, ta ngồi xổm một bên chống đầu nhìn bốn nam nhân này mồm mép cãi cọ, nhìn thấy bọn họ mở ra khép vào cái miệng mà cảm thấy hoảng sợ. Nguyên lai thời điểm nam nhân nhàm chán tới cực điểm cũng thích tám chuyện sinh hoạt cá nhân của người khác. . . . . .
Ta hmơ hồ , lúc này, ở trên bầu trời Lôi Khả nổ vang một chùm pháo, trong phòng trong nháy mắt trở lên im lặng.
Đại công tử thần sắc trầm ổn nói: “Đã xảy ra chuyện, chúng ta đi!”
Trong nháy mắt, ba nam nhân đến vội vàng trong chớp mắt cũng lại đi vội vã, Lô Dĩ Ngôn đỡ bả vai ta, nói “Tuyết, nàng chờ ta, không cần xông loạn!”
Ta nghe lời gật gật đầu, Lô Dĩ Ngôn đứng dậy liền như một cơn gió biến mất trước mắt ta.
Ta giương mắt nhìn nơi pháo hoa nổ ngoài cửa sổ còn chưa tan đi khói đặc, chậm rãi lâm vào trầm tư. Đã xảy ra chuyện gì, nhưng lại khiến cho Lôi Khả phải điều động tới bốn vị công tử này. . . . . Xem ra lúc này Lôi Khả hẳn là phòng bị rời rạc đi, lúc này không phải là thời cơ tuyệt hảo để ta tìm kiếm gia gia sao.
Tới Lôi Khả lâu như vậy ta cũng nghe được không ít chuyện, nghe nói ở trong này có một thiên lao, có lẽ gia gia đang ở nơi này.
“Bịch” đột nhiên một tiếng động từ bên ngoài của sổ truyền đến, ta cả kinh vội vàng vươn cổ. Một cảm giác quái dị truyền đến, ta tựa hồ cảm giác được hơi thở của Cừ Cử. Chính là, điều này sao có thể?
“Khuynh Thành, sao lại thế này?”
Trong viện, Khuynh Thành một thân áo trắng đang gom lại mảnh vỡ. Nàng ngẩng đầu lên nhìn ta, trên mặt mang theo hai hàng nước mắt .”Ta không cẩn thận đánh vỡ cái bình. . . . . .”
Ta gật gật đầu rút trở về, trong lòng có chút mất mát nho nhỏ. Không phải hắn. . . . . . Cười tự giễu, ta càng ngày càng cảm thấy được bản thân vô năng, Chung Ngô Mật ơi là Chung Ngôn Mật, không nói đến hắn vứt bỏ ngươi, không để ý ngươi nhảy xuống vách núi, chỉ bằng việc gia gia ngươi bị giam trong ngục sống chết còn không rõ, ngươi cư nhiên còn có lòng thảnh thơi ở nơi này suy nghĩ chuyện tư tình nhi nữ. . . . . .
Ta chậm rãi đứng lên khoác thêm áo lông cáo mở ra cửa phòng.
“Khuynh Thành, ta muốn ra ngoài hít thở không khí, ngươi không cần đi theo ta , ta không có đi xa, ngươi ở lại chuẩn bị cơm canh chiều đi, ta hôm nay rất muốn ăn canh. . . . . .”
Khuynh Thành nhìn chằm chằm ta bình tĩnh gật đầu, lại cúi đầu im lặng đích quét dọn sân. Ta ảm đạm cười bước ra sân.






Tự Làm Bậy Không Thể Sống…
Lôi Khả quả nhiên vắng lặng, mới vừa rồi còn oanh oanh yến yến, tiếng cãi nhau vang khắp đình viện mà hiện tại đã sớm trở thành một mảnh yên lặng.
Ta đứng ở trước cửa sân hơi hơi do dự một chút sau đó đẩy ra đại môn Bách Phượng Đường. Ta đã sớm nghe nói thiên lao liền kề với Lưu Ly viên của đại phu nhân, hiện giờ ta chỉ cần tìm được Lưu Ly viên thì nhất định có thể tìm ra thiên lao. Lưu Ly viên thôi mà. Chỉ cần tìm được người đến đây dẫn đường cho ta . . . . . .
Trong viện là một tiểu nha đầu búi tóc chỏm hai bên đang chuyên tâm cào đi lớp tuyết đọng lại trong viện, thấy ta tiến vào liền nghiêng đầu nhìn ta chằm chằm, đợi khi nhận ra ta là ai liền cuống quýt ném dụng cụ cào tuyết đi rồi hướng ta thi lễ.
“Nô tỳ gặp qua Nhị Thiếu phu nhân.”
Từ một năm trước khi ta cùng Tô tỷ tỷ tới gặp Vân Thanh Đường đã từng nghe qua người dân thành Tần Tương nhắc tới Lôi Khả, thời điểm đó họ gọi Lôi Khả là thành trong thành, lúc đó ta còn chưa hiểu rõ hàm nghĩa bên trong những lời này, hiện giờ đi một vòng trong này trái lại ta đã có hiểu biết một phần.
Lôi Khả đích xác có thể so với một tòa thành trì, sự khổng lồ cùng xa hoa của nó là thứ mà ta từ trước tới nay chưa từng tưởng tới, ta ngụ tại Lạc Tuyết cư vốn đã cực kì xa hoa lãng phí, nhưng là càng hướng vào trung tâm Lôi Khả ta càng phát giác, những thứ ta thấy cho đến bây giờ bất quá chỉ là một góc băng sơn nhỏ của Lôi Khả mà thôi!
“Nhị Thiếu Phu nhân mau nhìn, cái sân phía trước chính là Lưu Ly viện của Đại Phu nhân.” Đang nghĩ ngợi liên miên, dải lụa nhỏ đột nhiên quay đầu cười sáng lạn nói.
Ta theo tay nàng nhìn lại không khỏi có chút giật mình. Kia chính là một cái sân nhỏ mộc mạc. Không có ngói lưu ly, không có kim khảm ngọc, trong tòa thành xa hoa dâm dật này, nó lộ ra vẻ tồi tàn lụi bại.
“Này, chính là Ngọc Lưu Ly viên của Đại Phu Nhân?”
Tiể nha đầu cười gật đầu, đối với phản ứng của ta thật là hiểu rõ.
“Đại phu nhân là một người rất giản dị, cho nên mới có một khoảng sân như thế này, tuy rằng nó nhìn qua có