Tác giả: Nhan Nguyệt Khê
Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015
Lượt xem: 1341481
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1481 lượt.
hấy bóng dáng, máu chảy đầm đìa, đau khiến hắn muốn ngất đi.
Trên đường Tỉ Mỉ chạy như điên, chạy đến lầu dưới khách sạn mới khóc không thành tiếng gọi điện thoại cho Mạnh Tiểu Bạch: “Tiểu Bạch, em giết người, Tiểu Bạch, em giết người, em giết Lục Thành Khang….”
Lúc này Mạnh Tiểu Bạch đang ở trong hội sở uống rượu với anh rể của mình, anh rể anh uống hơi nhiều, anh muốn đưa anh ấy về nhà, nhưng Tỉ Mỉ lại làm ra hành động mât trí như vậy không khỏi khiến anh sửng sốt, kêu to trong điện thoại: “Em,em điên rồi!”
Không để ý đến anh rể, Mạnh Tiểu Bạch chỉ kịp giao phó lại mấy câu cho Trương lão bản rồi gọi điện thoại cho chị: “Chị, anh rể uống hơi nhiều, chị đến đón anh ấy đi, em có chút việc gấp cần phải đi giải quyết.”
Lúc đi, anh cũng không chú ý đến Trương lão bản đã hướng về phía cô gái xinh đẹp bên cạnh nháy mắt.
Mạnh Tiểu Bạch lái xe hết tốc độ đến hiện trường, nhưng trong lòng vẫn còn giữ lại chút lý trí, không vượt đèn đỏ, anh cũng không muốn đem chui đầu vào lưới để bị cảnh sát bắt.
Tỉ Mỉ khóc như hoa lê đái vũ kể lại mọi chuyện cho Mạnh Tiểu Bạch, Mạnh Tiểu Bạch nào còn tâm trạng nào để ý đến cô nữa, nhét cô vào trong xe rồi khóa lại.
Gọi điện thoại cho xe cứu thương xong, Mạnh Tiểu Bạch lại đi theo đưa Lục Thành Khang vào bệnh viện cấp cứu, thật may là vết dao của Lục Thành Khang ở bụng, hơn nữa con gái nên cũng không có sức, tuy hắn bị chảy máu nhiều nhưng viết dao cũng không sâu.
Tỉ Mỉ ngồi trong xe của Mạnh Tiểu Bạch, hoảng loạn như chó nhà có tang, mỗi khi có một chiếc xe đi qua cô lại giật mình, chỏ sợ là cảnh sát đến bắt cô.
Vân Cẩn nghe nói Đinh Kiêu uống say trong hội sở, giận đến mức tức điên lên, lái xe đến đó muốn xem anh như thế nào.
Người lễ tân ở hội sở thấy cô hung hăng tiến vào, y như một người vợ đến bắt quả tang chồng, những nơi như này của bọn họ thì không thể để những chuyện như thế xảy ra nhưng cô ta lại bị khí thế của cô lấn áp nên cũng không còn nhớ phải nói như thế nào để ngăn cản cô, chỉ biết đi theo sau luôn miệng gọi: “ Cô gái, cô gái, không có thẻ hội viên thì không thể vào được phòng bao..”
Cô gái cái mẹ nhà cô, lão nương đã không còn là con gái nữa rồi. Lúc này Vân Cẩn nhìn không khác nào sư tử hà đông, trong đầu cô bây giờ chỉ còn một ý nghĩ, muốn nhanh chóng kéo chồng mình ra khỏi cái nói rối rắm này.
Cửa phòng bao bị cô một cước đá văng ra, thân thể khỏe mạnh thì ra cũng có lúc có ích, không tức giận thì thôi chứ tức lên thì chính mà một nữ hán tử.
Nhưng vừa nhìn thấy cảnh trước mắt, nước mắt Vân Cẩn thoáng chốc rơi ra.
Chuyện này của Đinh Kiêu thì được gọi là chuyện gì đây, hình ảnh thật khó coi, anh say đến bất tỉnh nhân sự, chỉ cần nhìn dáng vẻ của anh Vân Cẩn cũng biết là anh đã bị rượu làm cho mất lý trí.
Bên cạnh là một người con gái trân truồng như một chú thỏ nhỏ rúc vào lòng anh, hai mắt mở to hoảng sợ, cô ta lặng lẽ đem điện thoại đã chụp hình nhét vào khe hở ghế salon, chỉ sợ lửa chiến sẽ đốt đến người cô ta, nên không dám cử động gì.
Vân Cẩn nào có hơi sức đâu mà để ý đến cô ta, một lần nữa phát huy siêu năng lực của một nữ hán tử, kéo Đinh Kiêu lên mặc quần áo rồi lôi ra ngoài.
,
Ra khỏi hội sở cô càng nghĩ càng thấy ủy khuất,nhịn không được ném đại Đinh Kiêu vào lôi đi dành cho người đi bộ rồi lái xe dời đi.
Đang giữa mùa đông, Đinh Kiêu lại bị nằm trên đường ở lối đi bộ, khí lạnh khiến cho anh dần tỉnh táo, sau khi tỉnh lại đầu đau như muốn nứt ra, nếu không phải đã từng được rèn luyện trong quân đội thì không biết chừng anh đã chết trên đường rồi.
Thật hỗn loạn, sao lại ở đây!
Vân Cẩn vừa lái xe vừa khóc, uất ức không thể nào chịu được, cô đã nhịn Đinh Kiêu lắm rồi nào biết đâu tính anh vẫn không hề thay đổi, Mạnh Tiểu Bạch kia lại càng tức hơn, để cho anh rể uống nhiều như vậy mà cũng không ngăn cản.
Nhanh nhanh chóng chóng, khi Đinh Kiêu trở lại phòng bao trong hội sở thì trong đó đã không còn ai nữa, anh gọi điện thoại cho Chung Dịch Minh bảo anh ta đến đây đón mình.
Khi Chung Dich Minh đến, nhìn thấy căn phòng bừa bãi thì kinh ngạc: “Này sao lại như vậy, vừa có bão đi qua hay sao?” “Không biết, rất loạn, cậu đưa tôi về nhà trước đi.” Đinh Kiêu nói xong chợt thấy trước mắt tối sầm lại, không còn biết gì nữa.
Khi Chung Dịch Minh đưa được Đinh Kiêu về nhà, mọi người trong nhà họ Đinh đều không ở nhà, Chung Dịch Minh cũng không còn cách nào khác là nói với bảo mẫu bảo bà ấy chăm sóc Đinh Kiêu cho tốt, Đinh Kiêu đang bị cảm lạnh cả người đều nóng rần lên.
Chung Dịch Minh gọi điện thoại cho Vân Cẩn: “Vân Cẩn, Đinh Kiêu bị ốm rồi, em đang ở đâu?” “Anh ta có chết em cũng không thèm quan tâm.” Vân Cẩn ngắt luôn điện thoại của Chung Dich Minh.
Chung Dịch Minh bị làm cho kinh ngạc trợn mắt há mồn, được rồi đúng là một người phụ nữ ngoan độc, chết cũng không quan tâm phải không, vậy thì để cho hắn ta chết thật xem em có quan tâm hay không.
Dừng xe lại ở ven đường, Vân Cẩn khóc như mưa, con trai còn chưa đến hai tháng, mà cô và Đinh Kiêu lại xảy ra chuyện như vậy, như vậy thì cô ph