Tác giả: Nhan Nguyệt Khê
Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015
Lượt xem: 1341509
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1509 lượt.
iếu thuận với chúng ta.” Vân Cẩn cười nhẹ, trong lòng vừa chua xót vừa đau lòng.
Bất kể nói như thế nào, người đàn ông này cô cũng là tâm linh tương thông, như vậy hẳn chính là tình yêu, trước kia khi chưa kết hôn cô đã nghĩ anh quá tốt đẹp vì vậy chưa kết hôn được bao lâu đã muốn thay đổi anh, họ chưa có tình yêu mà đã kết hôn, mà chưa bao giờ suy nghĩ cho kỹ, bồi dưỡng tình cảm cho tốt.
Hai người nói chuyện một lát, Đinh Kiêu nói: “Anh đi ra ngoài một chút, nếu có người tới, một mình chú không tiếp đãi được hết.” “Vậy em cũng đi xem bà nội.” Vân Cẩn nhớ đến chắc lúc này bà cũng đã tỉnh.
Bốn mắt nhìn nhau, Vân Cẩn nghĩ là Đinh Kiêu sẽ ôm mình nào ngờ anh căn bản lại không có ý định này, xuống giường vừa mặc áo khoác là đi ra ngoài, khiến trong lòng Vân Cẩn cảm thấy mất mát.
Trong phòng, Vân Cẩn đỡ Đinh lão phu nhân đứng nghiêm trước cửa sổ, Đinh lão phu nhân chỉ vào cái cây trước cửa sổ kia, giống như đang nói với Vân Cẩn nhưng cũng như chỉ nói thầm một mình.
“Nhìn cây Sơn Trà kia, bà lại nhớ đến năm kia khi chú các cháu ra đời, ông ấy đã tự tay trồng nó, bà bảo ông ấy trồng một cây bạch dương nhưng ông ấy nhất quyết trồng một cây Sơn Tra, nói là khi nó lớn lên bọn nhỏ có thể lấy quả để ăn vặt cũng có thể làm thuốc trị đau họng. Ông ấy thường nói : “Đình có cây Sơn Trà, năm con ta sinh con đã tự tay trồng nó, nay cũng đã cao như vậy rồi.” Bà sinh A Tiềm cũng đã năm mươi tuổi tuổi, chỉ chớp mắt một cái cũng đã ba mươi năm trôi qua, con trai cũng đã trưởng thành, mà ba nó lại bỏ bà mà ra đi.” Hốc mắt Đinh lão phu nhân đã ươn ướt.
Vân Cẩn vội vàng an ủi bà: “Bà nội, bà vẫn còn chúng con mà, bà còn con cháu còn cả chắt nữa, ông nội tuy đã ra đi nhưng ông vẫn mãi trong lòng chúng ta, cũng mãi sống trong lòng bà.”
Đinh lão thái thái nhịn xuống xúc động, cười nhạt: “Sớm muộn cũng có ngày này, bà và ông ấy đã có thể cùng nhau 60 năm nay cũng đã cảm thấy thỏa mãn rồi.”
Nghe bà nội nói những lời này, trong đầu Vân Cẩn lại hiện lên hình ảnh những lời nói của một nhà văn họ Dương đã từng đọc được trong sách: “Nhân gian không có vui vẻ đơn thuần, những vui vẻ luôn ẩn chứa những phiền não và sầu lo. Nhân gian cũng không có gì là vĩnh viễn cả, cả đời chúng ta đều phải trải qua những gập gềnh, tuổi già mới có thể an nhàn, nhưng bệnh tật lại thúc giục chúng ta cuộc sống đã đi đến cuối con đường.”
Thời gian trôi đi chỉ trong một cái chớp mắt, không bao giờ quay trở lại, năm tháng cũng đã khắc lên khóe mắt, Vân Cẩn nhìn những hình ảnh mơ hồ qua cửa thủy tinh, chỉ có mấy năm mà giống như đã trải qua cả đời người.
Bà nội Đinh nắm tay cháu dâu nói: “Cháu còn trẻ, thời gian còn dài, mọi việc nhất đinh phải suy nghĩ thật kỹ mới có thể sống hạnh phúc. Đừng nghĩ ông nội khi nói chuyện với các cháu hòa nhã như vậy, khi còn trẻ ông ấy cũng nóng tính lắm đấy, bộ đội đã dưỡng ông ấy những tật xấu, động một chút là nổi giận, những binh lính dưới quyền đều sợ ông ấy, ông ấy cũng có khi sẽ đánh con, bọn nhỏ khi còn bé rất nghịch ngợm, ông ấy lại không kiên nhẫn dạy bảo, nếu chọc giận ông ấy, ông ấy sẽ kéo đến đá mấy cái vào mông chúng nó, mà bọn nhỏ nếu khóc lóc thì ông ấy lại càng tức giận.”
Nhớ lại quá khứ, vẻ mặt bà nội cũng hiền hòa đi mấy phần, Vân Cẩn nói: “Thế ông nội có nổi giận với bà bao giờ không?”
“Có chứ, nhưng là bà không để ý đến ông ấy, bà cho ông ấy một mình cô độc, để cho ông ấy chỉ có thể phát tiết với không khí, chờ đến khi ông ấy hết giận, ông ấy sẽ biết rằng nổi giận với người thân nhất của mình là một biểu hiện vô cùng không thích hợp, chờ đến khi ông ấy hối hận, bà sẽ giảng đạo lý cho ông ấy nghe, ông ấy sẽ không còn nói gì được nữa. Chuyện đó cũng chỉ xảy ra hai ba lần, sau này ông ấu cũng không nổi giận với bà nữa. Đàn ông chính là như vậy đó, khi họ nổi nóng mình có giảng đạo lý với họ cũng vô dụng, họ sẽ lại càng không phân rõ phải trái, trừ khi họ tự mình hiểu ra, nếu không có nói gì với họ cũng là vô ích.” Đinh lão phu nhân sâu xa nói.
Vân Cẩn nghĩ bà nội nói đúng là rất đúng, Đinh Kiêu chính là như vậy, lúc anh nổi giận, thì nói cái gì anh cũng không nghe lọt, nhưng sau đó anh đều sẽ suy nghĩ lại, hôm nay nhìn lại cuộc sống hôn nhân của họ một năm kia, mỗi khi họ cãi vã, Đinh Kiêu cũng không phải là không xem xét đến đạo lý mà ngược lại chính cô mới là người không cho anh có cơ hội giải thích.
“Có những việc nhỏ nhặt, chỉ cần mắt nhắm mắt mở cho qua, nhưng chuyện lớn thì không thể cho qua được. Năm kia khi cha Đinh Kiêu ra đời, khi bà còn đang ở nhà ở cữ, mướn mọt người bảo mẫu, ông nội cháu đối với người bảo mẫu đó đặc biệt tốt, tốt là cho ta phát ghen lên, sau bà đã tìm cơ hội để đuổi người bảo mẫu đó đi, ông nội cháu nổi giận hai ngày không thèm nói chuyện với bà, bà cũng rất tức giận, tại sao ông ấy lại đối xử với một người ngoài tốt như vậy hơn nữa lại còn là nữ, sau này ông nội cháu nói cho ta biết, người bảo mẫu đó có nét rất giống với người vợ trước kia của ông ấy, người đó trước kia khi đi thăm người thân đúng lúc gặp động đất… Lúc đấy bà mới hiểu ra, thì ra