Dấu Ấn Của Hoàng Tử Ác Ma (18+)
Tác giả: Nhan Nguyệt Khê
Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015
Lượt xem: 1341508
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1508 lượt.
vậy, nhưng hai năm cô dời đo, trong lòng anh lại thủy chung nhớ thương cô.
Suy nghĩ một chút những gì cô nói, cô thích anh hai mươi năm rồi, tìm mọi cách cố gắng nhưng khi anh chân thực ở bên cạnh cô, hôm nay cô lại lạnh lùng với anh, anh mới thực sự cảm nhận được những lời nói của cô chứa đựng bao nhiêu khổ sở.
Anh nghĩ muốn đi cùng cô một lần nữa, nhất định phải bắt đầu theo đuổi lại từ đầu, cô muốn anh cho cô cảm giác an toàn phát ra từ nội tâm, anh muốn với tư cách một người theo đuổi để đem lại cho cô, bọn họ mới có cơ hội tiếp tục duyên tình này.
Đinh Kiêu thở dài, cúi đầu nhìn khuôn mặt tròn vo của con trai, chiếc miệng nhỏ nhắn nở nụ cười với anh chìa ra mấy cái răng nhỏ trăng trắng, cười lại với nó, cũng may, anh còn có con trai, đây chính là bảo bối của anh và Vân Cẩn mà vĩnh viễn không thể phân chia được.
“Anh đồng ý sẽ không bao giờ ép buộc em nữa.” Đinh Kiêu ngẩng đầu nhìn Vân Cẩn, Vân Cẩn cũng nhìn anh, bốn mắt nhìn nhau đều có một loại tình cảm khó tả đang hiện hữu. Không có kích tình lại nhàn nhạt ấm áp.
Sau khi Đinh Kiêu dời đi, Vân Cẩn ôm con trai vào phòng tắm, vừa tắm cô vừa vui vẻ hát. Hai năm ở riêng, hôm nay cô mới cảm thấy thật sảng khoái, cô nên nói những điều này từ lâu mới phải.
Lúc gần tối, Đinh Kiêu đến thăm con đồng thời mang đến cho Vân Cẩn một tin: “ Ông nội anh không qua được, em đến thăm ông một lần đi.”
“Cái gì, làm sao anh không nói sớm cho em biết.” Vân Cẩn giống như nghe được một tin động trời, như bị sét đánh trúng vậy, sắc mặt thay đổi, trong chốc lát nước mắt đã rơi xuống.
“Bệnh cũ, ở bệnh viên hơn nửa năm rồi, em cũng không phải là không biết, ngày hôm qua anh đi bệnh viện thăm ông, ông đã không thể nói chuyện được nữa, đoán chừng cũng chỉ được này một ngày hai nữa thôi.” Đinh Kiêu không nghĩ đến Vân Cẩn nghe được tin ông nội bệnh tình nguy kịch lại có biểu hiện như vậy, làm người cháu trai đích tôn của ông cũng ngạc nhiên.
Vân Cẩn khóc không thành tiếng, thời gian này mình phải chăm sóc con trai, số lần đến thăm ông cũng ít đi, nào biết cứ chần trừ bệnh tình của ông cũng đã nguy kịch.
Trên dưới nhà họ Đinh ai là người thương cô nhất, còn ai khác ngoài người đang nằm trên giường bệnh kia, sợ ông nội lo lắng, cả nhà bọn họ đều không nói chuyện ly hôn của Vân Cẩn và Đinh Kiêu cho ông, nếu ông mà biết không phải sẽ bị chọc tức hay sao.
Hết chuyện này lại đến chuyện khác, không ngừng đến cửa, nhà họ Đinh náo nhiệt nhiều ngày, bà nội Đinh lại khóc đến hôn mê mấy lần, Vân Cẩn và Hạ Lục lúc nào cũng phải ở bên cạnh bà, chỉ sợ bà buồn phiền lại có chuyện xảy ra.
Buổi tối ngủ không ngon, Vân Cẩn và Hạ Lục đã sắp không chịu được nữa rồi, lúc Đinh Tiềm đi vào thì thấy Đinh lão phu nhân đang nằm ngủ trên giường, Hạ Lục nằm bên mép giường mà Vân Cẩn ngã lệch sang một bên trên ghế sofa.
Đinh Tiềm lặng lẽ đi đến, lấy một chiếc chăn mỏng đắp lên người Vân Cẩn. mặc dù động tác của anh rất nhẹ nhưng vẫn làm Vân Cẩn giật mình tỉnh dậy, mở mắt ra nhìn thấy anh, gọi anh một tiếng: “Chú…”
“Đinh Kiêu đang ngủ trong phòng khác dưới lầu, con đi xem nó xem, hai ngày nay nó đã không ngủ rồi.” Đinh Tiềm nhỏ giọng nói, rồi đi đến ôm Hạ Lục lên, đặt lên giường lớn cùng mẹ mình, thay cô cởi giày, đắp chăn.
Vân Cẩn nhìn động tác dịu dàng của chú mình, hốc mắt ẩm ướt, chồng người ta dịu dàng chăm sóc như thế nào, nhìn lại mình một chút mà xem, mấy ngày nay tuy anh bận việc nhưng cũng không đến nỗi không nói nổi với cô câu nào chứ, cũng chẳng đến xem xem cô đã ra nông nỗi nào, mà chú út làm vẫn có thể đến chăm sóc vợ mình đây thôi?
Miễn cưỡng lấy lại tinh thần, Vân Cẩn đi xuống lầu với Đinh Kiêu.
Có lẽ Đinh Kiêu đã quá mệt mỏi, liên y cũng không cởi cứ như vậy mà ngã xuống giường ngủ thiếp đi. Vân Cẩn đi đến cởi áo khoác giúp anh, lại giúp anh đắp chăn lên, chăm chú nhìn gương mặt anh, mấy hôm thức đêm liên tục gương mặt tuấn tú của anh đã tràn đầy vẻ mệt mỏi, khiến cô không khỏi đau lòng.
Lúc trước đi ngủ, cô mơ thấy mình và Đinh Kiêu bị lạc nhau rất nhiều năm, đến khi tóc bạc mới gặp lại được, anh chống gậy, còn cô đã bị rụng hết răng, làm thế nào cũng không gọi được tên anh nữa, chỉ có thể nhìn về phía anh mà rơi nước mắt.
Không biết đã qua bao nhiêu lâu, khi Đinh Kiêu tỉnh dậy thì thấy Vân Cẩn đang bên cạnh giường, ngạc nhiên nói: “Không phải em đang ở cùng bà nội hay sao, làm sao lại xuống đây, Tung Tung đâu?”
“Mẹ đưa con đi rồi, em nghe chú nói anh đang ngủ ở đây, nên đi qua thăm anh một chút, cũng hai hôm nay anh không được nghỉ ngơi rồi, có chỗ nào không thoải mái không?” Vân Cẩn ân cần hỏi thăm Đinh Kiêu.
Đinh Kiêu ngồi dậy, khoác áo khoác của mình lên người Vân Cẩn, mới nói: “không có chỗ nào không thoải mái cả, chỉ là lúc nãy anh nằm mơ thấy khi chúng ta già đi không thể động đậy được nữa, Tung Tung lại không thèm quan tâm đến chúng ta chạy ra nước ngoài kết hon rồi sinh con.”
“Nói lung tung, Tung Tung mới không làm như vậy đâu, tương lai nó nhất định sẽ h