Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Đêm

Hoa Hồng Đêm

Tác giả: Thái Trí Hằng

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341490

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1490 lượt.

i nghe, ngẫu nhiên ghi chép một chút.
Thẳng tới lúc ông chủ đột nhiên nói một câu: "Chúng ta nên cảm thấy may mắn khi cơn bão Nạp Lị đổ bộ vào, vì nó khiến cho công ty chúng ta có rất nhiều việc để làm."
Tôi nghe vậy, tay cầm bút vì hơi tức giận và kích động mà run run.
"Tiểu Kha." Ông chủ hỏi tôi: "Cậu có ý kiến gì sao?"
"Bão mang tới lũ lụt, gây thiệt hại, sao chúng ta còn bảo may mắn được?" Tôi nói.
Ông chủ mỉm cười, buông tài liệu trong tay xuống rồi ngồi xuống ghế tựa, hỏi tôi: "Nếu không có thiệt hại do lũ lụt, cậu có việc gì làm không?"
"Nếu cậu là bác sĩ, cậu sẽ mong là thường xuyên có người mắc bệnh, nhờ đó mới kiếm được nhiều tiền khám bệnh chứ?"
"Không ai mắc bệnh, vậy ngày ngày bác sĩ kiếm tiền ra sao?"
"Vì có người mắc bệnh nên mới cần bác sĩ. Chứ vì có bác sĩ nên mới mong cho bệnh tật không ngừng sinh sôi. Có nguyên nhân mới có kết quả, không thể lấy kết quả làm nguyên nhân được."
"Ồ, thế sao? Ít nhất những thiệt hại về lũ lụt có thể khiến cho công trình thủy lợi được coi trọng hơn đúng không?" Ông chủ lại cười nói: "Đài Loan luôn không coi trọng các công trình thủy lợi, cậu không thấy là nếu thường xuyên xảy ra lũ lụt, công trình thủy lơi sẽ càng được coi trọng, địa vị của kỹ sư thủy lợi cũng sẽ tăng cao sao?"
"Ý nghĩa cho sự tồn tại của công trình thủy lợi không phải vì được coi trọng." Tôi buông bút, đứng dậy nói: "Mà là vì cần thiết."
Tôi nói xong, không khí trong phòng họp như cứng lại, mọi âm thanh đều đột nhiên ngưng bặt.
"Được, nếu cậu đã nói những thứ như \'cần thiết\', vậy ngoại trừ phần cứng của công trình chống lũ với kế hoạch kiểm soát dòng chảy của sông ra, cậu cho rằng muốn chống lũ còn cần gì nữa?"
Ông chủ đứng thẳng dậy, rời khỏi ghế tựa, hai mắt nhìn thẳng vào tôi.
"Một bộ máy dự báo lũ và báo động chống lũ hoàn chỉnh." Tôi trả lời.
"Có thể mời cậu nói cụ thể hơn không."
"Ừm. Tôi học hành không tốt lắm, nếu có sơ sót hay sai lầm gì mong các vị chỉ cho."
"Mau nói đi." Ông chủ hiển nhiên không kiên nhẫn nổi.
"Vấn đề này rất phức tạp, vì tính không xác định của "dự báo" tương đối lớn. Nếu muốn thành lập hệ thống dự báo đầy đủ phải từ khi cục khí tượng bắt đầu tuyên bố cảnh báo bão, chú ý chặt chẽ đường đi của bão. Căn cứ theo đường đi trước đó của cơn bão, độ khí áp cùng tốc độ gió, tính toán sóng từ ngoài biển đánh vào, đánh giá mức thủy triều dâng cao ở cửa sông Đạm Thủy. Sau đó lại dự đoán trước lượng mưa, tính toán lưu lượng nước sông, cũng phải xem xét hệ thống chống nước xả nước ra sông cùng lưu lượng mà trạm bơm nước bơm ra sông. Vì hệ thống sông Đạm Thủy bao gồm cả sông Đạm Thủy, sông Cơ Long, khe Tân Điếm, khe và sông Đại Hán. Vì vậy phải tính toán toàn bộ nước lũ từ hệ thống sông, dự báo đánh giá mực nước ở các cầu và ở gần các khu dân cư đông đúc. Mà đập chứa nước Phỉ Thúy ở thượng lưu vạn nhất xả lũ, cũng phải đưa vào tính toán, tránh cho việc mực nước ở hạ lưu dâng quá cao, vì vậy cần có chiến lược xả lũ tốt nhất.Dự báo chắc chắn không chính xác cho nên cần phải sử dụng số liệu quan sát mới nhất, kịp thời chỉnh sửa và thay đổi kết quả tính toán.Đài Bắc có địa hình trũng, không xử lý nước lũ kịp thời, rất có thể khiến cho lượng nước lũ nhanh chóng tăng lên, bởi vậy càng phải tranh thủ thời gian kiểm soát, xử lý lũ lụt.Mặt khác, các phương tiện truyền thông điện tử phải không ngừng tập trung tiêu điểm ở tình trạng thiên tai và lượng mưa, phối hợp với kết quả dự báo, đưa tin nhắc nhở dân chúng nên sơ tán và nên sơ tán tới đâu.Tóm lại phải tranh thủ thật nhiều thời gian phản ứng để giảm bớt tổn thất về người và tài sản."
"Ý cậu là, thời gian là cực kỳ quan trọng?" Ông chủ sau khi nghe xong bèn hỏi tôi.
"Đứng trên góc độ phòng chống lũ lụt mà nói, đúng vậy."
"Vậy sao hôm nay cậu lại đi muộn nửa tiếng?"
"Đó là vì..."
"Cậu không thể dự đoán được thời gian tăng lên do việc chuyển từ xe điện ngầm sang xe bus, đúng không."
"Đúng vậy."
"Như vậy đối với tính không xác định của toàn bộ hệ thống dự báo, cậu sẽ dự đoán ra sao?"
"Tôi sẽ dự đoán được."
"Cậu muốn tôi tin rằng một kẻ đi muộn, một kẻ không có khái niệm về thời gian lại giúp tôi tranh thủ được thêm càng nhiều thời gian cảnh báo chống lũ sao?"
Tôi lập tức nghẹn lời, cúi đầu, không đáp.
Kết thúc cuộc họp, trong lòng tôi rất bực bội.
Tuy tôi biết việc không dự đoán được thời gian tăng thêm khi đi làm sáng nay chẳng liên quan gì tới việc cảnh báo chống lũ, song trong lòng tôi vẫn cảm thấy đôi chút hổ thẹn, còn cả một ít bối rối.
Cũng như cảm giác bối rối khi học tiểu học, bị giáo viên gọi đứng lên trả lời bài, kết quả lại trả lời sai.
Vốn chẳng có tâm tình ăn cơm trưa, nhưng Sơ Hồng Đạo vẫn cứng rắn kéo tôi đi ăn cùng anh ta.






"Tiểu Kha, tôi mời cậu đi uống cà phê." Ăn cơm trưa xong, Sơ Hồng Đạo nói.
Chúng tôi đi tới một quán cà phê, vừa hay trong quán tổ chức kỷ niệm một năm mở quán, đưa một loại cà phê mới ra bán.
Vì loại cà phê mới có giá đặc biệt nê