The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Đêm

Hoa Hồng Đêm

Tác giả: Thái Trí Hằng

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341491

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1491 lượt.

n tôi với Sơ Hồng Đạo cùng gọi một cốc.
"Quán này thật hảo tâm." Sơ Hồng Đạo uống một ngụm xong bèn nói.
"Sao lại hảo tâm?"
"Thật không?"
"Quan điểm của cậu rất đầy đủ, tôi coi như mở rộng tầm mắt đấy. Cho nên tôi hẳn nên cám ơn cậu."
"Hả? Đừng khách khí. Tôi cũng chỉ lý luận suông thôi."
"Ha ha! Đừng khiêm tốn như vậy." Sơ Hồng Đạo vỗ vỗ vai tôi: "Tôi muốn hỏi cậu, dánh giá mực thủy triều tăng ở cửa sông Đạm Thủy, vì sao cũng nằm trong hệ thống dự báo?"
"Dự báo nước lũ chủ yếu là căn cứ vào dự báo lượng mưa. Có lượng mưa, đổi thành lưu lượng nước sông cùng mực nước, từ đó đoán đuợc độ an toàn của đê. Đối với quy trình thiết kế đê điều mà nói, trước hết phải phân tích tần suất. Ví dụ như đánh giá tần suất lượng mưa trong một trăm năm, lại tính thành tần suất lũ lụt trong một trăm năm, sau đó mới thiết kế độ cao đê điều sao cho có thể chống được lũ lụt trong một trăm năm."
Tôi uống một hớp cà phê, tiếp tục nói: "Nhưng gió với khí áp của bão sẽ khiến do nước ở cửa sông dâng cao, loại thủy triều dâng này vượt xa so với mức thủy triều của nước biển bình thường. Còn nước biển cũng dọc theo sông Đạm Thủy chảy ngược lên, có thể tới Tịch Chỉ ở gần sông Cơ Long, bởi vậy àng khiến cho mực nước sông dâng lên. Cho dù bão không tạo thành lượng mưa quá lớn ở thượng lưu, nhưng vẫn có thể vì mức thủy triều dâng cao ở hạ lưu khiến cho nước lũ tràn khỏi đê."
"Vậy đập chứa nước Phỉ Thúy xả lũ thì sao?" Cơ Hồng Đạo lại hỏi.
"Đầu tiên phải làm rõ cái này dã, đập chứa nước nhất định là cống hiến trực diện đối với việc chống lũ. Có đập chứa nước ở thượng lưu sẽ ngăn rất nhiều nước vốn sẽ chảy xuống hạ lưu. Nhưng đập chứa nước tuyệt đối không thể để quá đầy, nếu không một khi vỡ đập có thể sẽ bao phủ hơn nửa cái Đài Bắc. Vì vậy khi đập chứa nước không chứa nổi quá nhiều nước vậy phải xả lũ. Vạn nhất phải xả lũ vậy điều phối lượng nước lũ xả ra như thế nào cũng là học vấn. Chẳng hạn như một trăm khối phân ra xả trong ba ngày với xả hết trong một ngày cũng không giống nhau. Cho dù cùng là xả hết trong ba ngày, vậy rốt cuộc là 50 30 20 hay là 40 20 40, cũng không giống nhau."
"A." Một lúc sau, Sơ Hồng Đạo lên tiếng, sau đó đứng dậy bảo: "Đi thôi, cũng phải về làm rồi, bằng không ông chủ lại bảo: \'Các cậu uống cà phê cũng mất hơn 10 phút, làm sao có thể tranh thủ thêm 10 phút cảnh báo chống lũ đây?\' Loại logic này chẳng khác nào chỉ cần nhà cậu từng có hỏa hoạn, cậu sẽ không có tư cách làm nhân viên cứu hỏa, đều thật vớ vẩn."
Vẻ mặt Sơ Hồng Đạo như rất không đồng ý.
Tôi biết Sơ Hồng Đạo đang an ủi mình, cho nên khi làm việc buổi chiều tâm trạng cũng không buồn như trước.
Nhưng lúc lơ đãng tôi vẫn nhớ tới thời gian làm việc ở Đài Nam trước kia.
Lúc trước hẳn nên ở lại Đài Nam thêm một thời gian, có lẽ còn có cơ hội tìm công việc khác.
Giờ cảm thấy văn phòng hiện tại thật quá lớn, bản thân mình lại trở nên vô cùng nhỏ bé.
Sau khi tan tầm vẫn phải ngồi xe bus, bất quá thời gian tan tầm của tôi trễ hơn bình thường, vì vậy không gặp phải tắc đường, tôi chỉ phải ngồi xe bus 20 phút.
Sau khi xuống xe, trên đường trở về thấy vài đống rác sắp chất cao tới hai tầng lầu, nội thất với đồ đạc linh tinh đều ướt sũng nước.
Rất nhiều cửa hàng bật máy bơm, tiếng đông cơ vang lên rầm rĩ, cố gắng bơm hết nước trong nhà ra.
Tôi đã học công trình thủy lợi nên đương nhiên biết thiệt hại do nước lũ chỉ có thể giảm bớt, không cách nào hoàn toàn tránh khỏi.
Nhưng cảnh tượng sau cơn lũ vẫn thật khủng khiếp, khiến tôi không khỏi có đôi chút cảm giác tội lỗi.
Trở lại nhà C, mở cửa ra, mùi đồ ăn thơm nức mũi.
"Cậu đã về." Diệp Mai Quế trong phòng bếp, quay lưng về phía tôi nói.
"Ừ." Tôi ngồi phịch xuống ghế sô pha, cả người không còn chút sức lực.
"Cơm sắp nấu xong rồi."
"Cơm? Sao cô biết tôi sẽ muộn?"
"Nói nhảm. Tôi dậy rồi còn thấy cậu chưa ra khỏi cửa là biết rồi."
"Cô thật lợi hại. Đáng lẽ cô nên đến làm công trình thủy lợi, cô ước lượng thời gian tốt hơn tôi nhiều."
"Cậu đang nói linh tinh gì thế." Cô quay đầu lại nói: "Mau tới giúp tôi đem đồ ăn lên phòng khách."
Diệp Mai Quế đem món ăn cuối cùng lên phòng khách, sau đó ngồi xuống nói: "Mình cùng ăn đi."
Tôi vốn đưa tay ra định cầm chén đũa, nghe câu này xong đột nhiên ngưng lại.
"Cô có thể lặp lại lần nữa không?"
"Sao?"
"Câu nói vừa rồi ấy."
"Lời hay không nói hai lần." Cô trừng mắt nhìn tôi một cái: "Mau ăn cơm đi, thật rỗi hơi."
Không phải tôi rỗi hơi, chỉ là đột nhiên lại nhớ tới chị.
Trước kia trong góc tối quảng trường, chị luôn dùng câu: "Mình cùng nhảy đi." mang tôi khỏi bóng tối.
Hôm nay, câu nói của Diệp Mai Quế: "Mình cùng ăn đi." Không ngờ lại có hiệu quả như nhau.
"Hôm nay lại bị mắng hả?" Diệp Mai Quế nhìn tôi hỏi một câu.
"Coi như vậy đi."
"Tôi biết mà."
"Cô hình như cái gì cũng biết nhỉ."
"Đương nhiên." Cô lấy đũa chỉ vào mặt tôi: "Viết hết trên mặt cậu mà."
"Thật không?" Tôi sờ sờ hai má: "Trên mặt tôi có viết: \'tôi lại bị mắng\' à?"
"Không. Trên mặt cậu