Tác giả: Thái Trí Hằng
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341497
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1497 lượt.
c đương nhiên có thể nhanh chóng xả hết nước ra sông, tránh cho nội thành ngập nước.
Nhưng nếu gặp trận lũ lớn, nước sông đầy tràn, vậy trạm bơm nước phải xả nước ra đâu?"
"Cho nên mấu chốt vẫn nằm trên sông Cơ Long sao?"
"Ừ, cô thật thông minh." Tôi mỉm cười rồi nói tiếp: "Sông Cơ Long có một số vấn đề, ngoại trừ những chuyện vừa nói đến ra, còn có vấn đề của cầu Trung Sơn. Những điều đó hẳn đều nằm trong phương án kiểm soát sông Cơ Long."
"Cầu Trung Sơn thì có vấn đề gì?"
"Sông gần cầu Trung Sơn rộng chừng một trăm mét, nhưng thượng lưu chiều rộng của sông lại lên tới bốn trăm mét. Nước lũ khi đi qua cầu Trung Sơn, dòng sông lại đột nhiên hẹp lại, mực nước sẽ dâng lên, cũng làm cho mực nước ở lượng lưu dâng lên. Mực nước dâng lên, nước lữ đương nhiên sẽ dễ tràn khỏi đê hơn."
"Vậy phải làm sao để kiểm soát sông Cơ Long?"
"Cái này tôi cũng không biết."
"Vì sao?"
"Vì kiểm soát một con sông ở Đài Loan có khi không phải là chuyện công trình mà là chuyện chính trị. Cô nên hỏi chính trị gia vĩ đại chứ đùng hỏi loại kỹ sư nhỏ hay đi muộn như tôi."
Diệp Mai Quế nghe xong dường như có chút nghi hoặc, cúi đầu, không nói gì.
"Có điều nghĩ lại cũng hay, làm không tốt trăm ngàn năm sau, \'Nước Cơ Long từ trời cao đổ xuống\' sẽ trở thành câu thơ nổi tiếng đấy." Tôi cười nói.
"Cậu còn vui mừng trên tai họa của người khác à?" Diệp Mai Quế ngẩng đầu trừng mắt với tôi.
"Thật xin lỗi. Tôi không nên đùa như thế."
"Đừng quên, giờ cậu cũng ở Đài Bắc, không phải ở Đài Nam."
"Nhưng mà..." Tôi thở dài một hơi: "Có lẽ tôi nên về Đài Nam."
"Sao đột nhiên lại muốn về Đài Nam?"
"Không có gì." Tôi mỉm cười: "Nói thế thôi."
Diệp Mai Quế nhìn tôi một cái, không hỏi tiếp.
Cô đứng dậy, bắt đầu thu dọn bát đũa, bê vào phòng bếp, vặn vòi nước.
"Để tôi rửa bát cho." Tôi đi theo vào trong bếp.
"Không cần đâu." Cô quay lại: "Cậu tay chân cậu nhất định rất vụng về."
"Bị cô đoán trúng rồi." Tôi cười.
Tôi đứng sau Diệp Mai Quế, không hề nhúch nhích, nhìn cô rửa bát.
Cô rửa xong, lau khô tay, quay đầu lại thấy tôi đứng sau lưng.
"Sao? Rửa bát có gì mà nhìn?"
"Tôi chỉ muốn giúp, lại không biết nên giúp ra sao."
"Hừ, thật mới lạ." Nói xong, cô trở lại ngồi lên ghế của mình, bật tivi.
Tôi cũng trở lại ghế của mình.
"Tâm trạng cậu khá hơn chút nào chưa?" Diệp Mai Quế mắt nhìn tivi, hỏi tôi.
"Tâm trạng? Tâm trạng tôi có gì không tốt."
"Tâm trạng tốt là được rồi, không tốt mới không hay. Có gì mà cứ giấu mãi."
"À. Lúc vừa về tâm trạng quả thật không tốt lắm, có điều nghe cô nói một câu xong, tâm trạng tốt hơn rồi."
"Câu nào cơ?"
"Chính là câu mà cô bảo \'lời hay không nói hai lần\' ấy."
"Ừm." Cô ừm một tiếng.
"Tâm trạng anh không tốt vì đi muộn bị mắng à?"
"Coi như vậy đi."
Diệp Mai Quế rời mắt khỏi tivi, nhìn tôi: "Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?"
Tôi nhìn cô, ánh mắt cô thật ôn nhu.
Cho nên tôi đem cuộc nói chuyện với ông chủ ở phòng họp hôm nay ra, kể với cô.
"Ừm." Nghe xong, cô lại ừm một tiếng.
"Cậu đã nói lời mình nên nên nói đúng không?" Diệp Mai Quế tắt tivi, hỏi tôi.
"Đúng vậy."
"Cậu đã làm chuyện cậu nên làm đúng không?"
"Đúng vậy."
"Vậy cậu cần gì phải phiền lòng."
"Ừm." Tôi cũng ừm một tiếng.
"Cũng như đèn xanh đèn đỏ trên đường vậy, đèn đỏ nên sáng thì đèn đỏ sáng, đèn xanh nên sáng thì đèn xanh sáng. Luôn là một cái cho phép đi, một cái ngăn cản. Nếu cậu đèn đỏ sáng đương nhiên sẽ bị những người đang vội vã ghét, nhưng đó là cậu làm việc mà cậu nên làm. Không thể vì lấy lòng mỗi chiếc xe mà đèn xanh sáng được."
"Ừ. Cám ơn cô, tôi hiểu rồi."
"Nhớ đấy, đèn đỏ nên sáng thì đèn đỏ sáng."
"Giờ tôi có thể để đèn đỏ sáng sao?" Tôi nghĩ một chút rồi hỏi cô.
"Đương nhiên có thể rồi."
"Canh cá vừa rồi vị rất lạ, uống không ngon."
"Cậu lặp lại lần nữa đi." Diệp Mai Quế ngồi thẳng dậy, nhìn chằm chằm vào tôi như muốn vượt đèn đỏ.
"Nhưng khẩu vị thật độc đáo, có vẻ đặc biệt riêng." Tôi nhanh chóng cho đèn xanh sáng.
"Hừ."
Diệp Mai Quế cầm sách lên, bắt đầu đọc.
Tôi ngồi cùng cô một lúc, mãi tới khi phải về phòng sủa sang lại tài liệng mang từ công ty về.
"Tôi về phòng trước." Tôi đứng dậy.
"Ừ."
Đi được vài bước, giọng nói của Diệp Mai Quế lại vang lên sau lưng tôi: "Kha Chí Hoành."
"Chuyện gì?" Tôi dừng chân.
"Mình cùng ăn đi."
Diệp Mai Quế nói xong, khóe miệng nở một nụ cười nhẹ nhàng.
"Ừ."
Còn tôi cũng cười rất vui vẻ.
Buông lỏng tâm tình, tay phải mang cặp công tác cũng buông lỏng theo, vì vậy cặp công tác rơi từ trên tay tôi xuống .
oOo
Tôi bước hai bước về phía trung tâm vòng tròn, sau đó ngừng lại.
Vì tôi phát hiện chị đang đứng ở chính giữa vòng tròn trong quảng trường.
"Chúng ta sẽ mời chị Ý Khanh cùng anh Mộc Qua dạy chúng ta nhảy điệu \'hoa hồng đêm\' này."
Đàn an luôn mở miệng bảo chúng tôi mời bạn nhảy nói thêm câu này.
Giờ tôi mới biết hôm nay chị phải dạy nhảy, hơn nữa còn là điệu nhảy hoa hồng đêm.
Tôi vốn chẳng cần biết an