Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342947
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2947 lượt.
Mẹ nó chứ, mày là cái thá gì, hôm nay tao phải dạy cho mày biết cái chó gì thì được nói. - Khang Kiếm đứng bật dậy, vung nắm đấm về phía Thương Minh Thiên.
Thương Minh Thiên không đề phòng, né người theo phản xạ, nắm đấm vung vào giữa mũi.
Hai hàng máu đỏ chảy từ mũi Thương Minh Thiên xuống.
Khang Kiếm thở hồng hộc, trừng trừng nhìn Thương Minh Thiên bằng ánh mắt quái gở.
Anh không nhớ mình đã đánh nhau bao giờ chưa, hoặc là từ nhỏ tới lớn chưa từng đánh nhau, nhưng không có nghĩa là anh không biết đánh nhau.
Vừa rồi, đấm nhanh quá, dùng lực quá mạnh, bàn tay hơi ê nhức.
Anh bẻ khớp xương.
Máu nóng vẫn trào lên từng đợt.
Khí dồn nén ở ngực, không thể không tìm cách giải tỏa, nếu không anh sẽ phát điên mất.
Ngay đến Liễu Tinh, Bạch Nhạn cũng chưa từng nhắc tới tình hình thật sự của bọn họ, nếu không phải vì Y Đồng Đồng quyến rũ Lý Trạch Hạo, chắc chắn Liễu Tinh sẽ không biết gì hết. Mà cái tay Thương Minh Thiên này lại biết hết ngọn ngành, có thể thấy Bạch Nhạn tin tưởng hắn ta nhường nào. Không chỉ có vậy, Thương Minh Thiên còn chiếm hết tất cả thời gian trước khi anh quen Bạch Nhạn, nếu anh đoán không nhầm, Thương Minh Thiên và Bạch Nhạn nhất định là thanh mai trúc mã, hai đứa trẻ hồn nhiên vô tư lự. Trước mặt người được gọi là chồng Bạch Nhạn như anh, hắn ta không hề che giấu sự che chở, yêu thương, trân trọng với cô trong giọng nói, Thương Minh Thiên có ý định gì với Bạch Nhạn, khỏi cần phải nói nữa. Có phải chỉ cần đợi Bạch Nhạn ly hôn, Thương Minh Thiên sẽ lập tức nắm lấy tay cô?
Nghĩ tới cảnh này, Khang Kiếm không thể không thừa nhận, bọn họ tuổi tác ngang nhau, dung mạo, khí chất hòa hợp, trông rất xứng đôi, đẹp như tranh vẽ.
Lẽ nào Bạch Nhạn đã cho Thương Minh Thiên một câu trả lời khẳng định, nên hắn ta mới hung hăng tìm tới yêu cầu ly hôn?
Đây rõ là chuyện nực cười nhất trên đời, bọn họ coi anh là gì chứ? Bạch Nhạn vẫn là vợ của anh, ông chồng này có bám váy vợ không? Khang Kiếm không biết mình đang đố kỵ, ghen tuông hay phẫn nộ, chỉ biết không thể nuốt trôi cục tức này, tim lạnh đến cùng cực.
Chính trong lúc anh đang thất thần, Thương Minh Thiên đã đứng vững, lấy giấy ăn trên bàn qua quýt chùi máu mũi, sau đó cởi bộ quân phục trên người, chỉ mặc một chiếc áo may ô.
- Bây giờ anh mới muốn bảo vệ quyền làm chồng của mình, tiếc là đã quá muộn rồi. Khi anh còn đang có được quyền lợi đó thì anh chạy đi đâu? Đêm đến hẹn hò với người đẹp, tặng nhà rồi lại tặng xe, chiều buông thì bao cả một quán cà phê, nghe nhạc uống cà phê với người đẹp, khi đó anh vứt Bạch Nhạn đi dâu? Trợ lý Khang vĩ đại, thế giới này không phải anh muốn xoay chuyển thế nào thì xoay đâu. Anh muốn làm tổn thương người ta thì họ đứng yên cho anh, lúc anh hối hận ngoắc tay thì người ta bổ nhào vào lòng anh, không có chuyện tốt như vậy đâu.
- Thằng nhãi ranh, mày ngông cuồng quá đấy. Liên quan chó gì đến mày.
Khang Kiếm gầm lên, lại vung nắm đấm vào mặt Thương Minh Thiên, Minh Thiên lùi lại phía sau, nhanh nhẹn né tránh, rồi bỗng quét chân về phía Khang Kiếm, tiếp đó là một cú đấm móc trái, Khang Kiếm loạng choạng ngã về phía sau, máu mũi trào ra, Minh Thiên lại xông tới túm lấy áo Khang Kiếm, đấm liên tiếp.
Thương Minh Thiên ở bộ đội, đã từng tập Cầm nã thủ, lại thường xuyên luyện tập, Khang Kiếm đâu phải là đối thủ của anh. Nhưng Khang Kiếm cũng không chịu thua, liều mạng xông lên, hai người ghì lấy nhau lăn lộn trên mặt đất, lúc thì anh ở trên, lúc thì Minh Thiên ở trên.
Trong lúc ẩu đả, cốc tách trên bàn rơi loảng xoảng, vỡ tan tành.
Khang Kiếm chỉ có thể gắng gượng chống trả mấy chiêu, một lát sau, cơn thịnh nộ còn chưa lan ra hết mặt anh thì đã bị một cú đấm của Thương Minh Thiên chặn lại, tiếp đó lại bị máu mũi xối xả tuôn ra phủ kín.
- Cú đấm này không phải là tao đánh, mà là đánh thay cho Bạch Nhạn. Cô ấy khác nào một đứa bé không cha không mẹ đáng thương, mày ức hiếp cô ấy, trong lòng có dễ chịu không? Mùa hè nóng nực, cô ấy bị bỏng than khắp nửa người, hơn nửa tháng trời nằm trên giường không thể động đậy, không thể tắm rửa. Mùa đông tuyết rơi dày đặc, ống nước đông cứng lại, cô ấy lấy chậu đựng đầy tuyết, đợi nó tan rồi mới nấu cơm, rửa mặt. Đôi tay nhỏ bé vóc tuyết đó sưng phù, nứt toác đến rướm máu. Lúc học trung học, có tên lưu manh bò lên cửa nhà cô ấy, dỡ ngói nhìn trộm cô ấy tắm. Cô ấy thông minh như vậy, lại buộc phải chọn học trường y tá, bởi vì trường y tá có trợ cấp, có thể ra đi làm. Có thể mày sẽ nói mấy chuyện này không phải là lỗi của mày, đúng thế, chẳng liên quan gì đến mày sất, cũng chẳng ai yêu cầu mày phải làm người tốt giàu tình thương, vậy mày có thể nhón tay làm một người xa lạ không? Mày lại ra vẻ xuất chúng khiến Bạch Nhạn phải động lòng mà lấy mày. Mày… mày có biết tao ngưỡng mộ mày biết bao vì có thể lấy được cô ấy không? Mày… sao mày lại ngu ngốc đến mức không biết trân trọng chứ?
Thương Minh Thiên đau khổ đến phát điên, nhưng vẫn còn sót lại một chút lý trí, anh chỉ vào mặt Khang Kiếm:
- Đây là mặt nạ của mày, tao không đánh, chỉ c