Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Giấy

Hoa Hồng Giấy

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1342949

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2949 lượt.

ình không hợp. - Bạch Nhạn níu tay Liễu Tinh cùng đi lên lầu.
Liễu Tinh chặc lưỡi:
- Nhạn, cậu lại thế rồi, cứ như là rất hiểu bản thân vậy. Vậy thì ai hợp với cậu, sếp Khang mà cậu tự chọn chẳng phải cũng thế sao.
Bạch Nhạn không nói gì, thở dài, lấy chìa khóa ra mở cửa.
Liễu Tinh ôm khung cửa, cũng thở dài theo:
- Phụ nữ với nam giới đúng là không giống nhau, đàn ông kết thúc một mối tình, có thể rất nhanh đã bập vào mối tình thứ hai, nhưng phụ nữ thì không được, nếu không lưu luyến chuyện cũ thì cũng chìm đắm trong đó, đau khổ đay dứt, cần có một quá trình hồi phục rất dài. Nhạn, mặc dù cậu và sếp Khang cưới rồi lại bỏ, nhưng vẫn còn có một chút tình cảm, nhất thời không thể tiếp nhận sự theo đuổi của người khác được.
- Liễu Tinh, giờ cậu có thể đi diễn thuyết về tình cảm được rồi đấy. - Bạch Nhạn cười rồi bước vào phòng, thay bộ đồ ngủ rộng rãi.
- Phật tổ ngồi dưới gốc bồ đề bảy bảy bốn chín ngày mới ngộ được chân lý Phật học. Những kẻ đã nếm trải ngọt ngào và cay đắng của tình yêu như chúng ta đương nhiên cũng có vài điều tâm đắc. Thực ra, đàn ông trừ việc cùng cậu lên giường, cũng chẳng có tích sự gì mấy. Nhưng lên giường được cũng đã là không tồi rồi, chí ít cũng có thể sưởi ấm cậu. Nếu đột ngột lên giường với người đàn ông khác, lại phải trải qua thời kỳ tìm hiểu, còn lo kích cỡ có phù hợp hay không. Haizz, mặc áo đòi hỏi phải mới, nhưng người thì phải cũ mới tốt! Nhưng người ta có nghĩ thế đâu.
- Kích cỡ gì cơ? – Bạch Nhạn vừa hỏi dứt lời đã hiểu ra luôn, mặt nóng bừng lên, đuổi theo đánh Liễu Tinh – Cái đồ lưu manh nhà cậu, lời này mà cũng nói ra được.
Liễu Tinh cười lớn chạy trốn khắp nơi:
- Mình nói thật mà, cậu thử hỏi bác sĩ Lãnh là biết ngay, anh ấy gặp biết bao đàn ông rồi, kích cỡ chỗ đó của đàn ông muôn hình muôn dạng mà.
- Liên quan gì đến cậu chứ?
Bạch Nhạn cười đứt cả hơi, hai người cười đùa một hồi rồi ngã lăn lên giường, nghe thấy điện thoại báo chuông tin nhắn thì tiện tay với lấy xem.
- Ai thế? – Liễu Tinh ngừng cười, thò đầu ra xem, thấy Bạch Nhạn ngẩn người ngơ ngác.
Bạch Nhạn vội xóa tin nhắn đi:
- Người ta nhắn nhầm thôi.
- Bác sĩ Lãnh à? – Liễu Tinh không tin, tò mò hỏi.
- Nhầm số mà. Liễu Tinh, cậu đi tắm trước đi, rồi giặt một cái khăn mang ra lau chiếu. Mình vào bếp bổ dưa hấu cho cậu ăn. - Bạch Nhạn ngồi dậy, vừa nói vừa đi vào bếp.
Liễu Tinh ờ một tiếng, bĩu môi liếc chiếc điện thoại trên tủ đầu giường.
Hai người tắm rửa xong, trèo lên giường xem tivi một lát, Liễu Tinh kêu buồn ngủ, Bạch Nhạn tắt đèn, tắt ti vi, cùng nằm xuống với Liễu Tinh. Rất nhanh Liễu Tinh đã ngáy ngon lành, cô lại chẳng hề buồn ngủ chút nào, trong đầu lúc thì hiện lên gương mặt như bảng pha màu của Minh Tinh, lúc thì lại là gương mặt nghiêm trọng của Minh Thiên, cuối cùng là ánh mắt sâu thẳm như biển đêm của sếp Khang.
Cô đã dọn ra khỏi nhà rồi, đã trịnh trọng tuyên bố với anh cô thật sự muốn ly hôn, tại sao anh còn không chịu tin?
Bạch Nhạn thật sự không hiểu, Lục Địch Phi ly hôn như thay áo, sống phóng khoáng biết chừng nào. Hai người họ chia tay trong hòa bình, không ảnh hưởng gì đến anh, cớ sao anh lại không chịu?
Lẽ nào anh vẫn còn cố chấp cái gọi là “tình yêu” của anh, anh không biết rằng tình yêu ấy của anh, cô đã không còn nghĩ đến, không cần, cũng không dám đón nhận nữa.
Bạch Nhạn khẽ thở dài, lại trở mình.
- Trạch Hạo, đừng nghịch nữa, em phải ngủ. – Liễu Tinh nằm cạnh lẩm bẩm nói mơ, tay huơ lên không trung rồi từ từ đặt lên eo Bạch Nhạn, miệng nở một nụ cười ngọt ngào.
Bạch Nhạn đau lòng vuốt mi Liễu Tinh, mắt đỏ hoe.
Liễu Tinh ngốc quá! Cô thầm than trong lòng.
Tuy Lý Trạch Hạo đã thay lòng đổi dạ, nhưng anh ta cũng là một bông hồng giấy trong trái tim Liễu Tinh, vĩnh viễn chiếm một vị trí trong cuộc đời cô ấy.
Điều này không thể phủ nhận.
Sáu giờ sáng, Khang Kiếm về đến Tân Giang. Giản Đơn đã ngủ một giấc ngắn trên xe, nhưng tinh thần vẫn không được tốt. Anh đưa Khang Kiếm về tới tiểu khu, Khang Kiếm hỏi về lịch trình buổi sáng hôm nay, cũng chỉ là bố trí công việc thường ngày. Anh bảo Giản Đơn buổi sáng không cần đến văn phòng, về nhà ngủ cho khỏe rồi buổi chiều hãy đi.
Giản Đơn đi rồi, anh lên nhà tắm một cái, thay bộ quần áo sũng mồ hôi. Thấy giỏ quần áo thay ra bên ngoài đã chất đầy quần áo, ánh nắng rọi vào thấy rõ sàn nhà phủ một lớp bụi, Khang Kiếm nhún vai, lẳng lặng nhìn gương cạo râu, chải đầu.
Ngôi nhà không có bà xã, có còn là nhà nữa không?
Khang Kiếm đánh xe tới Thành ủy, anh xuống xe, lịch sự gật đầu chào cậu cảnh vệ đứng gác ở cổng. Trong phòng đăng ký bên cạnh bỗng xuất hiện một cậu cảnh vệ khác, đứng nghiêm trước mặt Khang Kiếm rồi lịch sự nói:
- Chào trợ lý Khang, có một trung tá muốn gặp anh.
Khang Kiếm nhướn mày nhìn cậu cảnh vệ đầy dò hỏi.
Thành ủy là cơ quan công quyền quan trọng, không phải ai cũng có thể vào được. Đôi khi, một số người dân bất bình hay căm ghét xã hội sẽ tụ tập ở cổng Thành ủy gây náo loạn. Khang Kiếm đã từng tận mắt chứng kiến mấy cô công n