Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342931
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2931 lượt.
định thần lại được.
Đi dưới ánh mặt trời, Bạch Nhạn mới cảm thấy người ấm lên, cô thở dốc từng hơi, như thể đã phải nín thở rất lâu.
Mối nghiệt duyên này, lúc nào mới có thể cắt đứt đây!
Suốt buổi chiều, Bạch Nhạn cứ ngơ ngơ ngẩn ngẩn như người mất hồn.
Mặc dù cơ thể cô vẫn đi ra đi vào phòng mổ, người khác hỏi gì cô đều trả lời đầy đủ, y tá trưởng cần gì cô đều có thể đem đến rất chính xác, nhưng suy nghĩ của cô đã treo ngược cành cây từ lâu.
Thực ra, đây chính là biểu hiện của chứng rối loạn tâm lý cưỡng chế[1'>.
[1'> OCD (Obessive-Compulsive Disorder): một rối loạn tâm lý có tính chất mãn tính, dấu hiệu phổ biến của bệnh là bị ám ảnh, cảm thấy lo lắng không có lý do chính đáng và phải thực hiện các hành vi có tính chất ép buộc để giảm bớt căng thẳng.
Không thể không thừa nhận, bây giờ dù cô và bà Bạch Mộ Mai có cắt đứt triệt để đến mấy, nước sông quyết không phạm nước giếng, nhưng nước sông hay nước giếng xét cho cùng cũng đều là nước. Bà Bạch Mộ Mai là mẹ cô, điều này không thể phủ nhận. Chuyện của bà, cô không thể không để tâm, hơn nữa lại còn dính dáng đến bố của sếp Khang, đúng là đã loạn càng thêm loạn.
Nhưng cô thấp cổ bé họng, chẳng thay đổi được gì, chỉ có thể mở to mắt nhìn bí thư Khang lao đầu vào lửa mà không dám đưa tay ra cứu giúp. Đúng là nực cười, ông Khang lăn lộn trên quan trường nhiều năm như vậy mà lại không nhìn rõ được bộ mặt thật của bà Bạch Mộ Mai. Ông ta sẽ không cho rằng Bạch Mộ Mai ở vậy bao nhiêu năm là vì không thể quên được ông ta đấy chứ? Nếu bà Bạch Mộ Mai thật sự có thể si tình tới mức đó, vậy thì cô từ đâu chui ra?
Tình yêu quả đúng là trẻ không tha già không thương, khiến IQ con người ta tụt giảm, có mắt như mù.
Hiện giờ, trong mắt bà Bạch Mộ Mai, ông Khang Vân Lâm là một kẻ dở ông dở thằng, theo quan điểm về hạnh phúc và tình dục cường điệu của bà thì ông chẳng có chút giá trị sử dụng nào. Bà Bạch Mộ Mai sẽ chẳng vì tình yêu mà dành nửa đời sau của mình để đi phục vụ một ông già.
Tình yêu rất đẹp đẽ, hiện thực lại rất tàn khốc.
Bạch Nhạn chỉ hy vọng ông Khang Vân Lâm vẫn chưa kích động đến mức thông báo quyết định này cho vợ cả và vợ lẽ của ông ta, như vậy số người chịu tổn thương có thể ít đi một chút. Trải qua những năm tháng dài dằng dẵng, sức chịu đựng của bà Lý có lẽ đã mạnh hơn nhiều so với thời trẻ!
Bốn giờ, Lãnh Phong đúng hẹn gọi điện thoại cho Bạch Nhạn. Bạch Nhạn nói mình không được khỏe, muốn về nhà nghỉ ngơi. Nghe vậy Lãnh Phong nói là cô đói rồi, anh sẽ đến ngay để đưa cô đi ăn.
Bạch Nhạn nắm chặt điện thoại, trong lòng không phải là không rung động. Nhưng, con thiêu thân bị thương cũng có sự lựa chọn, không thể cứ thấy nguồn sáng ấm áp là lao đầu vào. Lãnh Phong rất tốt, quan tâm tới cô, tâm tư muốn theo đuổi cô của anh cô cũng hiểu được. Nói ra thì không biết cô hạnh phúc hơn Liễu Tinh biết bao nhiêu lần. Vừa ly hôn đã có một người đàn ông tốt như vậy chờ đợi sẵn, muốn bao nhiêu hư vinh có bấy nhiêu. Con người ta quý ở chỗ biết tự lượng sức mình, trong lúc đón nhận sự quan tâm của Lãnh Phong, cô đặt tay lên ngực tự hỏi: điều Lãnh Phong mong muốn, cô có thể mang đến cho anh không?
Ít nhất, hiện giờ, cô không có tâm trạng, cũng không có tự tin mang đến cho anh. Bởi vì là Lãnh Phong, nên cô càng phải thận trọng hơn. Minh Thiên nói, Lãnh Phong vì cô nên mới tới Tân Giang. Khi đó, Lãnh Phong mới chỉ nghe về cô chứ chưa từng gặp mặt.
Bất kỳ người con gái nào khi nghe được chuyện này đều sẽ bị sự cố chấp và lãng mạn đó làm cho cảm động đến rơi lệ. Cô là một dạng khác, nghe xong trầm mặc rất lâu rồi khẽ thở dài.
- Em muốn về nhà nằm một chút, trước khi ngủ em sẽ nấu cháo ăn. - Bạch Nhạn nói.
- Vậy tan làm xong anh tới thăm em?
- Ngày mai chúng ta gặp nhau ở bệnh viện.
- Bạch Nhạn?
- Hả?
Lãnh Phong mím chặt môi, thở thật sâu:
- Làm bạn gái anh nhé, được không?
Bạch Nhạn thông minh sắc sảo thế nào, anh đã được chứng kiến. Nếu cứ vòng vo tam quốc mà không đi thẳng vào vấn đề, cô sẽ còn vòng vo xa xôi hơn cả anh.
Câu hỏi ép thẳng vào tim khiến Bạch Nhạn suýt nữa thảng thốt kêu lên.
- Em đã ly hôn mấy tháng rồi, tâm trạng có lẽ đã ổn định hơn nhiều. Trước đây anh đã từng thổ lộ với em, nhưng khi đó không phù hợp. Bây giờ thì được rồi chứ? - Lãnh Phong giải thích thêm.
Bạch Nhạn thận trọng cân nhắc câu chữ, lựa lời đáp:
- Anh Lãnh,