Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342929
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2929 lượt.
cũng không biết tại sao, có lẽ là một lần bị rắn cắn mười năm sợ dây thừng, nên em có vẻ như mắc chứng sợ hôn nhân. Cứ nghe tới kết hôn là mồ hôi túa ra đầy người.
- Chúng ta làm người yêu trước, kết hôn ít nhất phải hai năm nữa. Hồi đi học anh có học thêm về tâm lý học, nhất định anh sẽ có biện pháp xua tan chứng sợ hãi của em. - Lãnh Phong binh đến tướng chặn, không hề nao núng.
Bạch Nhạn đỏ bừng mặt, nhất thời ấp úng:
- Nhưng… em sợ sẽ khiến anh nhỡ nhàng.
- Bạch Nhạn - Giọng Lãnh Phong bỗng dịu đi, như ngọn gió xuân ấm áp thức tỉnh đất mẹ - Anh mất đi bố mẹ khi còn nhỏ xíu, nhưng anh vẫn có thể bước ra khỏi bóng đen. Một chút trắc trở này của em thì có là gì? Đừng sợ, đã có anh! Chúng ta thử kết giao xem!
Bạch Nhạn bần thần cúp điện thoại, tâm trạng ngẩn ngơ lại càng trầm trọng hơn.
Đúng là mẹ con đào hoa, hôm nay bà Bạch Mộ Mai có lão vương tử cầu hôn, cô cũng có một người đàn ông ưu tú ngỏ lời. Hôm nay là một ngày bình thường, đâu có phải ngày lễ Tình nhân theo lịch âm lịch dương gì đâu!
Ngồi trên xe buýt, Bạch Nhạn ngẩn ngơ thừ mặt ra trước cửa sổ. Người ngồi bên cạnh ngạc nhiên nhìn cô rồi tốt bụng huých cô một cái:
- Điện thoại của cô reo kìa!
- Ồ!
Lúc này Bạch Nhạn mới nghe thấy tiếng chuông điện thoại.
- Cô nhóc, em lại lừa anh rồi!
Vừa bấm phím nghe, giọng nói khàn khàn quyến rũ của Lục Địch Phi đã vang lên bên tai cô.
Tiếp xúc với Lục Địch Phi vài lần, Bạch Nhạn đã quen với giọng nói mập mờ bỡn cợt của anh ta nên coi như gió thoảng bên tai, không thèm bận tâm.
- Anh Lục, không phải là tôi không chủ động gọi điện, mà thực ra là tôi không có chuyện gì dám làm kinh động đến lão đại nhân.
- Anh chẳng qua chỉ hơn em có tám tuổi thôi, không phải là già, mà là chững chạc. - Lục Địch Phi bất mãn làu bàu.
- Dạ chào anh Lục chững chạc! - Bạch Nhạn ngoan ngoãn gọi.
Ở đầu dây bên kia, Lục Địch Phi sung sướng cười ha hả:
- Cô nhóc, nghe nói bây giờ em đã quay về với tầng lớp độc thân giống anh, hai kẻ độc thân chúng ta ăn mừng tí đi, được không?
Bạch Nhạn nhe răng cười, thật xấu hổ thay cho Đảng khi có người cán bộ kiểu này:
- Sếp Lục, gần đây tình hình khu đô thị mới tốt lắm à?
- Cô nhóc, chuyện lớn tới đâu cũng không quan trọng bằng em. - Trời sinh Lục Địch Phi có cái mồm khéo lấy lòng người, đương nhiên anh ta đoán ra được ẩn ý trong lời Bạch Nhạn - Khang Kiếm là đồng nghiệp và anh em của anh, cô nhóc em cũng là người quan trọng của anh. Anh chẳng có ưu điểm gì, nhưng được cái yêu ghét rõ ràng. Cậu ta là cậu ta, em là em. Bọn em đã chia tay, nhưng với anh mà nói, cô nhóc vẫn là cô nhóc ngày nào, vẫn luôn trong sáng trong lòng anh.
Bạch Nhạn bịt miệng, sợ mình sẽ ọe ra mất. Đối phó với Lục Địch Phi, cách tốt nhất là chỉ cười chứ không trả lời. Con người Lục Địch Phi này miệng lưỡi ngọt xớt, nghe như không có chừng mực, bất chấp hoàn cảnh, nhưng Bạch Nhạn cảm thấy thật ra đó chỉ là cách che giấu của anh ta. Trên thực tế, lòng dạ Lục Địch Phi không hề nông cạn hơn sếp Khang, dã tâm cũng không nhỏ hơn sếp Khang.
Sau một màn cười đùa, Lục Địch Phi lúc thì dỗ dành, lúc thì ép buộc, khiến Bạch Nhạn cuối cùng phải đồng ý tối thứ Sáu này sẽ đi ăn cơm cùng anh ta.
Không phải Bạch Nhạn không có cách từ chối, mà là cô biết nếu cô không đồng ý, Lục Địch Phi sẽ giống như một con nhặng vo ve lượn lờ quanh đầu cô bất kể ngày đêm.
Có phải bây giờ Lục Địch Phi vẫn muốn hợp tác với cô để lật đổ Khang Kiếm? Bạch Nhạn cười khổ, có chút bất lực.
Tiểu khu nơi Bạch Nhạn thuê nhà bây giờ sinh hoạt rất thuận tiện, đối diện có một chợ nông sản đêm, mỗi ngày vào buổi sáng sớm và chiều muộn thường bán tôm cá tươi và rau củ.
Nếu tan ca sớm, Bạch Nhạn thích lượn chợ một vòng trước khi về nhà.
Vào chợ, nhìn thấy mấy người đang xúm lại ở khu đồ biển nên cô bước tới nhìn, mấy sọt cua tươi rói đang giương càng lên, con nào con nấy to đùng chắc nịch, mai xanh càng dài, những sợi lông trên càng vừa đen vừa dài, nhìn là biết cua đã được mấy năm tuổi, hỏi giá cũng không quá đắt.
Mấy người xung quanh mỗi người lấy mấy con, vèo một cái, trong sọt đã chẳng còn lại bao nhiêu.
- Cô bé ơi, có mua mấy con về nhà tẩm bổ không? Cua mùa nay là béo nhất đấy.
Bác chủ sạp thấy Bạch Nhạn chỉ nhìn mà không mua thì cười hỏi.
Bạch Nhạn bị bác ta làm cho động lòng, hôm nay vừa khéo cô lại chưa có gì ăn, bụng đã lẹ