Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Giấy

Hoa Hồng Giấy

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1342907

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2907 lượt.

iểm kia không xứng. Cuối cùng, cô ta mỉa mai nói với anh rằng, anh còn chẳng bằng một cái móng chân của Khang Kiếm. Bây giờ cô ta là một đóa hoa nhài cắm bãi cứt trâu.
Nghe những lời này của Y Đồng Đồng, anh không tức giận, có lẽ từ “tức giận”không đủ để miêu tả cảm xúc của anh.
Anh trở nên rất trầm lặng, cảm thấy bi thương cho chính mình, cảm thấy tội nghiệp cho Y Đồng Đồng.
Tất cả mọi thứ hiện giờ, đều là quả báo của bọn họ.
Tình yêu, thật sự sẽ không đứng yên chờ đợi.
Lặng lẽ nhìn người đàn ông đang ôm chặt Liễu Tinh, Lý Trạch Hạo giấu chiếc phích ra phía sau lưng, cụp mắt xuống rồi quay người bỏ đi.
- Anh ấy…anh ấy chẳng nói gì cả.
Nước mắt Liễu Tinh lã chã rơi.
- Đó là bởi vì hắn không còn mặt mũi nào để nói. - Giản Đơn hừ giọng, cau mày nhìn Liễu Tinh - Cô khóc cái gì?
- Trông anh ấy rất gầy, rất tiều tụy…
- Cô không đành lòng?
- Không phải - Liễu Tinh lắc đầu - Chỉ hơi thổn thức thôi. Anh nói có phải hôm nay anh ấy tới tìm tôi không?
- Tôi có phải là chiếc guốc đi trong bụng hắn ta đâu. - Giản Đơn cau mày, liếc xéo cô - Rốt cuộc hôm nay cô có đi làm hay không?
- Á, anh hại chết tôi rồi. - Liễu Tinh kêu toáng lên, lau nước mắt rồi giẫm lên những vũng nước, tê tái chạy về phía khu nhà khám bệnh.
Nhìn điệu bộ thảm hại của cô, Giản Đơn không nhịn được bật cười. Cười xong mới ngẩn người, toi rồi, anh còn chưa nói chuyện với cô mà!
Liễu Tinh nghiêng người dựa vào cửa, thở dài nhìn Giản Đơn lúc thì cau mày, lúc thì vò đầu bức tóc bực bội đi tới đi lui. Vừa rồi khi nép vào trong lòng Giản Đơn, mùi hương đặc trưng của đàn ông xộc tới khiến tim cô bỗng loạn nhịp - Cảm giác có một nơi nương tựa, cảm giác được bảo vệ như vậy, thật sự, đã lâu lắm rồi không gặp.
Liễu Tinh vào làm, bệnh nhân đầu tiên là Lâm Phong.
Lâm Phong lại mang bầu, sắc mặt đầy đặn hơn trước rất nhiều, trên mặt toát lên sự thỏa mãn của một phu nhân nhà giàu. Từ sau vụ sảy thai lần trước, cô không trở lại bệnh viện làm việc nữa. Chút tiền lương còm cõi mỗi tháng còn không đủ cho chồng cô ấy uống một bữa trà!
- Thai được 12 tuần, tim thai đập mạnh, tiếng tim đập cũng rất tốt.
Trưởng khoa Phụ sản đích thân kiểm tra cho Lâm Phong, vừa giúp cô kéo áo xuống vừa nói.
Lâm Phong nhờ Liễu Tinh khép cánh cửa bên ngoài lại.
- Chị Lư, chị siêu âm hộ em có được không?
- Bây giờ em đâu cần phải làm siêu âm. - Trưởng khoa Phụ sản không hiểu.
Lâm Phong đỏ mặt:
- Em muốn biết giới tính của thai nhi, không giấu gì mọi người, nếu là con gái thì em không muốn giữ.
- Tại sao? - Liễu Tinh sửng sốt - Con gái thì đã sao, cậu cũng là con gái đấy thôi?
Mắt Lâm Phong đỏ hoe, cô khụt khịt mũi, buồn bã nhìn ra ngoài cửa sổ:
- Chồng mình có bồ nhí ở ngoài, cô ta sinh cho anh ta một đứa con trai. Chỉ có điều cô bồ nhí đó là tiếp viên nhà hàng, nhà ở nông thôn nên mẹ chồng mình chê cô ta, nói là chỉ cần mình sinh được con trai thì cô ta không bao giờ bước được vào cửa, cũng sẽ không được phân chia gia sản. Đến nước này rồi, mình bắt buộc phải sinh con trai thì mới có thể trụ vững.
Phòng khám thai lặng ngắt như tờ.
Rất lâu sau, trưởng khoa Lư mới thở dài:
- Bệnh viện không cho phép siêu âm giới tính thai nhi. Nếu em muốn biết cái thai có mạnh khỏe không, chị sẽ làm giúp em.
- Cảm ơn chị Lư. - Lâm Phong cười rạng rỡ nắm chặt tay bác sĩ Lư.
Liễu Tinh nhìn theo Lâm Phong với vẻ cảm thông. Cô không cùng Lâm Phong tới phòng siêu âm, chỉ cảm thấy trong lòng bức bối và rất muốn nói chuyện với Bạch Nhạn.
Với bất kỳ chuyện gì, cách nhìn nhận của Bạch Nhạn cũng độc đáo, cũng biết cách an ủi người khác.
Liễu Tinh muốn kể cho Bạch Nhạn chuyện Giản Đơn, chuyện Lý Trạch Hạo, kể cả chuyện Lâm Phong.
Gọi liền mấy lần nhưng điện thoại của Bạch Nhạn đều bận.
Bạch Nhạn nấu cháo điện thoại với ai thế nhỉ? Liễu Tinh băn khoăn cụp máy.
Thời tiết xấu, nhiệt độ lại thấp, Bạch Nhạn ngồi mãi trong nhà như người tàn phế nên thấy chán chường, tivi không muốn xem, tay làm gì cũng bất tiện. Đi đi lại lại mấy vòng từ phòng bếp tới phòng ngủ, cô cảm thấy cần phải kiếm chuyện gì đó để làm.
Đầu tiên cô gọi điện thoại cho Lãnh Phong.
Lãnh Phong rất bận, mãi một lúc sau mới nghe máy:
- Chuyện gì thế, Bạch Nhạn?
- Buổi sáng nhiều bệnh nhân lắm à?
- Ừ, hôm nay có chuyên gia khám nên người ta xếp hàng rất đông, buổi chiều còn ba ca mổ nữa, đúng là một ngày tất bật.
- Ồ! - Bạch Nhạn thoáng chút bất an, cảm giác như mình gọi điện tới không đúng lúc.
- Em có chuyện gì à?
- Em định hẹn anh tối nay đi ăn cơm, Liễu Tinh nói ở gần đây mới mở một quán ăn Hồ Nam, có món đầu cá sốt cay rất ngon. Anh làm việc đi, chúng ta hẹn sau vậy.
- Không, anh có thời gian, nhưng phải đợi anh một lát, anh tới đón em. - Trái tim Lãnh Phong lại không nhanh nhẹn như lời nói, từ trước tới giờ Bạch Nhạn chưa từng chủ động hẹn với anh, thậm chí rất ít khi chủ động gọi điện cho anh.
- Muộn đến mấy em cũng sẽ đợi. Lãnh Phong, trời mưa đường trơn, anh chạy xe chậm thôi nhé. - Bạch Nhạn căn dặn.
Lãnh Phong