XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Giấy

Hoa Hồng Giấy

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1342905

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2905 lượt.

biết cuộn đuôi rất chặt, giả vờ kiên cường và vui vẻ trước mặt người khác, thực ra bên trong lại rất yếu đuối, rất tự ti, khao khát chờ mong một mái ấm. Chỉ có điều anh ấy không hạnh phúc và vui vẻ như em, bởi vì em có Minh Thiên.
- Nhưng bọn em…đã ly hôn…
Lãnh Phong hỏi, giọng rất thấp, gần như chìm nghỉm trong âm thanh huyên náo của tiệm ăn, nhưng Bạch Nhạn vẫn nghe thấy.
- Sao lại không thể ly hôn? Khi đó, cả hai đều bị tổn thương, trước mặt là đỉnh núi hiểm trở, sau lưng là vực sâu thăm thẳm, nếu không ly hôn, kết cục như vậy sẽ cứ mãi tiếp diễn. Chỉ cần chia tay, cả hai sẽ bình tĩnh lại, dưỡng thương thật tốt, dành ra một chỗ trong trái tim thì mới có thể bắt đầu nhìn rõ đối phương và điều chỉnh tâm trạng của mình.
- Anh ta có xứng đáng không? - Tim Lãnh Phong đau thắt lại.
- Lãnh Phong, cuộc đời không thể so đo được. Trước đây, em vẫn oán trách sự tàn nhẫn của ông Trời, tại sao em không thể có bố mẹ yêu thương mình hết mực giống như những người khác? Tại sao em và Minh Thiên yêu thương nhau nhưng lại không thể ở bên nhau? So đo tới cùng cũng chẳng thay đổi được gì. Đó là hiện thực mà ta chỉ có thể đối diện. Nếu anh thích một người, anh có đi so đo ai hi sinh nhiều, ai bỏ ra ít không? Không đâu, Trái đất có hàng tỷ người, anh gặp hàng ngàn người, anh quen hàng trăm người, nhưng anh sẽ chỉ thích một người mà thôi? Có nỡ so đo không? Tại sao lại cảm thấy sinh mệnh rất đáng quý, là bởi vì thời gian chết đi quá dài. Bây giờ em hai mươi tư tuổi, cứ cho là em sống thọ đến tám mươi tuổi mới chết thì cũng chỉ còn lại có năm mươi sáu năm. Trong năm mươi sáu năm này, em còn chưa lập gia đình, chưa sinh con, chưa đi rất nhiều nơi em thích, chưa làm rất nhiều chuyện, em muốn làm bà ngoại, bà nội…em không có thời gian so đo nhiều đến thế, nắm bắt những cái trước mắt mới là quan trọng.
- Nhưng em không sợ anh ta sẽ lại làm tổn thương em sao?
Bạch Nhạn mỉm cười:
- Em cảm thấy phải là anh ấy lo lắng em có làm tổn thương anh ấy hay không! Anh ấy đã giở hết thủ đoạn ra rồi, em biết điểm yếu của anh ấy, còn anh ấy lại không biết điểm yếu của em. Người ta nói đàn ông giống như trẻ con, em không thể chỉ chấp nhận sự xuất chúng hơn người của anh ấy sau khi trưởng thành, mà lại từ chối sự ngang bướng và bội bạc của anh ấy thuở thiếu thời. Cuộc hôn nhân của bọn em bắt đầu là nghiệt duyên, anh ấy lấy em về là có mục đích, em cũng ngầm theo dõi anh ấy với tinh thần đề cao cảnh giác, chỉ cần hơi có gió lay cỏ động, em vẫn luôn giữ vững được vị thế của mình. Hôn nhân thất bại, không hoàn toàn là trách nhiệm của mình anh ấy, mà cũng có lỗi của em.
- Em nghĩ thông suốt tất cả những điều này từ khi nào?
- Khi một người đàn ông luôn ở trên ngôi cao ngất ngưỡng từ bỏ hết tôn nghiêm trước mặt em, cúi mình làm cát bụi, bộc lộ bản thân không chút che giấu; khi một người đàn ông, trong hoàn cảnh bi thảm nhất, dùng hết mọi cách, dù là ăn cướp ăn trộm, cũng phải sắp xếp để em có cuộc sống tốt đẹp nhất, còn anh ta lại chọn cách rút lui khỏi cuộc sống của em. Không cần những lời sáo rỗng, trái tim tự nhiên sẽ rung động.
Lãnh Phong nhắm mắt lại, thoáng chút tiếc nuối, thoáng chút bùi ngùi, thoáng chút chua xót.
Bạch Nhạn, bằng sự khéo léo và thẳng thắn của mình, đã nói cho anh biết, bọn họ cuối cùng sẽ phải đi lướt qua nhau.
Gặp gỡ muộn màng, số phận đã an bài tất cả mọi thứ giữa họ đều đã muộn…
Anh không biết phải oán trách ai, oán trách điều gì? Chuyện tình cảm thật khó nói. Như anh, chẳng qua chỉ nghe qua lời kể của Minh Thiên, đã động lòng với cô. Theo đuổi tới Tân Giang, biết được cô đã thành vợ người ta, nhưng vẫn thổ lộ với cô. Về mặt đạo đức đó là điều rất không nên, nhưng đó lại là tiếng gọi của con tim.
Trong mắt anh, Khang Kiếm là một tên đàn ông khốn kiếp không biết chịu trách nhiệm, nhưng Bạch Nhạn lại thích hắn ta. Có điều, Lãnh Phong không khỏi suy nghĩ, nếu ban đầu anh biết được xuất thân của Bạch Nhạn, biết được trong lòng Bạch Nhạn còn vương vấn một hình bóng khác, anh có động lòng với cô giống như bây giờ không?
Dù câu trả lời là gì đi chăng nữa, bây giờ cũng đều vô nghĩa.
Nói lâu quá, mồm hơi khô, Bạch Nhạn rót một bát trà đầy rồi tu ừng ực một hơi hết sạch.
- Em định tái hôn à? - Lãnh Phong chua chát hỏi.
- Phụt. - Bạch Nhạn cười bắn cả nước trà ra ngoài. - Ai lại coi hôn nhân như trò trẻ con thế?
Lãnh Phong nhướn mày.
- Em chỉ nói với anh cảm xúc của em, nhưng hôn nhân không phải là chuyện của hai người, mà là chuyện của hai gia đình. Núi cao vực sâu giữa bọn em vẫn tồn tại, có thể vẫn còn những con người, những sự việc mà anh ấy không ngờ đến sẽ xuất hiện. Bây giờ mà vội vàng quay lại với nhau thì chưa biết chừng kết quả cũng lại như trước đây. Em vẫn phải sống cuộc sống độc thân tự do trước đã.
Cô độc thân, nhưng cũng sẽ không cho bất kỳ người đàn ông nào có cơ hội.
Lãnh Phong nâng ly rượu lên, rượu hoa điêu nguội rồi nên hơi đắng.
- Để em, để em…
Ăn cơm xong đi ra ngoài, Bạch Nhạn vội chạy tới quầy thu ngân tranh trả tiền.
Lãnh Phong khựng lạ