XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Giấy

Hoa Hồng Giấy

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1342904

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2904 lượt.

đến quán ăn Hồ Nam lại gọi toàn món miền Nam, thế thì đến làm cái quái gì?
Lãnh Phong mỉm cười gấp thực đơn lại.
- Cô ấy giận rồi, không giới thiệu được món đặc sản thì tối nay không có tiền hoa hồng. - Nhìn theo bóng cô nhân viên, Bạch Nhạn gợi chuyện.
Tiệm ăn mời khách uống trà của Mông Cổ, vị rất ngon, Bạch Nhạn uống liền hai bát.
Lãnh Phong gật đầu:
- Ra ngoài ăn cơm, có lúc không hoàn toàn là vì khẩu vị, mà còn mang theo một chút tâm tư. Hai ngày nữa là tay em cắt chỉ rồi!
Bạch Nhạn giở băng cho anh xem, mắt sáng như sao:
- Nhìn này! Hai hôm nay không cử động bừa bãi nên miệng vết thương lành rất nhanh.
- Có gì đáng khen đâu? Nếu đúng biểu hiện tốt thì phải động não, vì ba trăm tệ mà chịu khổ như vậy có đáng không?
Qua hàng mi dày, Lãnh Phong nhìn cô rồi nhắc lại chuyện cũ.
Bạch Nhạn băng bó lại cái tay rồi nhếch miệng:
- Đó là vì anh không hiểu em nên mới nói như thế.
Lãnh Phong cười:
- Em rất phức tạp sao?
- So với người khác thì em rất phức tạp. Lãnh Phong, anh có biết em không có bố không? - Bạch Nhạn chớp mắt, bình tĩnh nhìn Lãnh Phong.
Lãnh Phong sững người, nhất thời không trả lời.
Bạch Nhạn nói tiếp:
- Em không chỉ không có bố, mà em còn không biết bố em là ai. Mẹ em là diễn viên kịch, cũng được coi là có tiếng ở tỉnh! Nếu anh thích Việt kịch thì chắc chắn anh không lạ gì bà ấy.
Lãnh Phong bất giác ngồi thẳng người dậy, gương mặt trở nên nghiêm túc.
- Sợ rồi sao? - Bạch Nhạn nhướn mày, cười thản nhiên - Trong bệnh viện chẳng có mấy người biết chuyện này, lúc em cưới, Liễu Tinh mới gặp mẹ em một lần. Cô ấy tưởng bố em mất sớm chứ không biết rẳng em chẳng biết bố mình là ai. Em có một linh cảm là người đàn ông ban cho em sinh mệnh này nhất định vẫn còn đang sống đâu đó trên cõi đời này, chỉ là do em không biết ông ấy, mà ông ấy cũng không biết đến sự tồn tại của em. Thực ra em không hề mong đợi, cũng chẳng hề tò mò chút nào về ông ấy. Nghe mấy chuyện này, anh có tưởng tượng nổi em đã lớn lên dưới những con mắt xoi mói của người đời như thế nào không?
Lãnh Phong không cười, có thể nói, đầu óc anh nhất thời không theo kịp câu chuyện. Anh luôn tưởng rằng Bạch Nhạn là cô gái bé nhỏ gia cảnh bình thường nhưng rất được cưng chiều, tính cách hoạt bát, trong sáng, ngoan ngoãn, hiểu chuyện.
Nhân viên phục vụ bưng thức ăn lên.
- Mời hai vị dùng.
Trời mưa nên khách không đông, thức ăn nhanh chóng được đưa lên.
Bạch Nhạn không ngạc nhiên trước sự sửng sốt của Lãnh Phong:
- Minh Thiên là người bạn duy nhất của em thuở bé, cũng là người duy nhất đối xử tốt với em.
Lãnh Phong nín thở, rồi từ từ thở hắt ra. Giờ thì anh đã hiểu được sự yêu thương và bất lực của Minh Thiên mỗi khi nhắc tới cô em láng giềng là xuất phát từ đâu.
Bạch Nhạn gọi một bình rượu hoa điêu đun nóng với đường phèn và gừng tươi, ngửi thôi đã muốn say. Cô uống hai ngụm, dưới ánh đèn, gương mặt cô rạng rỡ như hoa đào.
- Cũng là người em yêu quý suốt đời.
Rượu vào, có thêm can đảm, Bạch Nhạn bèn dốc hết cõi lòng. Với Lãnh Phong, cô nên thành thực và tôn trọng anh.
- Không ai có thể thay thế vị trí anh ấy trong trái tim em, nhưng em và anh ấy không thể ở bên nhau.
Lãnh Phong nhấp một ngụm rượu mà cảm giác như đang nuốc một hòn lửa. Cuộc hẹn do Bạch Nhạn chủ động đề xuất quả nhiên là Hồng Môn yến[2'>.
[2'> Hồng Môn yến (bữa tiệc Hồng Môn): ý chỉ bữa tiệc mang nhiều âm mưu, có hại cho người tham dự. Xuất phát từ tích Hạng Vũ mở tiệc ở Hồng Môn để giết Lưu Bang.
Anh không nói gì, nghĩ xem tiếp theo đây, Bạch Nhạn sẽ nói những gì.
- Bọn em đã ước hẹn, mặc dù không thể ở bên nhau nhưng bọn em sẽ cố gắng sống cho thật tốt, đem tình cảm dành cho nhau đáp trả lại cho người sẽ yêu thương bọn em, để giảm những tiếc nuối xuống mức thấp nhất. Anh xem, em kết hôn rồi, Minh Thiên cũng đã có bạn gái. Bọn em sẽ không thể làm cho người kia phải lo lắng. Anh Lãnh, anh có bao giờ tò mò rằng tại sao em lại chọn Khang Kiếm không?
Tim Lãnh Phong thắt lại, anh sững sờ ngẩng đầu nhìn Bạch Nhạn. Dưới ánh đèn, lúm đồng tiền của cô lấp ló, vẫn là cô gái nhỏ nhắn thanh tú, tình cảm trong ánh mắt sóng sáng như nước.
Đây là chủ đề chính của buổi tối hôm nay sao? Bạch Nhạn thật thông minh, tự mình thổ lộ trước anh, để anh nhìn cho thật rõ, cũng để anh biết được trái tim cô đang nghiêng về đâu!
Anh có thể từ chối không muốn biết không?
- Trước khi gặp anh ấy, em đã từng đi xem mặt, cũng đã gặp được mấy người đàn ông không tồi, nhưng không hiểu sao em không thể nảy sinh tình cảm với họ, mà cũng linh cảm rằng họ sẽ không thể chấp nhận được hoàn cảnh phức tạp của em. Vì thế, chưa đợi mọi việc bắt đầu em đã nói lời tạm biệt. Khang Kiếm và em là người của hai thế giới hoàn toàn khác nhau, khi anh ấy theo đuổi em, em cũng từng bài xích địa vị, xuất thân và gia thế lẫy lừng của anh ấy. Nhưng khi nhìn thấy anh ấy, có một khí chất nào đó trên người anh ấy khiến em cảm thấy quen thuộc và gần gũi. Sau này em mới biết, thì ra bọn em cùng thuộc một loại người, đều là những người