XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Giấy

Hoa Hồng Giấy

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1342889

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2889 lượt.

nhất của Tỉnh ủy, tổ chuyên án đã tiến hành điều tra các cán bộ quan chức Tân Giang. Tổ điều tra gồm bảy người, chia làm hai nhóm, trải qua ba tháng nỗ lực làm việc đã điều tra được chỉ có vài đồng chí có hành vi không đứng đắn, nhận hối lộ, mua quan bán tước, hiện giờ đã xử lý, còn phần lớn vẫn thanh liêm, thành tích tốt, hy vọng sau này không ngừng cố gắng, tiếp tục phát huy.
Từ đầu chí cuối, mặt Khang Kiếm không biểu lộ gì, nhưng trong lòng lại thầm lẩm bẩm, tổ chuyên án đã tới cả ba tháng rồi, trước đó ông Khang Vân Lâm vẫn còn tại chức, sao không nói gì với anh.
Tiếng vỗ tay ngớt dần, ông Tùng Trọng Sơn đứng dậy nói rổn rảng:
- Nếu công tác điều tra đã kết thúc, vậy tối nay mọi người có thể thoải mái uống vài chén mà không sợ ảnh hưởng đến công việc rồi!
Ông Nghiêm Lệ không từ chối, cười cười tỏ ý đồng tình.
- Bí thư Lục của chúng tôi vẫn còn một món quà muốn tặng tổ trưởng Nghiêm. - Ông Tùng Trọng Sơn nói.
- Rượu có thể uống, quà không thể nhận. - Ông Nghiêm Lệ lắc đầu.
- Tổ trưởng Nghiêm cứ xem là quà gì đã rồi hãy quyết định. - Ông Tùng Trọng Sơn lấy từ phía sau ra một bức tranh chữ, từ từ mở ra.
Ông Nghiêm Lệ tiện tay giữ một góc bức tranh chữ, mấy chữ Kiêm dảm cầm tâm, hạo nhiên chính khí[3'> dần dần hiện ra trên trang giấy.
[3'> Ý nói văn võ song toàn, tính tình cương trực.
- Bản lĩnh của Địch Phi không mai một nhỉ, chữ vẫn đẹp như vậy. - Ông Nghiêm Lệ trầm trồ tán thưởng.
Lục Địch Phi cười ngượng nghịu:
- Đây là cháu tự bêu xấu trước mặt chú Nghiêm thôi, chủ yếu là cháu muốn thể hiện sự tôn kính với chú.
Ông Nghiêm Lệ cười lớn:
- Món quà này, tôi nhận.
Cuộc họp kết thúc khi trời đã sắp tối, mọi người đều đi thẳng tới nhà ăn của nhà khách Thành ủy.
- Thế nào? - Lục Địch Phi và Khang Kiếm đi phía sau, Lục Địch Phi vỗ vai Khang Kiếm.
- Còn thế nào nữa, chuẩn bị viết bản kiểm điểm chứ sao! - Mặt Khang Kiếm không chút cảm xúc - Lĩnh vực tôi quản lý lại xảy ra nhiều chuyện như vậy, không thể đổ trách nhiệm cho ai, tôi cũng phải chịu trách nhiệm của người lãnh đạo.
Lục Địch Phi cười ha hả:
- Đó chỉ là trên văn bản giấy tờ thôi, sao vậy, cậu giúp họ tìm vợ rồi còn muốn giúp họ sinh con sao? Bọn họ tự có tay, họ muốn như hối lộ ai mà quản được. Cải tạo thành cũ, miếng bánh ngon như thế, ai mà chẳng muốn có phần.
- Anh cũng muốn sao? - Khang Kiếm quay đầu nhìn Lục Địch Phi.
- Muốn chứ, tôi đâu phải là thánh, tôi mê tiền mê gái, thích nhà cao cửa rộng, có điều tôi không dám. Khang Kiếm, cậu có muốn không? - Anh ta nhìn thẳng Khang Kiếm, trong vẻ khiêu khích có thêm vài phần soi mói.
Khang Kiếm đang định nói thì điện thoại reo.
Đúng lúc này Lục Địch Phi cũng nhìn thấy ông Nghiêm Lệ đang vẫy ta với anh ta, cuộc nói chuyện bè dừng lại.
- Sếp Khang, tôi Hoa Hưng đây! - Số điện thoại rất lạ, nhưng vừa cất tiếng là Khang Kiếm đã nhận ra ai - Hôm nay trời đẹp, nắng vàng rực rỡ, không một gợn mây.
- Vất vả rồi hả? Khang Kiếm hỏi.
- Mấy trò vặt đó có đáng là gì, tôi lăn lộn giang hồ, lưu lạc giữa chính và tà, có tình huống nào mà chưa gặp qua. Sếp Khang yên tâm, tôi chẳng có tài cán gì, nhưng tuyệt đối đủ nghĩa khí với bạn bè.
Khang Kiếm khẽ nhếch một nụ cười rất nhạt:
- Tôi đang bận chút việc, hôm nào nói chuyện với ông sau.
- Được! - Hoa Hưng cúp điện thoại.
Đứng trong gió rét lạnh lẽo, Khang Kiếm không nén được sự ấm áp, nóng bỏng trong lòng. Anh cảm thấy một sự nhẹ nhõm trước đây chưa từng có, rất muốn hét lên, rất muốn cười.
Mây đen trước mắt đã hoàn toàn tan biến, anh lại nhìn thấy muôn dặm nắng vàng phía chân trời.
Lúc này, anh nhớ Bạch Nhạn hơn bao giờ hết.
Không nghĩ ngợi nhiều, anh liền bấm điện thoại. Bạch Nhạn đang nấu bữa tối. Cắt chỉ xong nghỉ ngơi mấy ngày, bỏ đi lớp bông băng, cô cảm thấy tay mình đã vô cùng linh hoạt, chỉ muốn vận động tay liên hồi.
Tối qua lúc thu xếp hành lý, Liễu Tinh nói:
- Nhạn, tay cậu đã khỏi rồi, bóng đen tâm lý cũng không còn nữa, mình về nhà mình thôi.
Lúc nói, ánh mắt cô nàng lẩn tránh.
- Cậu không sợ Giản Đơn lại tới tìm cậu sao? - Bạch Nhạn quan tâm hỏi thăm.
- Anh ấy…anh ấy tìm mình làm gì? Giết mình? Hay băm vằm mình ra?
Liễu Tinh hai tay chống nạnh, tỏ vẻ cương trực phô bày ruột gan, nhưng thật lòng mà nói, lẽ nào cô không hề mong đợi được tình cờ gặp gỡ Giản Đơn?
Giản Đơn, người không cao, cũng chẳng đẹp trai lắm, mặt trông như búp bê, nhưng thích cười, có tinh thần hiệp nghĩa, cố chấp trong tình yêu. Đêm không ngủ được, cô sẽ không khỏi đem Giản Đơn so sánh với Lý Trạch Hạo, chỉ tính riêng về sự cố chấp với tình cảm, Giản Đơn đã chiếm ưu thế. Nhưng đồng thời Liễu Tinh cũng cảm thán, sao số cô lại đen như thế, không gặp được người đàn ông nào trước sau như một như vậy?
Bạch Nhạn cười, không giữ Liễu Tinh lại, mặc cho cô nàng ra về.
Khi tình yêu tới, có lẽ chúng ta còn chưa biết, nhưng những gì nên xảy ra cuối cùng cũng sẽ thắng thế như chẻ tre, có ngăn cản cũng không ngăn được.
Lòng bàn tay cô có một vết sẹo màu hồng, khi đụng vào nước lạn