Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342888
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2888 lượt.
ông Tùng Trọng Sơn tới dạy bảo một trận chí công vô tư, nói ông ta làm vậy là dung túng cho cái xấu.
Cả hội trường im phăng phắc như tờ.
- Các đồng chí, tôi đã cố gắng hết sức, các đồng chí hãy tự mình bảo trọng! - Theo thói quen, ánh mắt quen thuộc của ông Tùng Trọng Sơn quét một lượt khắp hội trường, cuối cùng dừng trên người Khang Kiếm.
Sắc mặt Khang Kiếm bình tĩnh.
Y Đồng Đồng loạng choạng xuống xe, nếu Khang Kiếm không nhanh tay đỡ thì suýt nữa cô ta đã ngã đập đầu xuống đất.
Trọng lượng toàn cơ thể cô đè lên người anh, nhìn anh đầy bi thương:
- Anh…có thể đưa em lên lầu không? Em thật sự không còn một chút sức lực nào nữa.
Không nói không rằng, Khang Kiếm dìu cô đi về cửa thang máy. Cửa thang máy mở ra, anh giúp cô ta bấm số 16 rồi lùi lại.
- Khang Kiếm… - Y Đồng Đồng giữ cửa thang máy lại, tuyệt vọng nhìn anh bằng khóe mắt ngấn lệ.
- Đồng Đồng, những gì cần nói giữa chúng ta đã nói hết rồi. Người ta đi đường không thể nhìn về phía sau mà phải tiến thẳng về phía trước. Mỗi người đều có những chuyện cần phải quên, có những người cần quan tâm, giữa chúng ta đã là quá khứ rồi. - Anh đẩy cô ta ra.
Thang máy từ từ khép lại, che khuất khuôn mặt đầm đìa nước mắt của Y Đồng Đồng.
Khang Kiếm quay người, taxi vẫn đang ở bên ngoài đợi anh.
Anh nói địa chỉ của Bạch Nhạn.
Xe chạy tới dưới lầu, đèn phòng Bạch Nhạn đã tắt. Anh đứng một lúc trong cơn mưa, hút một điếu thuốc rồi quay người ra về.
Về đến nhà khách, anh sạc pin rồi bấm số máy của Bạch Nhạn, nhưng cô đã tắt máy.
Liên tiếp ba ngày sau, hậu quả rành rành, Bạch Nhạn không gọi điện tới quấy rối nữa. Khang Kiếm gọi tới một lần, cô nói đang ở bệnh viện cắt chỉ, không tiện nghe điện thoại, sau đó liền cúp máy.
Cúp máy đi, Khang Kiếm bắt đầu cảm thấy bồn chồn, như người có sức mà không thể dùng, cuộc sống bỗng trở thành hoang mạc. Lòng anh hốt hoảng, bơ vơ, hụt hẫng. Đầu anh như thể có một đám cỏ dại rối chặt vào nhau. Anh không tài nào ngồi yên trong văn phòng được nên bảo Giản Đơn lái xe tới công trường ở khu thành cũ đi một vòng.
Xe chạy rất chậm, đi rồi lại dừng. Anh nhìn ra ngoài cửa xe, những căn nhà đang xây dựng, bờ sông trơ trọi đóng băng bóng loáng, đám cây vẫn kiên cường trong mùa đông giá rét, tất cả chạy lướt qua trong yên lặng. Trước đây, khi ngồi trong xe, anh luôn bảo Giản Đơn chạy thật nhanh, còn mình thì liên tục nghe và gọi điện thoại.
- Nơi này sau này sẽ trở thành khu vực hiện đại và đẹp đẽ nhất của Tân Giang. - Anh bảo Giản Đơn.
Giản Đơn đăm chiêu nhìn về phía trước, tâm trạng nặng nề. Là thư ký riêng của Khang Kiếm, anh biết hiện giờ sếp Khang sắp rơi vào trận sống mái.
Chạy một vòng, chiếc xe lại quay về sân Thành ủy.
- Sếp Khang, Thành ủy họp khẩn cấp ở phòng họp tầng 10. - Tiểu Ngô chạy tới nói.
- Họp với bên nào thế? - Giản Đơn hỏi.
- Em đã nghe ngóng từ bên thư ký của phòng tổ chức, họ nói người dự là lãnh đạo Ủy ban Kỷ luật tỉnh. - Tiểu Ngô dè dặt nhìn Khang Kiếm.
Trái tim treo lơ lửng quá lâu của Khang Kiếm rớt “bịch”một cái, bình ổn hạ cánh. Anh cầm bút và sổ ghi chép, rảo bước đi về phía phòng họp.
Nếu anh đoán không nhầm, hôm nay tổ chuyên án sẽ họp để nói rõ với Thành ủy Tân Giang, cũng có nghĩa là công việc của tổ chuyên án đã hoàn toàn kết thúc, hôm nay sẽ công bố kết quả.
Trong phòng họp, không khí trang nghiêm. Ông Nghiêm Lệ - tổ trưởng tổ chuyên án của Ủy ban Kỷ luật tỉnh ngồi ở ghế chủ tọa, sắc mặt nghiêm nghị. Ông Tùng Trọng Sơn và thị trưởng ngồi hai bên. Những người khác cũng đang ngồi ngay ngắn. Các chư hầu đang có mặt tại đây đã nhiều năm lăn lộn quan trường, có tình huống nào là chưa gặp qua? Nhưng tình thế như thế này lại cũng ít gặp, ai nấy đều tỏ vẻ thận trọng.
Khang Kiếm là người vào sau cùng, anh lịch sự gật đầu chào ông Nghiêm Lệ. Ông Nghiêm Lệ là cha của Tiểu Tây, từng sống cùng khu tập thể với gia đình anh.
Ánh mắt ông Nghiêm Lệ nhìn Khang Kiếm thoáng chút ẩn ý sâu xa.
Thấy mọi người đã đến đông đủ, ông Nghiêm Lệ bèn ra hiệu cho ông Tùng Trọng Sơn và thị trưởng. Cuộc họp do ông Tùng Trọng Sơn chủ trì, ông Nghiêm Lệ phát biểu.
Không khí cuộc họp bỗng chốc ngưng trệ.
Theo tình hình mọi người được biết, trước mắt đã song quy sáu người, giám đốc Tống của Sở Xây dựng và Chủ nhiệm ban Đấu thầu đã bị chuyển sang Viện Kiểm sát lập án, đợi lệnh bắt giam. Còn bốn ông chủ của bốn công ty xây dựng, sau khi điều tra kết thúc, đã bình an trở về. Tất cả mọi người đều len lén nhìn ông Nghiêm Lệ, thầm nghĩ phen này Khang Kiếm tránh trời không khỏi nắng rồi.
Lục Địch Phi mỉm cười, lấy nắm cốc gạt lá trà uống một ngụm rồi lại mỉm cười nhìn mọi người, nụ cười hiền hòa, nhã nhặn.
Ông Nghiêm Lệ hắng giọng rồi bắt đầu phát biểu, nội dung rất ngắn. Khi ông nói xong, vẻ mặt một số người bắt đầu giãn ra, số khác lại không tin vào tai mình, hoài nghi không biết ông Nghiêm Lệ nói nhầm hay là tai họ nghe nhầm. Nhưng dù phản ứng của mọi người thế nào, thì ngay sau đó là một tràng vỗ tay nhiệt liệt.
Ông Nghiêm Lệ nói, dưới sự bố trí thống