Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Giấy

Hoa Hồng Giấy

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1342891

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2891 lượt.

u nhắm mắt đấy. - Y Đồng Đồng điềm tĩnh một cách kỳ lạ, không giống như đang phát điên.
- Chát, chát!
Mọi việc chỉ xảy ra trong vòng vài giây, cô vừa dứt lời, chưa kịp chớp mắt, Lý Trạch Hạo vung tay lên, bên trái bên phải, cũng tặng cho cô hai bạt tai, còn vang giòn khô khốc hơn cái bạt tai của cô.
Khuôn mặt trắng trẻo của Y Đồng Đồng phút chốc sưng phù như một chiếc bánh bao bị lên men. Cô ta đứng im như ngây dại, không nhúc nhích, nhìn chằm chằm vào người đàn ông thường ngày vẫn vâng vâng dạ dạ với mình bằng vẻ mặt không dám tin.
Lý Trạch Hạo thu tay về, nhắm mắt lại:
- Tôi còn muốn chơi thêm một lúc nữa, cô về trước đi!
Anh ta không nhìn cô, đẩy cửa bước vào phòng rồi tức tối sập cửa lại.
Y Đồng Đồng đứng sững như trời trồng, không nghĩ được gì.
Cô ta thẫn thờ quay người lại đi về phía cửa lới. Gần đó có mấy người phục vụ đang xì xào bàn tán, nhìn cô với ánh mắt thương hại.
Cô đi theo bản năng, mặt đau rát. Cô đi tới bên đường, giơ tay vẫy xe, máy móc nói địa chỉ.
Tóc dính vài giọt mưa, hắt xuống mặt, rất lạnh.
Xe dừng lại trước cửa nhà khách Thành ủy, cô đờ đẫn dựa vào một cây cột điện.
Đã là mười giờ đêm, bốn bề vắng vẻ tĩnh mịch, các dãy phòng trong nhà khách đều sáng đèn, phía trong vọng ra tiếng tivi.
Cô cầm điện thoại lên, bấm số. Cứ kết nối là bị tắt đi, nhưng cô không bỏ cuộc, tiếp tục bấm. Khi cô bấm tới lần thứ sáu, đối phương tắt máy.
Y Đồng Đồng cười khổ, lau nước mưa trên mặt. Bỗng, cô nghe thấy tiếng xe.
Trong màn mưa, một chiếc xe hơi màu đen dừng lại trước cửa nhà khách, cửa xe bật mở, Khang Kiếm cầm ô bước ra, chiếc xe lại quay đầu chạy đi.
- Khang Kiếm… - Y Đồng Đồng chạy tới.
Khang Kiếm giật mình, quay đầu lại nhìn. Y Đồng Đồng mặt đỏ khác thường, rõ ràng là bị sưng, toàn thân ướt như chuột lột, đứng không vững, đầu cuối gằm, níu chặt tay anh, miệng lí nhí không ngừng gọi tên annh.
- Có chuyện gì? Em bị ai đánh?
Y Đồng Đồng không nói gì, chỉ nức nở không ngừng.
Khang Kiếm cau mày nhìn ông bảo vệ đang nhoài người ra rồi kéo Y Đồng Đồng vào dưới ô, khựng lại một lúc rồi vẫy một chiếc taxi.
- Tới chung cư Hoa Hưng - Anh nói với tài xế.
Anh chưa bao giờ thấy Y Đồng Đồng với bộ dạng như vậy, không tiện đưa cô ta vào nhà khách nhưng cũng không thể để mặc cô ta trong mưa, nghĩ đi nghĩ lại đành đưa cô ta về chung cư.
Anh lại bật điện thoại lên. Đang đi đường thì thấy Y Đồng Đồng gọi điện tới, anh cho rằng cô ta chưa bỏ cuộc mà vẫn hy vọng quay lại với anh, nên anh bực bội tắt máy đi.
- Bạn trai em đâu? Anh sẽ giúp em gọi điện bảo anh ta đến với em.
Màn hình điện thoại nhấp nháy báo hiệu sắp hết pin. Khang Kiếm mím môi nghĩ tới việc Bạch Nhạn ra ngoài ăn cơm với Lãnh Phong sẽ về gọi điện cho anh, anh không khỏi cảm thấy sốt ruột.
- Đừng nhắc tới anh ta, đừng nhắc tới anh ta. - Y Đồng Đồng càng khóc dữ dội hơn, đến nỗi tài xế phải quay đầu lại, hỏi xem cần dừng xe không?
Khang Kiếm bất đắc dĩ xua tay:
- Không cần đâu, chạy mau lên.
Điện thoại bỗng reo lên, là Bạch Nhạn.
Khang Kiếm miết chặc điện thoại, do dự một lúc rồi bấm nút nghe.
- Sếp vừa mới tắt máy à? - Miệng Bạch Nhạn đang nhai quả gì đó giòn rụm, nghe chừng rất mọng nước.
- Chắc anh không cẩn thận chạm vào nút tắt máy.
- À, em về nhà rồi. Ui, tay tê quá, một tay đúng là bất tiện.
- Cơm ngon không? - Khang Kiếm quay người đi, cố tránh xa Y Đồng Đồng một chút.
- Tiếng sếp bé quá, em nghe không rõ.
Y Đồng Đồng bỗng òa khóa, khóc hết tẩ cả những ấm ức và không cam tâm, khóc hết sự đau thương, buồn bã của cô ta…
- Sếp ơi, ai đang khóc bên cạnh anh thế? - Lần này Bạch Nhạn nghe rất rõ ràng.
- Cậu ơi, cậu muốn tới tòa nhà số mấy của chung cư Hoa Hưng? - Đúng lúc này, bác tài rẽ vào cổng tiểu khu.
- Số 16! - Y Đồng Đồng nghẹn ngào trả lời.
Tim Khang Kiếm vọt lên cổ. Ở đầu dây bên kia, Bạch Nhạn im lặng.
- Bạch Nhạn? - Khang Kiếm gọi.
Màn hình tối đen, điện thoại hết sạch pin.
Khang Kiếm nhún vai tự giễu, đúng là chó cắn áo rách.
Bốn giờ chiều nay, anh nghe thấy một vị lãnh đạo của Ủy ban Kỷ luật Tân Giang nói, Hoa Hưng bị tổ chuyên án của Ủy ban Kỷ luật gọi tới nói chuyện, đến giờ vẫn chưa ra ngoài.
Sáng sớm họp ban lãnh đạo Thành ủy, ông Tùng Trọng Sơn sắc mặc trầm trọng, thở ngắn than dài thông báo với mọi người về việc chính sách khoan hồng mà ông đề xuất lên Tỉnh ủy đã bị bác bỏ.
Thông thường, khi một vị lãnh đạo nào đó bị song quy sẽ giống như lưới nhện, có thể kéo hàng loạt người ngã theo. Trong những lúc như thế này, quan phụ mẫu sở tại đều sẽ xin cấp trên cho một kỳ hạn, để trước một ngày cụ thể nào đó, tất cả các quan chức có liên quan sẽ đem hết tiền nhận hối lộ nộp vào tài khoản sạch, sau đó khi điều tra tới anh, anh xuất trình giấy nộp tiền ra thì sẽ không bị truy cứu. Xét cho cùng, một thành phố mà có quan tham thì quan phụ mẫu cũng chẳng còn mặt mũi nào.
Bây giờ, tổ chuyên án đã bắt sáu người rồi. Ông Tùng Trọng Sơn vội lên tỉnh để dàn xếp.
Báo cáo chuyển tới tay chủ tịch Lục, ông gọi cho