Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342835
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2835 lượt.
m đứt tay, Hoa Hưng không phải là người trực tiếp gây án nhưng bị tình nghi đứng sau giật dây, cộng thêm ông ta cũng có phần trong vụ giám đốc Sở Xây dựng và trưởng ban Đấu thầu Tân Giang nhận hối lộ lần trước. Việc đưa hối lộ vốn thường mắt nhắm mắt mở bỏ qua, không truy cứu đến, nhưng lần này cũng tính tội cho ông ta, ngoài ra còn có người tố cáo ông ta trốn thuế. Ông ta lại lẩn trốn, cho nên đã bị bắt.
Hoa Hưng được đưa tới phòng hỏi cung. Mắt ông ta húp lên, thịt trên mặt chảy xệ, tóc bạc trắng, vai rũ xuống, không còn vẻ nhanh nhẹn và nghênh ngang như thường ngày.
Cảnh sát bảo ông ta ngồi xuống, ông ta lập tức ngồi ngay ngắn, hai chân khép lại, không nhúc nhích, mắt nhìn đăm đăm xuống sàn nhà.
- Ngẩng đầu lên. - Ông Lưu vứt toẹt tập biên bản lên bàn quát lớn - Bây giờ ông đọc kỹ rồi nói rõ cho tôi, tại sao lại không giống với những gì ông đã nói?
Hoa Hưng nơm nớp kéo tập biên bản trước mặt lại đọc một cách dè dặt. Càng đọc, cái trán bóng nhẫy của ông ta càng vã mồ hôi.
Khi nhìn thấy văn bản thế chấp nhà, người Hoa Hưng run lên cầm cập, mắt hoa lên.
- Chuyện này có thật không? - Ông Lưu đập bàn quát.
Khóe miệng Hoa Hưng từ từ nhếch lên một nụ cười, ông ta nhắm mắt lại nói một câu “Kẻ mạnh!”. Vỏ quýt dày có móng tay nhọn, cao nhân tắc hữu cao nhân trị.
- Cái gì?
- Chắc chắn sau này tiền đồ của Khang Kiếm sẽ huy hoàng không thể tưởng tượng nổi, các ông cố mà nịnh bợ cậu ta đi. - Nụ cười của Hoa Hưng càng lúc càng to, cuối cùng là bật cười thành tiếng, cười tới mức rơi cả nước mắt.
- Ông bị thần kinh à? - Ông Lưu lại đập bàn ầm ầm, gầm lên như sấm - Ông thành thật trả lời câu hỏi của tôi đi! Có phải ông vu khống Khang Kiếm không?
Hoa Hưng ngừng cười, lau nước mắt rồi gật đầu:
- Tôi xin khai, tôi khai thật là không phải tôi vu khống, mà là tôi già nên lú lẫn, quên béng chuyện thế chấp nhà. Đúng, tôi chỉ biếu vợ anh ta hai triệu tệ. Cô ấy không nhận nên tôi bảo thư ký nộp vào tài khoản của cô ấy.
- Mẹ kiếp. - Ông Lưu tức tối đá tung cái bàn.
Hoa Hưng lại được cảnh sát đưa về phòng giam.
Ngồi trên chiếc giường chật hẹp, lưng dựa vào tường, ông ta ngẫm nghĩ rồi bật cười, cười chán rồi lại lắc đầu, vỗ đùi. Sống phí đời rồi, không chỉ đánh mất giao tình với Khang Kiếm mà còn mang tội vu oan.
Lẽ ra sau mấy lần tiếp xúc với cô bé y tá đó, ông ta đã phải nhận ra được cô ta hoàn toàn không tầm thường.
Sắp tới Quốc khánh, khách sạn Hoa Hưng đón tiếp mấy đoàn du lịch nên vô cùng bận rộn. Ông ta đang ngả người ngồi trên chiếc ghế văn phòng rộng lớn nghe thư ký báo cáo tình hình kinh doanh quý ba thì điện thoại bàn đổ chuông. Tổng đài viên nói có một cô gái tên Bạch Nhạn tìm ông.
Đó là vợ của Khang Kiếm mà, Hoa Hưng cuống cuồng vuốt mấy sợi tóc lơ thơ trên đầu, đích thân xuống dưới đón cô lên.
Sắc mặt Bạch Nhạn buồn bã, không giống như trước kia. Nhìn thấy ông ta, cô mỉm cười, để lộ ra hai lúm đồng tiền tinh nghịch.
- Có chuyện gì buồn? - Ông ta pha cho cô một tách trà loại thượng hạng.
- Ông chủ Hoa, tôi muốn ly hôn với Khang Kiếm. - Mắt cô dần ngấn nước.
Hoa Hưng giật mình sửng sốt, cá nhân ông ta cảm thấy Khang Kiếm rất quan tâm tới cô vợ này. Cô y tá nhỏ bé này thực sự cũng rất đáng mến.
- Cô Bạch, cô đừng nói linh tinh. Hai vợ chồng cãi nhau vài câu là chuyện bình thường thôi, dăm ba bữa là ổn hết ấy mà.
- Ông chủ Hoa, ông nói cho tôi biết, có phải Khang Kiếm thường xuyên hẹn hò với Y Đồng Đồng trên quán cà phê sân thượng của khách sạn ông không? Anh ấy còn tặng cho cô ta nhà và xe nữa? - Bạch Nhạn lau nước mắt, giọng giận dữ.
Hoa Hưng sững người, lắp ba lắp bắp mãi mà không biết phải nói gì.
- Ông không nói cũng không sao, tôi đã theo dõi họ rồi. Cho nên tôi nhất định phải ly hôn, tôi không thể chịu đựng được. Anh ấy… cũng đồng ý rồi.
Hai tay Hoa Hưng vặn xoắn vào nhau:
- Đó... đó... là chuyện trước kia, bây giờ trong lòng sếp Khang chỉ có cô thôi.
- Anh ấy đã thừa nhận chuyện này là có thực rồi. - Bạch Nhạn trợn trừng mắt.
- Tôi không… tôi không... - Hoa Hưng cuống cuồng xua tay.
- Ông chủ Hoa, phụ nữ ly hôn không có tình yêu lại không có gia đình, nếu không có tiền nữa thì đáng thương biết bao! Ông có thể giúp tôi một chuyện được không?
- Đương nhiên rồi, nếu cô thiếu tiền thì cứ nói với tôi.
Lúc đó Hoa Hưng chỉ nghĩ là Bạch Nhạn đang làm mình làm mẩy với Khang Kiếm. Như vợ ông ta cũng đòi ly hôn với ông ta suốt hai mươi năm nay, đến giờ đã ly hôn đâu. Có đôi lúc phụ nữ đòi ly hôn chỉ là hô khẩu hiệu chứ không coi là thật. Bình thường ông ta vẫn luôn cảm thấy không có cơ hội báo đáp ơn đức của Khang Kiếm, nay có cơ hội nịnh nọt Bạch Nhạn thì còn không mau cuống quít nắm bắt lấy.
Bạch Nhạn lấy hai tờ giấy chứng nhận trong túi ra, một là giấy tờ nhà, một là giấy tờ đất:
- Chỗ ông có công ty mua bán bất động sản đúng không? Ông giúp tôi bán căn nhà này đi, cố lấy giá cao cao một chút.
- Cô bán nhà đi thì ở vào đâu? - Hoa Hưng hỏi đùa, cô y tá này làm thật rồi.
- Ở trong căn nhà đó, tôi cứ nghĩ tới anh ấy v