Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342813
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2813 lượt.
i vây quanh Khang Kiếm hỏi han, bắt tay, ôm hôn, luôn mồm nói lần thoát hiểm này quả thật là hồng phúc đầy trời.
Khang Kiếm cười thản nhiên, không tỏ ra quá kích động, chỉ có lúc nhìn thấy Giản Đơn, mắt anh mới ánh lên một tia ấm áp.
Tên nhãi Giản Đơn to xác mà vô dụng, đứng trước mặt Khang Kiếm thoạt tiên thì cười ngô nghê, sau đó mắt đỏ hoe khóc tu tu, từ đầu tới cuối chỉ nói được có hai chữ: Sếp Khang…
- Trông thư ký Giản mừng phát khóc lên kìa. - Mọi người cười lớn.
Khang Kiếm vỗ vai Giản Đơn, hai người bắt tay nhau thật chặt.
Khang Kiếm bước qua Giản Đơn, nhìn thấy Lục Địch Phi đang dựa vào xe thì mỉm cười với anh ta.
Anh băng qua mọi người, đưa tay ra:
- Thị trưởng Lục, vất vả quá!
- Chúc mừng trở về nhé, trợ lý Khang! - Lục Địch Phi bắt tay lại rất mạnh.
Họ đưa mắt nhìn nhau, đủ mọi cảm xúc giao hòa, tất cả đều diễn ra trong im lặng, cuối cùng họ nhìn nhau cười khẽ.
Nhận lời thăm hỏi của mọi người xong, Khang Kiếm lên xe, đoàn xe lại hùng dũng rời khỏi trường đào tạo.
Từ cửa xe, Khang Kiếm ngoái lại nhìn ngôi trường đào tạo càng lúc càng khuất xa. Anh nghĩ cả đời này anh cũng sẽ không quên được những ngày sống sau song sắt nơi đây.
Tới Tân Giang đã là chập tối. Đã có một đám quan chức đứng đợi trước cửa Thành ủy để an ủi và tẩy trần cho Khang Kiếm, ông Khang Vân Lâm và bà Lý Tâm Hà cũng được mời tới. Ông Tùng Trọng Sơn gọi điện tới hỏi thăm, nói buổi tối ông và thị trưởng sẽ có mặt tại bữa tiệc tẩy trần.
Chủ nhiệm Thành ủy căn bản không cho Khang Kiếm có cơ hội để mở miệng, kéo anh tới thẳng phòng tắm để thay quần áo và rửa mặt mũi, sau đó đẩy thẳng anh tới bữa tiệc. Ông Khang Vân Lâm và bà Lý Tâm Hà ngồi hai bên anh, hỏi han đủ điều, người tới chúc rượu nườm nượp.
Lục Địch Phi cầm điện thoại trong tay, nhìn Khang Kiếm đang bị vây xung quanh một lần nữa rồi đi ra khỏi nhà ăn, nép trong một góc yên tĩnh của hành lang châm điếu thuốc rồi gọi điện cho Bạch Nhạn.
Bạch Nhạn đang trực đêm, thực ra mấy ngày hôm nay cô đều trực đêm. Ngày mai là giao thừa, người có gia đình thì bận rộn tất bật, người chưa có gia đình thì tìm đủ mọi cách để nghỉ phép về quê ăn Tết, cô chẳng có chỗ nào để đi nên xung phong đi trực đêm.
Lãnh Phong tới Bắc Kinh họp lớp với bạn bè, Liễu Tinh về quê, có lẽ Tết này cũng chẳng bình yên cho lắm. Bây giờ Lý Trạch Hạo đã vận động hết họ hàng và bạn bè nói đỡ cho anh ta, một lòng một dạ muốn chiếm lại trái tim Liễu Tinh. Liễu Tinh không muốn về nhưng Bạch Nhạn khuyên cô về. Trốn tránh không phải là cách, đối mặt với con tim của mình mới là chân lý.
Căng tin trong bệnh viện đã ngừng hoạt động, các nhà hàng nhỏ bên ngoài hầu hết cũng đã đóng cửa, bữa tối của Bạch Nhạn chỉ đơn giản là một bát mì ăn liền.
Phòng phẫu thuật im lặng như tờ, mấy cô y tá cùng ca trực đã xuống dưới lầu buôn chuyện với mấy bác sĩ trực. Bạch Nhạn thổi thổi mấy cọng rau cải phía trên bát mì, quay quạt sưởi vào đúng người mình, đang gắp mì lên đưa vào mồm thì điện thoại reo.
- Cô nhóc, nhớ anh không? - Giọng lưỡi Lục Địch Phi trước giờ chưa bao giờ nghiêm chỉnh, cũng chẳng vòng vo.
Bạch Nhạn cười cười:
- Đang ăn mì đây! Anh về rồi à!
- Ừ, về được hai tiếng rồi, bây giờ cậu ấy đang uống rượu, tinh thần có vẻ rất tốt.
- Thế sao anh không đi uống rượu?
- Trái tim anh rất chuyên tâm, lúc nhớ em thì không uống rượu, lúc uống rượu thì không nhớ em. Mì gì mà ăn ngon lành thế? - Nghe tiếng húp mì xì xoạt trong điện thoại, Lục Địch Phi không nhịn được bèn nuốt nước bọt.
- Mì ăn liền!
Lục Địch Phi ngẩn ra rồi đứng phắt dậy:
- Ngay trước đêm giao thừa lại để bạn gái anh một mình ăn mì ăn liền ở bệnh viện, đúng là anh vô trách nhiệm quá. Em bỏ bát mì đi, anh đưa em ra ngoài ăn.
- Anh Lục, ra vẻ đạo đức nghề nghiệp một chút đi có được không. Có phải em đi chơi ở bệnh viện đâu, em đang trực. Nếu anh không chịu nổi thì ngày mai anh gọi điện cho viện trưởng của bọn em, bảo ông ấy tăng tiền phụ cấp trực đêm lên thì mới là thật lòng.
- Sao em cứ suốt ngày trực đêm thế? - Lục Địch Phi lại ngồi xuống, lòng hơi oán trách. Anh ta đã hẹn cô mấy lần rồi, cô không đang mổ thì lại đi trực đêm, thế thì yêu đương kiểu gì?
- Em cũng muốn chơi chứ, nhưng đây là miếng cơm manh áo nên em không dám đắc tội. Bao giờ anh về tỉnh ăn Tết thế?
- Ngày mai anh về cùng với gia đình Khang Kiếm! Thực ra anh không muốn về, về rồi lại bị giục cưới, mẹ anh cằn nhằn làm anh muốn phát điên luôn.
- Thật hạnh phúc. - Bạch Nhạn khẽ thở dài với vẻ ngưỡng mộ.
- Hả? - Lục Địch Phi sững người, đó là hạnh phúc sao?
- Thị trưởng Lục...
Không biết Khang Kiếm đã đứng trước mặt Lục Địch Phi từ bao giờ.
Lục Địch Phi cười uể oải:
- Cô nhóc, anh có chút chuyện, lát nữa gọi cho em sau. Ăn cơm ngoan nhé. - Anh ta cúp máy, đứng dậy, nhìn thẳng vào Khang Kiếm - Sao lại ra đây?
Mặt Khang Kiếm đã hơi đỏ lên vì rượu:
- Chúng ta còn chưa uống với nhau ly nào!
- À, phải, vậy thì vào uống thôi. - Lục Địch Phi nhướn mày - Trợ lý Khang, cậu có tò mò muốn biết tôi vừa gọi đi