Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342823
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2823 lượt.
cháu không việc gì hết, có khi còn được gặp phúc trong họa nữa! Tên nhóc này, cháu quá kín kẽ, cái gì cũng giấu hết trong lòng. Nếu không có lần song quy này thì ai mà biết được cháu lại có một nghĩa cử như thế.
Khang Kiếm lắc đầu, ông Nghiêm Lệ nói gì anh chẳng hiểu.
- Đừng đứng ngẩn ra đó nữa, ra ngoài hít thở không khí trong lành đi. Hôm nay hơi lạnh nhưng trời đẹp. Chà, cháu nhìn xem, mặt trời lên rồi kìa. - Ông Nghiêm Lệ mỉm cười chỉ vào vầng mặt trời rực rỡ ngoài cửa sổ.
Khang Kiếm bước xuống lầu mà như đi trên mây, anh nín thở, rồi lại hít thật sâu.
Không khí trong vườn mát lạnh, mang theo mùi đất ẩm nồng nồng xộc vào khiến mũi anh hơi ngứa. Anh ngẩng đầu nhìn vầng dương mới ló trên bầu trời xanh thăm thẳm, anh đưa mắt nhìn những nông trang phía xa tít tắp và những chiếc xe chạy dọc trên đường, anh cúi đầu nhìn con đường lát gạch dưới chân, nhìn những hàng sồi xanh bất khuất ven đường mà mắt bỗng nóng lên, nước mắt lăn dài trên gò má.
Anh tự do rồi, thật sự tự do rồi.
- Được bình an vô sự trở về đúng là chẳng gì vui bằng.
Thấy anh xấu hổ quay mặt đi, ông Nghiêm Lệ mỉm cười hiền từ rồi cất bước tiến vào phía trong khu vườn. Nhìn thấy Khang Kiếm, mấy người nhân viên đều cười nhiệt tình rồi khẽ nói: Chúc mừng.
Khang Kiếm vẫn chưa định thần lại được, nhưng anh không thể hỏi nhiều. Anh biết sự việc thay đổi 180° thế này không phải là kỳ tích gì hết, chắc chắn đã xảy ra chuyện gì đó. Vì sợ lời nói không thống nhất, anh chỉ có thể giữ im lặng.
Họ đi tới sân vận động, bốn bề không một bóng người. Ông Nghiêm Lệ bỗng quay lại nhìn Khang Kiếm bằng vẻ mặt hết sức nghiêm túc.
- Kiếm Kiếm, đi một ngày đàng học một sàng khôn. Trải qua sự việc này, tuy rằng phải chịu không ít sợ hãi nhưng đối với sự nghiệp sau này của cháu chỉ có lợi chứ không có hại. Lần này là cháu may mắn. Nếu cháu không rút kinh nghiệm mà tái phạm thì không ai có thể giúp được, cũng sẽ khiến những người giúp đỡ cháu thất vọng và đau lòng. Chú không rao giảng suông rằng Đảng viên thì phải liêm khiết ra làm sao. Cháu không nghĩ tới người khác thì cũng phải nghĩ tới bản thân cháu và gia đình. Muốn người ta không biết, trừ phi mình đừng làm. Chỉ cần là việc cháu đã làm thì trời sẽ có mắt. Ra ngoài làm bậy ắt sẽ có ngày phải trả giá, đừng có trông chờ vào vận may mãi. Làm người phải ngay thẳng, làm quan cho chính trực.
Khang Kiếm hổ thẹn không dám nhìn thẳng vào mắt ông Nghiêm Lệ. Anh biết rõ, chắc chắn trong lòng ông đã biết hết mọi việc, nhưng ông không vạch trần anh.
Ông Nghiêm Lệ thở dài:
- Cháu có thể bình an vô sự thì chú cũng nhẹ lòng. Bố mẹ cháu vẫn đang ở Tân Giang, cháu trở về rồi cùng họ về tỉnh đón Tết luôn, đốt mấy băng pháo mà ăn mừng. Qua Tết rồi làm lại từ đầu. Chức thị trưởng bị nhỡ rồi, nhưng chú nghe nói ông Tùng Trọng Sơn cũng đã tới tuổi về hưu, thị trưởng hiện giờ sẽ lên thay ông ấy, còn chức thị trưởng sẽ tổ chức thi tuyển cho toàn bộ cán bộ cấp sở trong toàn tỉnh từ 45 tuổi trở xuống, cháu cố mà nắm bắt lấy cơ hội này.
Khang Kiếm cười tự giễu:
- Bây giờ cháu chỉ muốn làm công việc hiện tại cho thật tốt, còn những việc khác cháu tạm thời không nghĩ đến.
- Cả cô ấy cháu cũng không muốn nghĩ tới sao? - Ông Nghiêm Lệ bỗng trêu chọc.
- Ai ạ?
- Kiếm Kiếm ạ, cháu có biết cháu bình an vô sự là nhờ lời khai của ai không? Chậc, tuy chú đã có tuổi rồi nhưng không hề bảo thủ đâu nhé. Cô bé đó đúng là nhân tài đấy, không làm quan thì thật đáng tiếc. Ha ha, không biết là nó giống ai nữa, chú thấy mẹ nó thì như bình hoa di động, chả thông minh được là bao mà sao lại sinh ra được đứa con gái thông minh lanh lợi như thế?
- Chú Nghiêm, chú đang nói tới Bạch Nhạn sao? - Tim Khang Kiếm nhảy vọt lên cổ.
- Không thì còn ai vào đây nữa? Sau này cháu đừng có nhớ tới cô giáo kia nữa, phải đặt cô bé này trong lòng, làm người thì phải biết ơn và trân trọng. - Ông Nghiêm Lệ ngẩng đầu lên, lông mày cau lại - Tất cả đều đã được định sẵn! Mẹ cháu hận mẹ nó cả đời, bây giờ nó giúp cháu như vậy, mối khúc mắc này nên hóa giải thôi.
- Chú Nghiêm, chú có thể nói rõ hơn được không? - Khang Kiếm khẩn khoản nhìn ông Nghiêm Lệ, tim đập thình thịch.
Là cô, chỉ có cô, cô không nỡ bỏ rơi anh, cô luôn nhớ tới anh. Làm thế nào mà cô có thể giúp anh dỡ bỏ gánh nặng này bằng đôi vai mảnh khảnh của mình? Anh muốn biết, anh không thể đợi thêm một phút giây nào nữa.
Ông Nghiêm Lệ cười:
- Không đợi được nữa rồi hả?
- Vâng! - Khang Kiếm gật đầu thật mạnh.
- Đi thôi! Chúng ta vừa đi vừa nói.
Đúng như ông Nghiêm Lệ dự đoán, vừa ăn xong bữa trưa thì một đoàn xe hùng dũng tiến vào trường đào tạo. Khác với không khí đìu hiu, vắng vẻ khi Khang Kiếm mới tới, lần này khí thế vô cùng hoành tráng. Ủy ban nhân dân thành phố Tân Giang điều xe đến, giám đốc các ban ngành khác không dám tụt lại phía sau nên cũng vội vã đi theo.
Vừa xuống xe, Chánh văn phòng đã đốt liền mấy băng pháo, nói là để xua tan chướng khí, sau đó tặng Khang Kiếm một bó hoa thật to với vẻ dạt dào tình cảm.
Khói pháo tan đi, mọi ngườ